Mạc Kỳ đảo mắt một vòng, thấy Vương Bạt trong đám tư sĩ, thoáng ngạc nhiên, rồi có chút do dự, cuối cùng vẫn khách khí chắp tay thi lễ từ xa.
“Gặp qua đạo huynh.”
Hắn ngạo khí, nhưng không hề ngốc nghếch.
Sư tôn của hắn đối mặt với sư tôn của đối phương còn phải tươi cười gắng gượng, đủ để thấy rõ vấn đề.
Đối diện Vương Bạt, tự nhiên phải khách khí.
Vương Bạt nhận ra những ánh mắt kinh ngạc, phức tạp, thậm chí ấn chứa căm ghét từ xung quanh, cũng thấy có chút bất lực.
Ngươi làm thế này, ta còn mặt mũi nào mà khiêm tốn nữa?
Nhưng không thể đánh người mặt tươi cười, hắn đành gượng gạo đáp:
“Ha ha, Mạc đạo hữu an khang.”
Lời vừa dứt, một bóng người từ chân trời vụt đến, thu hút mọi ánh nhìn.
Chăng mấy chốc, bóng người ấy đã đáp xuống bên cạnh phó điện chủ Nhân Đức Điện, La Vũ Trung.
Các chân nhân Kim Đan vây quanh hai người kín mít, khiến đám tu sĩ Trúc Cơ tản mát xung quanh không biết làm gì.
Từ đám chân nhân Kim Đan tụ tập kia, mơ hồ truyền đến mấy chữ.
“Địa Vật Điện… tuyển chọn…”
Lập tức có vài tu sĩ Trúc Cơ tiến đến dò hỏi tin tức.
Sự xuất hiện của bóng người này thu hút sự chú ý của mọi người, Mạc Kỳ hay những tu sĩ Trúc Cơ kia đều không còn tâm trạng tranh cãi.
Rất nhanh.
Những tu sĩ đi dò hỏi tin tức trở về với vẻ mặt hớn hở.
Ngay lập tức, họ bị đám đông vây quanh.
“Vừa rồi đến là phó điện chủ Địa Vật Điện, Tống Đông Dương tiền bối!”
“Nghe nói do lần này người tham gia khảo hạch quá đông, Địa Vật Điện thiếu nhân thủ, nên cố ý đến xem có nhân tuyển thích hợp, biết đâu chúng ta cũng có cơ hội!”
Vương Bạt nghe được tin tức này, không hề cảm thấy vui mừng.
Ngược lại, đầu óc hắn như bị ai đó nện cho một búa, choáng váng.
Bởi vì nếu hắn nhớ không lầm, sư phụ Diêu Vô Địch từng liệt kê ba cái tên, trong đó có một người tên là Tống Đông Dương.
Hắn liếc nhìn Diêu Vô Địch đang giả vờ thản nhiên trò chuyện, nhưng thực chất lại không ngừng lén lút nhìn sang, lòng tràn đầy chua xót.
Từ trước đến nay mới xuất hiện hai vị cao tầng Vạn Tượng Tông, kết quả cả hai đều bị sư phụ đánh qua. Thế này thì còn sống kiểu gìi
Ngay lúc Vương Bạt đang im lặng, lại có một bóng người đáp xuống.
Có kinh nghiệm từ lần trước, mấy tu sĩ Trúc Cơ phụ trách dò hỏi lập tức lại chạy tới.
Chẳng bao lâu, họ hớn hở trở về.
“Lần này là phó điện chủ Thiên Nguyên Điện! Quan Ngạo tiền bối!”
“Ngài ấy cũng đến tuyển người.”
Vương Bạt nghe vậy, lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Còn tốt, người này có vẻ như chưa bị sư phụ đánh…”
Vạn Tượng Tông có tổng cộng ba điện, nếu cả ba vị phó điện chủ đều bị Diêu Vô Địch đánh qua, Vương Bạt có thể tưởng tượng được cuộc sống sau khi nhập tông của mình sẽ thảm hại đến mức nào.
“Hy vọng có thể được Thiên Nguyên Điện chọn trúng.”
Vương Bạt thầm mong ước.
Không lâu sau, trên đài cao bỗng xuất hiện một bóng người chắp tay.
Toàn bộ đài cao lập tức trở nên tĩnh lặng.
Nhận ra sự xuất hiện của bóng người này, ba vị phó điện chủ cùng Đường Tịch, Tề Yến đang nói chuyện cũng lập tức nghiêm mặt.
Ngay cả Diêu Vô Địch cũng sắc mặt trang trọng, chắp tay hành lễ, đồng loạt cung kính nói:
“Cung nghênh Phí Điện Chủ!”
Tiếng hô cung nghênh vang vọng khắp đài cao.
Các tu sĩ đến tham gia khảo hạch cảm thấy uy áp như trời giáng, không dám ngẩng đầu.
Vương Bạt cúi đầu, lòng chấn động.
Hóa Thần!
Vị Phí Điện Chủ này, chắc chắn là Hóa Thần!
Có thể khiến Diêu Vô Địch cung kính như vậy, trừ Hóa Thần ra không còn khả năng nào khác.
Không, Hóa Thần bình thường e rằng cũng không có bản lĩnh này.
Dù sao trước đó Diêu Vô Địch đối mặt với Đỗ trưởng lão kia, thái độ cũng không hề cung kính như vậy.
Nghĩ đến đây, Vương Bạt càng thêm kính sợ.
Nhưng đồng thời cũng có chút nghi hoặc, không biết vị Phí Điện Chủ này là người của điện nào.
“Không cần để ý đến ta, ta chỉ đến xem thôi, các ngươi cứ tiếp tục.”
Trên bầu trời, giọng nói trầm ấm, từ tính của Phí Điện Chủ vang lên.
Ba vị phó điện chủ và Diêu Vô Địch nghe vậy, đều tiếp tục công việc của mình.
Các chân nhân Kim Đan và tu sĩ Trúc Cơ đến tham gia khảo hạch vẫn cẩn thận ngẩng đầu lên.
Vương Bạt cũng ngẩng đầu, nhưng không thấy bóng dáng kia đâu nữa.
Rất nhanh, những tu sĩ Trúc Cơ nhanh nhạy đã có được tin tức.
“Vị kia, là điện chủ Nhân Đức Điện!”
“Ngài ấy đến là vì nữ tu kia… Nghe nói nàng là người khai sáng Bì Mao Chi Đạo…”
Xung quanh vang lên những tiếng kinh ngạc, thán phục.
Dù cái “Bì Mao Chi Đạo” nghe có hơi kỳ quái.
Nhưng thân là người khai sáng một con đường tu hành, một nhân vật như vậy, trước mặt những thiên tài từ các quốc gia này, tuyệt đối là một sự tồn tại độc nhất vô nhị.
Ngay cả Mạc Kỳ tự phụ, nghe vậy cũng không khỏi kinh ngạc.
Vương Bạt cũng không khỏi nhìn về phía nữ tu đầu trọc có chút đặc biệt trong đám người.
Có thể kinh động đến một điện chi chủ đích thân ra mặt, năng lực của vị Nguyên Anh Chân Quân này có thể thấy được.
Đổi mặt với những ánh mắt kinh dị, tán thưởng, đò hỏi, căm ghét, vị nữ tu đầu trọc vẫn giữ ve mặt bình tĩnh, ánh mắt thong dong, như không hề hay biết, hoặc đã nhận ra nhưng không để ý chút nào.
Không nói những thứ khác, chỉ riêng sự định lực này đã vượt xa người thường.
So với nàng, tất cả các thiên tài trên đài cao đều trở nên lu mờ.
Lúc này, ở phía trận truyền tống, đội tu sĩ cuối cùng cũng đi ra dưới sự dẫn dắt của một vị Nguyên Anh Chân Quân.
Phó điện chủ Nhân Đức Điện La Vũ Trung được các tu sĩ Kim Đan vây quanh thấy vậy, nhìn quanh rồi cười nói với phó điện chủ Địa Vật Điện Tống Đông Dương và phó điện chủ Thiên Nguyên Điện Quan Ngạo:
“Hai vị sư huynh, hay là chúng ta bắt đầu luôn đi?”
“Khảo hạch nhập tông từ trước đến nay đều do La sư đệ phụ trách, ta và Quan sư huynh không tiện làm thay.”
Tống Đông Dương cười ha hả nói.
Quan Ngạo nghe vậy cũng khẽ gật đầu.
La Vũ Trung thấy vậy cũng không từ chối, nhưng vẫn lớn tiếng xin chỉ thị:
“Điện chủ, người đã đến đông đủ, không biết có thể.”
“Ngươi tự quyết là được.”
Trên bầu trời, giọng nói của Phí Điện Chủ vang lên.
Các tu sĩ bên dưới lập tức chấn động, thì ra vị này vẫn chưa rời đi.
Tức thì, ai nấy đều không khỏi xoa tay, chuẩn bị thể hiện thật tốt.
Đây là cơ hội hiếm có.