Trường Sinh Bắt Đầu Từ Tạp Dịch Nuôi Gà

Lượt đọc: 170841 | 22 Đánh giá: 9,7/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 461
Vạn Pháp nhất mạch, không phải tuyệt lộ!

❊ ❊ ❊

Diêu Võ Địch giật mình, thần thức khẽ động, ngẩng đầu nhìn lên ba tòa điện trên cao.

Dưới ánh trăng mờ ảo, hắn không thấy rõ gì, nhưng dường như cảm nhận được rõ ràng trên ba điện kia, có hai tòa huyền cung thần bí trang nghiêm đang chậm rãi vận chuyển.

Trên cửa một tòa huyền cung, ẩn hiện khắc hai chữ triện "Thái Hòa".

Trong thâm cung, hắn mơ hồ cảm nhận được một ánh mắt vô tình mà huyền diệu, không mang chút hơi người, đang nhìn thẳng vào hắn.

Dưới ánh mắt ấy, hắn bỗng chốc như chiếc thuyền con, lạc giữa phong ba bão táp, cảm nhận lại sự vô lực mà lâu lắm rồi hắn không nếm trải...

Thanh âm kia lại vang lên lần nữa:

"Ngươi tu hành ngần ấy năm, tông môn đã đầu tư vào ngươi vô số tài nguyên, thậm chí không tiếc bỏ qua những môn nhân có hy vọng Hóa Thần, nhưng kết quả là, ngươi vẫn không có cơ hội Hóa Thần, hơn nữa, thọ nguyên của ngươi sắp tận."

"Vậy đủ thấy, Vạn Pháp nhất mạch, tuy huyền diệu, nhưng đã không còn phù hợp thời thế. Mạch này đã là đường cùng, tu hành chỉ uổng phí tài nguyên vốn đã khan hiếm. Nay Thiên Đạo sụp đổ, hồng thủy ngập trời..."

Một tu sĩ trẻ tuổi họ Bàng vô tình hay cố ý nghiêng người, chắn trước Diêu Vô Địch.

Diêu Vô Địch bừng tỉnh.

Nghe những lời kia, Diêu Vô Địch lập tức cắn đầu lưỡi, thoát khỏi huyễn tượng, giận dữ nói:

"Vạn Pháp nhất mạch, không phải đường cùng!"

"Ta không tranh luận với ngươi có phải là đường cùng hay không, điều đó quá rõ ràng."

"Trọng Uyên tổ sư lập tông không câu nệ khuôn mẫu, dung nạp trăm sông, chẳng lẽ Nhị trưởng lão muốn lật đổ sao?!"

"Thời thế thay đổi, thời Trọng Uyên tổ sư, thiên địa chưa suy yếu đến vậy, có đủ tài nguyên cho các ngươi lãng phí. Nhưng thế đạo nay, ngươi trấn thủ Trần quốc nhiều năm, lẽ nào không thấy sao? Đạo của tổ sư giờ không còn đủ!"

Không đợi Diêu Vô Địch đáp lời, từ "Thái Hòa Cung” bỗng vọng ra một giọng nói già nua, hùng hậu:

"Tuân trưởng lão, cẩn ngôn!"

Cuộc tranh cãi kịch liệt bỗng im bặt.

Một khoảng lặng.

"Vâng."

Trong Thái Hòa Cung, đôi mắt vô tình kia chậm rãi thu hồi ánh nhìn.

Thanh âm hắn, vẫn còn văng vẳng:

"Tông môn có quy củ, mọi sự dựa theo quy tắc công huân mà định, đó là biện pháp công bằng nhất... Diêu Vô Địch, nếu ngươi thực sự có bản lĩnh, đừng mong cầu bàng môn tả đạo..."

Cảm nhận được khí tức đối phương biến mất, tu sĩ trẻ tuổi họ Bàng mới lặng lẽ lùi một bước.

Diêu Vô Địch nghiến răng trừng mắt về hướng Thái Hòa Cung.

Nhưng vẫn trịnh trọng thi lễ với tư sĩ trẻ tuổi họ Bàng trên cửa đá:

"Đa tạ Bàng sư huynh vừa rồi ra tay giúp đỡ."

Hắn không phải kẻ vô năng, dù trước mặt Nhị trưởng lão không có sức phản kháng, nhưng vẫn cảm nhận được sự giúp đỡ của Bàng sư huynh.

Nếu không, với tu vi thâm sâu khó lường của Nhị trưởng lão, dù hắn là Nguyên Anh cảnh vô địch, cũng khó lòng mở miệng.

"Không giúp được gì nhiều."

Tu sĩ trẻ tuổi họ Bàng khẽ lắc đầu, khuyên nhủ: "Ngươi thọ nguyên sắp hết, nên đốc lòng Hóa Thần."

Nói rồi, khẽ thở dài, xoay người cất bước, thoáng chốc biến mất không dấu vết.

Ngay cả Diêu Vô Địch, cũng chỉ kịp thấy một chút tàn ảnh.

"Hóa Thần..."

Trong mắt Diêu Vô Địch, ánh lên khát vọng khó kìm nén.

Nhưng khát vọng ấy chợt lụi tàn.

Hắn khẽ lắc đầu:

"Khó lắm..."

Diêu Vô Địch bước ra khỏi Thiếu Dương Sơn.

Gió đêm thổi nhẹ, mọi thứ vẫn tĩnh lặng như thường. Cuộc tranh luận kịch liệt giữa hắn và Nhị trưởng lão Thái Hòa Cung không ảnh hưởng đến bên ngoài, mà bị giới hạn trong một phạm vi rất nhỏ.

Ngấng đầu nhìn trời đêm, tính quang ảm đạm, trăng mờ.

Nhớ lại cuộc tranh luận, Diêu Vô Địch dù đạo tâm kiên định, nhưng chịu đựng lâu như vậy mà vẫn bế tắc, giờ khắc này, lòng hắn vẫn không khỏi sinh ra chút hoang mang và phiền muộn.

"Rốt cuộc, nên làm thế nào?"

Nhưng đúng lúc này.

Hắn bỗng chấn động, ánh mắt vượt qua những ngọn núi, nhìn về phía Vạn Pháp Phong xa xăm.

Trong mắt ánh lên vẻ khó tinl

"Vạn Pháp mẫu khí?!"

"Hắn... nhập môn rồi?"

Diêu Vô Địch đột ngột ngẩng đầu, nhìn lên vầng trăng khuyết, càng kinh ngạc hơn:

"Việc này... còn chưa đến một đêm!"

"Chưa đến một đêm mà đã ngưng tụ được chút Vạn Pháp mẫu khí ban sơ."

Diêu Vô Địch nheo mắt, nhìn kỹ Vạn Pháp Phong.

Vách tường nhà tranh của Vương Bạt trong mắt hắn dường như không tồn tại.

Hắn thấy Vương Bạt ngồi xếp bằng trên bồ đoàn, nhắm mắt tu hành.

Lại thấy Vương Bạt dùng Vạn Pháp mẫu khí thi triển pháp thuật...

“Thật rồi!”

"Hắn thực sự làm được!"

Trong lòng Diêu Vô Địch cuối cùng hồi phục tinh thần, kinh ngạc tột độ.

Vạn Pháp Nhất Ý Công phức tạp vô cùng, Vương Bạt muốn nhập môn, theo hắn ít nhất cũng cần bốn, năm năm.

Thời gian này không quá dài, nhưng là quá trình tất yếu để tu hành Vạn Pháp Nhất Ý Công.

Dù người có thiên phú cực cao, cũng chỉ có thể rút ngắn, chứ không thể bỏ qua.

Đương nhiên, cũng có ngoại lệ.

Ví dụ như, người có độ tương thích cực cao với công pháp.

Một đêm chưa tới đã nhập môn, dù có chút khoa trương, nhưng với loại người này, hoàn toàn có thể xảy ra.

"Vậy có nghĩa, đồ nhi ngoan rất có thể bẩm sinh đã hợp với Vạn Pháp mạch của ta!"

“Ta đúng là nhặt được bảo bối rồi!”

Trong lòng Diêu Vô Địch lập tức nảy ra ý nghĩ này.

Đương nhiên, cũng có thể Vương Bạt có bí mật khác, nhưng hắn không quan tâm, dù sao kết quả vẫn vậy.

Nghĩ đến khả năng này, Diêu Vô Địch lại nhìn về phía "Thái Hòa Cung".

Trên mặt hắn, dần lộ ra nụ cười phức tạp:

"Vạn Pháp mạch, là đường cùng?”

"Công huân, là quy tắc công bằng nhất của tông môn..."

"Giảng quy củ, ta cũng biết."

Bỗng nhiên, hắn dường như đã quyết định điều gì.

Thần thức quét qua tứ phương, chợt nhận ra điều gì đó, trong mắt hắn lóe lên tia sắc bén, vội vã bay về một ngọn núi...

“Hộ ——"

Cảm nhận ánh bình minh chiếu rọi, Vương Bạt kết thúc một đêm tu hành, chậm rãi đứng dậy.

Bộ Thiền đã dậy từ trước, bụng bầu vượt mặt, chăm sóc thiên thần mộc, linh mễ, linh thực, và các loài linh thú.

Trong túi trữ vật của Vương Bạt còn khá nhiều lương thực cho chúng, đủ dùng trong thời gian ngắn, nhưng không kéo dài được lâu.

Nhưng Vương Bạt đã có cách giải quyết, chỉ là vì mới vào tông môn, chưa nắm rõ tình hình, nên chưa hành động ngay.

Ánh mắt đảo qua phòng của Diêu Vô Địch, không thấy bóng dáng sư phụ.

"Xem ra sư phụ không về đêm qua..."

Vương Bạt thoáng nhìn rồi thôi, cùng Bộ Thiền chuẩn bị bữa sáng.

Dù đã là tu sĩ Trúc Cơ, hai người vẫn không bỏ thói quen này.

Dùng linh dược, linh đậu ép nước, trộn vào linh mễ nấu cháo, hương thơm nồng nàn xộc vào mũi, dễ chịu vô cùng.

Sau đó lại làm bánh trứng gà đơn giản.

Vừa dọn thức ăn lên bàn, Vương Bạt thấy một bóng người đột ngột xuất hiện.

"Sư phụ, người về vừa kịp, cùng ăn sáng đi."

Vương Bạt vội gọi.

Nhưng chợt nhận ra có gì đó không đúng, ánh mắt nhanh chóng rơi vào người Diêu Vô Địch.

"Sư phụ. Sao người lại mặc áo?”

Diêu Vô Địch không thích mặc áo, từ khi Vương Bạt làm đệ tử đến nay, chưa từng thấy sư phụ mặc áo.

"Ha ha, gặp sư thúc bá, không thể để trần được, ồ, cháo này ngon đấy, ta nếm thử."

Diêu Vô Địch tùy tiện đáp lời, nhanh chân đến ngồi xuống bên bàn, chiếc ghế gỗ do Vương Bạt làm kêu kẽo kẹt.

Uống một hơi cạn bát cháo linh mễ, Diêu Vô Địch lộ vẻ thỏa mãn.

Rồi từ trong tay áo lấy ra mấy thứ đặt lên bàn, nhanh chóng rời đi.

Vương Bạt ngẩn người, cúi xuống nhìn, thấy trên bàn có bốn chiếc ngọc giản.

Huyền Huyễn
Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 19 tháng 12 năm 2025

« Lùi Tiến »