“Cuối cùng thì cũng thoát khỏi cái Ma Đạo tông môn này. Lại còn đến Yến Quốc. Diêu sư huynh đệ từ đúng là long đong lận đận!”
"Bất quá, có thể từ tầng lớp tạp dịch thấp kém đi lên đến bây giờ, kẻ này đạo tâm kiên định, hẳn là không phải hạng tầm thường."
Một tu sĩ không nhịn được lên tiếng tán thưởng.
Nghe vậy, Tề Yến khựng lại một chút, chợt nhận ra điều gì đó mà trước đó hắn đã bỏ qua.
"Yến Quốc?!"
“Đường Tịch trước đó từng nói với ta về một tên nhóc am hiểu bồi dưỡng linh thú. Chẳng lẽ là hắn?”
"Chắc chắn là! Lúc trước ta thấy bọn họ, Diêu Vô Địch và Đường Tịch ở cùng nhau."
Tề Yến liếc nhìn Đường Tịch, rồi lại nhìn Diêu Vô Địch.
Cuối cùng, ánh mắt hắn dừng lại trên màn nước, nơi hình ảnh tu sĩ kia đang hiển hiện.
Trong mắt hắn thoáng hiện một tia khác lạ.
Thân ảnh trước mắt, vậy mà suýt chút nữa đã trở thành đồ đệ của hắn.
Nếu không phải hắn coi trọng Mạc Kỳ hơn, lại không thích cái kiểu nhét người một cách cứng nhắc của Đường Tịch, có lẽ hắn đã thu nhận người này rồi.
Nhưng dù vậy, Tề Yến cũng không hối hận.
Mạc Kỳ mới là người hắn coi trọng nhất để kế thừa y bát, mới chỉ Trúc Cơ viên mãn, đã có thể bồi dưỡng ra Linh Thú Tam giai.
Đây là một thiên phú ngự thú kinh người đến mức nào!
Còn đệ tử của Diêu Vô Địch dù có chăm chi đến đâu, thiên phú ngự thú cũng có hạn. Điều đó bây giờ chưa lộ rõ, nhưng đến khi đạt đến Kim Đan, Nguyên Anh, sự chênh lệch giữa hai người trong lĩnh vực ngự thú sẽ ngày càng lớn.
Sự chênh lệch đó, không phải chỉ cần cố gắng là có thể bù đắp được.
Ngay lúc Tề Yến đang suy nghĩ, đột nhiên, vài tiếng kinh hô vang lên.
"Tam giai! Thật sự bồi dưỡng ra được rồi!"
Cái gì?!
Tề Yến giật mình
Vội vàng nhìn vào màn nước.
Chỉ thấy trong một bong bóng, con khỉ nhỏ luôn đi theo đệ tử của Diêu Vô Địch, đang ở trong một vùng lôi quang, thân hình tăng vọt, ngửa mặt lên trời gào thét!
Là người đứng đầu ngự thú chi đạo của Vạn Tượng Tông cấp Nguyên Anh, hắn lập tức nhận ra:
"Đây là... Tam giai!"
“Ma Viên Biến!"
"Là tiểu thần thông!"
Khuôn mặt lạnh lùng thường ngày của hắn lộ rõ vẻ rung động.
Đối phương vậy mà cũng bồi dưỡng ra Linh Thú Tam giai?!
Hơn nữa không phải linh thú bình thường, mà là linh thú có tiểu thần thông!
Loại linh thú này, gần như giống như những tu sĩ thiên tài trong Nhân tộc.
So với nó, con Linh Thú Tam giai mà Mạc Kỳ bồi dưỡng ra còn kém xa.
Giờ khắc này, những nhận thức cố hữu trong lòng Tề Yến đều dao động.
"Chuyện này... Không thể nào!"
"Hắn chỉ là một tu sĩ xuất thân tạp dịch, chắc chắn chưa từng tiếp xúc với tri thức ngự thú trân quý nào, cũng không có ai chỉ điểm, làm sao có thể bồi dưỡng ra Linh Thú Tam giai..."
Trong đại điện, Phí Điện Chủ cũng không khỏi sáng mắt lên.
Nhân Đức Điện chưởng quản việc điều hành chức vụ trong tông, tuy không liên quan đến ngự thú, nhưng cũng không xa lạ gì.
Ông hiểu rõ một tu sĩ Trúc Cơ có thể bồi dưỡng ra Linh Thú Tam giai là điều hiếm có đến mức nào.
Trong tình huống này, dù có tham gia Bách Vấn Lâu mà không trả lời được một câu hỏi nào, cũng có thể phá lệ được thu vào tông.
Tông môn có thêm một thiên tài ngự thú như vậy, có lẽ mấy trăm năm sau sẽ có thêm một vị bộ trưởng Ngự Thú Bộ.
Lúc này, ông cũng hiểu Đỗ Vi, một vị trưởng lão Hóa Thần, cố ý đến đây là vì lý do gì.
Ánh mắt đảo qua Diêu Vô Địch đang mừng rỡ không hay biết gì, Phí Điện Chủ chợt cảm thấy đau răng.
Lẽ ra, thiên tài như vậy giao cho nhất mạch ngự thú, tức là môn hạ của Tề Yến là thích hợp nhất.
Nhưng thái độ của Diêu Vô Địch vừa rồi đã rất rõ ràng, nếu xử lý không khéo, Diêu Vô Địch chắc chắn sẽ làm ầm ĩ lên.
Nhất mạch Vạn Pháp bây giờ chỉ còn lại một mình ông ta, nên chẳng có gì phải lo lắng.
Tính tình ông ta mà nổi lên, thì chuyện gì cũng có thể xảy ra.
Nghĩ đến đây, hai mắt Phí Điện Chủ hơi nheo lại.
Phó điện chủ Địa Vật Điện, Tống Đông Dương cũng lộ vẻ kinh ngạc, trầm ngâm nói:
"Kẻ này không tệ, có thể đến Ngũ Hành Ti Ngự Thú Bộ của ta nhậm chức."
"Diêu sư huynh, người này tên gì?"
“Hắn tên Vương Bạt! Ha ha, Tiểu Tống. Tống sư đệ, đệ tử này của ta thiên phú dị bẩm, ngươi an bài cho hắn một chức vụ công huân nhiều, việc it, phúc lợi nhiều."
Diêu Vô Địch mặt mày hớn hở.
Tống Đông Dương cười ha hả ngắt lời: "Diêu sư huynh, cái này ngươi đừng tìm ta, còn phải Phí sư thúc gật đầu mới được."
Diêu Vô Địch hồn nhiên phất tay nói: "Cái này ngươi cứ yên tâm đi!"
Trưởng lão Đỗ Vi lại nhìn về phía Phí Điện Chủ:
"Phí sư huynh, ngươi cũng thấy đấy, thiên phú ngự thú của kẻ này quả thực khiến người kinh ngạc, nếu giao cho Vô Địch, thật là lãng phí!”
"Chi bằng giao cho Thú Phong của ta, không quá 500 năm, Thú Phong nhất định bồi dưỡng cho tông môn một người như Tề Yến!"
Diêu Vô Địch nghe vậy lập tức giận dữ, mái tóc dài đen nhánh dựng đứng lên:
"Đỗ sư thúc! Ngươi già nên lẩm cẩm rồi hay sao! Đây là đệ tử của ta!"
"Lớn mật!"
Tề Yến tuy có chút thất thần, nhưng nghe Diêu Vô Địch vô lễ với sư tôn, liền đứng dậy.
Nhưng khiến Tề Yến ngạc nhiên, Đỗ Vi lại trừng mắt nhìn hắn:
"Lui ra!"
"Sư tôn..."
"Lui ra!"
Tê Yến nghe vậy, vừa khó hiểu, vừa không cam lòng lùi xuống.
Hắn không hiểu vì sao hôm nay sư tôn lại có thái độ không tốt với mình như vậy...
Khi ánh mắt hắn lướt qua Vương Bạt vẫn còn đang ngủ say trong màn nước, trong mắt hắn ẩn chứa một tia phức tạp.
"Lẽ ra sau khi nhận Mạc Kỳ, nên đến Yến Quốc một chuyến..."
Có thể bồi dưỡng ra Linh Thú Tam giai ở cảnh giới Trúc Cơ, đối với linh thú hẳn đã có một trình độ hiểu biết rất cao.
Thiên tài như vậy, ở một khía cạnh nào đó, dù không bằng Mạc Kỳ bấm sinh dị tài, nhưng cũng là một thiên tài hàng đầu trong toàn bộ nhất mạch ngự thú.
Đệ tử giỏi không ai chê nhiều.
Tề Yến cũng vậy.
Đỗ Vi quát lui Tề Yến, không để ý đến Diêu Vô Địch, nhìn về phía Phí Điện Chủ.
Liên quan đến việc thu nhận môn nhân, cuối cùng vẫn là Nhân Đức Điện quyết định.
Nếu không dù Diêu Vô Địch thu đồ đệ, tông môn cũng không đồng ý.
Phí Điện Chủ khó xử nhíu mày.
Tình huống này thật sự khó xử lý.
Suy nghĩ một lúc, ông nói lảng sang chuyện khác:
"Chi bằng xem đạo tâm của kẻ này thế nào, rồi hãy bình phán."
"Còn bình phán cái gì! Chăng lẽ Vạn Pháp mạch của ta đáng bị đối xử như vậy sao?!"
Diêu Vô Địch giận dữ nói.
Ông ta có thể nhẫn nhịn đến bây giờ là vì có Phí sư thúc ở đây, nếu không ông ta đã xông lên từ lâu rồi.
Hóa Thần thì sao, ông ta chưa từng sợ ai!
Trưởng lão Đỗ Vi biết mình đuối lý, nên không nói gì.
Ông cũng hiểu.
Tuy việc này có lợi cho tông môn, nhưng đối với Diêu Vô Địch, lại không công bằng.
Nhưng nếu nghĩ theo hướng khác, Vương Bạt bái nhập môn hạ Diêu Vô Địch, liệu có công bằng với Vương Bạt không?
Thiên phú như vậy bị lãng phí, chôn vùi ở nhất mạch Vạn Pháp không có tương lai, thật đáng tiếc!
Diêu Vô Địch định mắng tiếp, thì bị Phí Điện Chủ quát nhỏ:
“Đủ rồi! Xem tiếp địt”