Trường Sinh Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Lượt đọc: 170841 | 22 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 433
Đi

❊ ❊ ❊

Vương Bạt nhìn khối kim loại đang được đẩy về phía mình, có chút khó hiếu.

"Để ngươi dùng làm đan điền thứ hai."

Diêu Vô Địch tâm tình rất tốt, cười nói.

"Cho ta?"

Vương Bạt ngẩn người, trong lòng chợt dâng lên một tia mừng rỡ.

Đây chính là cảm giác có sư phụ sao, loại cảm giác được quan tâm này, đúng là rất thoải mái!

Bất quá chợt liền nhịn không được nói:

"Thế nhưng như vậy có hơi nhiều không?"

"Cái này vừa vặn."

Diêu Vô Địch giải thích: "Huyền Hỏa Hồn Kim Thiết này phẩm chất bình thường, dùng làm đan điền thứ hai còn cần phải luyện chế lại một phen, ngươi lùi lại chút đi."

Vương Bạt nghe vậy, dù không hiểu nhiều, nhưng vẫn lập tức lùi về phía sau, đồng thời tiện tay ném khối Huyền Hỏa Hồn Kim Thiết trong tay vào đó.

Diêu Vô Địch trực tiếp giơ tay lên, bàn tay hắn bỗng trở nên to lớn như quạt hương bồ.

Trong một hô hấp, bàn tay hắn càng lớn hơn nữa, như tán cây đại thụ, chợt lại bành trướng!

Chỉ chớp mắt, bàn tay kia tựa như một đám mây trên trời, đường vân trên tay có thể thấy rõ ràng.

Hắn lập tức cầm lấy Huyền Hỏa Hồn Kim Thiết trên mặt đất, cấp tốc xoa nắn.

Cùng với động tác xoa nắn, trên bàn tay Diêu Vô Địch bốc lên một đoàn hỏa diễm màu đò.

Mặc dù Vương Bạt đã là tu sĩ Trúc Cơ, nhưng khi cảm nhận được ngọn lửa này, vẫn không khỏi ngưng trọng lùi lại mấy chục trượng.

Diêu Vô Địch xoa nắn ròng rã hơn một canh giờ.

Cuối cùng hắn cũng mở bàn tay ra.

Chỉ thấy khối Huyền Hỏa Hồn Kim Thiết lớn bằng nửa quả núi nhỏ ban đầu, giờ chỉ còn lại một đống thiết cầu màu đen lớn bằng quả hạch đào, lẳng lặng nằm trên bàn tay to lớn như đám mây.

Diêu Võ Địch ném đống thiết cầu cho Vương Bạt.

Vương Bạt không dám trực tiếp dùng tay tiếp, mà dùng pháp lực bao bọc lấy.

Dù vậy, khi nó rơi vào tay, hắn vẫn cảm thấy tay mình trĩu xuống, cả người suýt chút nữa bị kéo ngã.

Diêu Vô Địch chú ý tới điều này, sờ cằm, lộ vẻ suy tư.

"Luyện thể... Hay là nên chờ một chút đã."

Vương Bạt tất nhiên không rõ những điều này, hắn cảm thự thiết cầu trong tay, mơ hồ cảm nhận được linh khí Kim Hỏa đồi dào và sinh động bên trong.

Hắn có thể tưởng tượng được, nếu luyện hóa nó thành đan điền thứ hai, hình thành Kim Hỏa linh căn, chỉ sợ thậm chí sẽ vượt xa Thủy linh căn của hắn.

Bất quá Vương Bạt cũng không lo lắng tư chất ngũ linh căn sẽ có ảnh hưởng gì.

Một khi ngũ linh căn hình thành, trong quá trình vận chuyển pháp lực lâu dài, năm loại linh căn sẽ dần trở nên cân bằng.

Hắn lại thỉnh giáo Diêu Vô Địch về những điều hoang mang trong quá trình tu luyện đan điền thứ hai.

Sau đó, trong những ngày kế tiếp, Vương Bạt ngoài việc làm bạn Bộ Thiền, liền đồn hết tâm trí vào tu luyện đan điền thứ hai.

Mặc dù trước đó hắn đã nắm vững phương pháp tu hành đan điền thứ hai, nhưng độ khó luyện hóa linh tài Tứ giai cao hơn không ít, Vương Bạt cũng phải mất nửa tháng mới coi như thành công trùng luyện ra đan điền thứ hai.

Tiếp theo, hắn bắt đầu không ngừng ăn Linh Kê tinh hoa, nhanh chóng bổ khuyết cho đan điền thứ hai...

Một ngày nọ.

Đường Tịch bỗng nhiên đến, phía sau hắn còn có một vị tu sĩ trung niên mặt lạnh lùng.

Điều khiến Vương Bạt kinh ngạc là, đối phương hoàn toàn không có hai tay.

Tu sĩ trung niên nhìn thấy Diêu Vô Địch, vẻ lạnh lùng trên mặt không khỏi lộ ra kinh ngạc.

Bất quá ngữ khí vẫn lạnh lùng như cũ:

"Diêu sư huynh?"

Nhìn thấy vị tu sĩ cụt tay này, Diêu Vô Địch không tùy ý như khi đối đãi Đường Tịch trước đó, cũng không hề lơ đễnh thái độ của đối phương, khẽ vuốt cằm:

“Tu Di sư đệ không phải ở Tây Hải Quốc sao? Sao đột nhiên lại tới đây?”

Nghe Diêu Vô Địch nói và tên người này.

Vương Bạt lúc này mới chợt nhớ ra thân phận của người đến.

Cô Kiếm Tu Di, sư phụ của Triệu Phong sư huynh.

Cô Kiếm là cách người khác gọi ông, còn Tu Di, là tên của ông.

Tu sĩ trung niên cụt tay ngữ khí không đổi, lạnh lùng nói:

"Thu đồ đệ, truyền thừa."

Diêu Vô Địch nghe vậy, lại hơi lộ vẻ kinh ngạc: "Sư đệ muốn xung kích Hóa Thần?"

Tu sĩ cụt tay Tu Di nhẹ nhàng gật đầu, lập tức nói thêm:

"Cần một giáp."

Diêu Vô Địch hiểu rõ gật đầu, trong mắt khó nén một tia yêu thích và ngưỡng mộ.

Thực lực của hắn xác thực gần như vô địch trong cùng giai, nhưng con đường này thực sự rất khó khăn, đến mức hắn tu hành đến bây giờ vẫn chưa tích lũy đủ nội tình để xung kích Hóa Thần.

Thấy tuổi thọ sắp...

Trong lòng trăm ngàn ý nghĩ, hắn không khỏi liếc nhìn Vương Bạt bên cạnh.

"Nếu không thành, tốt xấu cũng coi như để lại đạo truyền thừa..."

Thầm thở dài.

Nghĩ vị Tu Di sư đệ này cũng có ý tưởng như vậy.

Tu sĩ cụt tay nhìn không chớp mắt, chào hỏi đơn giản với Diêu Vô Địch, liền trực tiếp lướt qua Vương Bạt, nhìn về phía Đường Tịch.

Đường Tịch thấy vậy, chột dạ dẫn tu sĩ cụt tay đến chỗ Triệu Phong.

Khi nhìn thấy Triệu Phong, người đã tu dưỡng hơn nửa năm nhưng thân hình vẫn có chút yếu ớt, trong mắt Tu Di lập tức lóe lên một tia sát ý đáng sợ!

Môi ông hé mở, chỉ phun ra một chữ lạnh buốt.

"Ai."

Đứng bên cạnh, Đường Tịch nhịn không được xoa xoa mồ hôi trên đầu, vội vàng nói:

"Sư huynh, chuyện này là do trước đó bị Hương Hỏa Đạo vây công... Bất quá Diêu sư huynh đã xử lý bọn chúng hết rồi."

"Hương Hỏa Đạo..."

Tu sĩ cụt tay không nói gì thêm.

Ông nhìn Triệu Phong, từ trong tay áo rộng lớn bỗng bay ra một viên đá nhỏ màu vàng tản ra từng sợi quang hoa, bay về phía bụng dưới của Triệu Phong.

"Xá Lợi Tử?!"

Đường Tịch nhìn thấy viên đá nhỏ, không khỏi kinh hãi.

Cảm nhận được sự ấm áp tỏa ra từ viên đá nhỏ màu vàng, Triệu Phong rốt cục mở mắt.

Nhìn thấy Đường Tịch và tu sĩ cụt tay, hắn ngẩn ra, lập tức từ giữa không trung rơi xuống, hướng phía tu sĩ cụt tay thi lễ:

"Lão sư."

Tu sĩ cụt tay nhìn thân thể Triệu Phong ngưng thật hơn vài phần, gật đầu rất nhỏ.

Rồi lạnh lùng nói:

"Đi."

Triệu Phong và Đường Tịch đều sững sờ.

Nhưng Triệu Phong không hề chần chừ, lập tức gật đầu nói:

"Vâng, nhưng lão sư, con có thể nói với sư đệ một tiếng được không?"

Tu sĩ cụt tay không nói gì, chỉ khẽ gật đầu.

Đường Tịch có chút không hiểu: "Tu Di sư huynh, gấp gáp vậy làm gì? Thêm nửa năm nữa thôi, truyền tống trận tầng ba Quỷ Thị có thể sử dụng, truyền tống về trực tiếp không được sao?"

Tu sĩ cụt tay chậm rãi phưn ra mấy chữ:

"Tây Hải Quốc, Tam Châu vây công."

Đường Tịch nghi ngờ nói: "Tây Đà Châu, Đạo Thặng Châu, Đồ Tỳ Châu, chẳng phải bọn chúng đã phái một số người đến Đại Yến rồi sao?"

Lần này, tu sĩ cụt tay chỉ trả lời ba chữ:

"Có Hóa Thần."

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »