Đường Tịch lập tức kinh hãi, sắc mặt cũng trở nên vô cùng ngưng trọng.
Giữa các đại thế lực, trừ phi đến thời điểm sinh tử tồn vong, nếu không sẽ không tùy tiện sử dụng sức mạnh của tu sĩ Hóa Thần.
Bởi lẽ thiên địa suy yếu, tu sĩ Hóa Thần một khi giao chiến, thường sẽ gây ra những tổn thương khó lường cho vùng đất này.
Mà đối với tu sĩ Hóa Thần, việc lãng phí pháp lực cũng không phải chuyện tùy tiện, dù sao trong thời buổi thiên địa suy tàn, tài nguyên cao cấp thực sự khan hiếm. Một khi đã dùng hết, việc khôi phục sẽ tốn rất nhiều thời gian, tạo cơ hội cho đối thủ cùng cấp.
Nhưng nghĩ lại, đối với Tây Đà Châu và hai châu lân cận, có lẽ giờ đã đến lúc sinh tử tồn vong.
Tam đại châu bị hồng thủy nhấn chìm, vô số tu sĩ chỉ có thể phiêu bạt trên biển. Tây Hải tuy giàu tài nguyên, nhưng lại quá khắc nghiệt, phần lớn thuộc tính thủy.
Đan dược, linh thực, pháp khí... lại càng cần linh tài từ đất liền.
Trong tình cảnh này, nếu không tranh thủ lúc còn dư lực mà mạo hiểm một lần, e rằng về sau càng không có hy vọng.
Cũng trách sao sư huynh Tu Di lại vội vã trở về.
Hắn là chiến lực quan trọng của tông phái tại Tây Hải Quốc, không thể rời đi quá lâu.
“Diêu sư huynh cũng rất mạnh, không biết vì sao lại không đi."
Đường Tịch thầm nghĩ.
Ở một diễn biến khác.
Vương Bạt có chút giật mình khi nghe tin Triệu Phong muốn rời đi.
"Sư huynh không đợi khôi phục hoàn toàn rồi đi sao?"
Triệu Phong xòe tay, một viên đá nhỏ màu vàng hiện ra trong lòng bàn tay.
"Có cái này, ta cảm giác sẽ sớm khôi phục thôi."
"Đây là cái gì?"
Vương Bạt tò mò hỏi.
Triệu Phong lắc đầu.
Hắn chỉ biết vật này có ích cho mình, dường như có năng lượng đồi dào không ngừng bồi bổ thần hồn, nhưng cụ thể là gì thì hắn không rõ.
Diêu Vô Địch liếc nhìn, tùy ý nói:
"Cái này gọi là Xá Lợi Tử, xem ra là luyện hóa một tăng nhân Tứ giai mà thành, rất tốt cho thần hồn."
Tốt cho thần hồn?
Vương Bạt mừng rỡ, nhưng nghĩ đến việc nó được tạo ra bằng cách luyện hóa một tăng nhân, hứng thú của hắn liền giảm đi.
Hắn luôn cho rằng, tốt nhất là không nên vượt qua một số giới hạn nhất định.
Đương nhiên, với những người có đạo tâm kiên định như Triệu Phong, điều này không ảnh hưởng gì.
Rất nhanh, vị tu sĩ cụt tay và Đường Tịch lại bay tới. Triệu Phong và Vương Bạt tạm biệt, rồi đi theo vị tu sĩ kia, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Diêu Vô Địch, Đường Tịch và Vương Bạt nhìn theo họ.
"Sư phụ, việc Nguyên Anh tu sĩ tái tạo chi thể không phải là chuyện khó sao?"
Vương Bạt chợt hỏi.
Diêu Vô Địch cười: "Ngươi muốn hỏi vì sao sư thúc Tu Di của ngươi lại bị cụt tay?"
Trước mặt Diêu Vô Địch, Vương Bạt không giấu giếm suy nghĩ, khẽ gật đầu.
Nghe hai người nhắc đến vị tu sĩ cụt tay, Đường Tịch xen vào:
"Sư huynh Tu Di trước khi nhập tông từng là một kiếm thuật tông sư. Nhưng sau khi bước vào con đường tu hành, những kiếm thuật đó lại cản trở tu luyện của huynh ấy. Để không bị ảnh hưởng, cũng là để kiên định đạo tâm, huynh ấy đã tự chặt hai tay, từ đó tu hành tinh tấn."
Trên mặt Đường Tịch thoáng vẻ khâm phục.
Người tu hành ở giai đoạn đầu, một khi thân thể bị tổn hại, rất dễ dẫn đến thất bại khi tấn thăng.
Hành động đó thực sự là điều mà người thường không dám làm.
Diêu Vô Địch hiếm khi không phản bác, gật đầu:
"Sư đệ Tu Di quả là một người tu hành hiếm có."
Vương Bạt nghe vậy cũng cảm thấy thán phục.
So với sự thuần túy đó, mình còn kém xa.
Nhưng hắn cũng không tự ti, con đường tu hành mỗi người khác nhau, không có cao thấp, chỉ cần có thể đi đến cuối cùng là tốt.
Sau một hồi cảm thán, Vương Bạt tò mò hỏi:
"Đúng rồi, Đường sư thúc, tình hình bên ngoài giờ thế nào? Hương Hỏa Đạo đã rút lui chưa?"
Ngoài dự đoán, Đường Tịch lắc đầu:
"Chưa, Hương Hỏa Đạo lại đến "Sơn Quỷ Mạch", "Kính Minh Mạch"... Hiện tại tu sĩ Đại Sở đang giằng co với Hương Hỏa Đạo ở Tiếu Quốc."
"Lại là khó mà yên tĩnh."
Vương Bạt thở dài.
Hắn không có tình cảm gì với Yến Quốc, chỉ cảm thấy bất lực và thương xót cho những tu sĩ tầng lớp dưới.
Còn có chút nhớ mong Ôn Vĩnh, người đã hợp tác với hắn mấy năm.
Trước đó, hắn đã cố ý cho đối phương một tấm lệnh bài, tiếc là sau khi thành bị phá, hắn không còn thấy đối phương nữa.
Không biết còn sống hay đã chết.
Về phần những tu sĩ tầng lớp dưới, hắn tuy thương xót, nhưng không có cách nào tốt hơn.
Điều duy nhất có thể an ủi là, giờ đây hắn cuối cùng cũng có thể thoát khỏi những hỗn loạn bên ngoài.
Thời gian cứ thế trôi đi.
Cuộc sống của Vương Bạt lại trở lại bình lặng.
Mỗi ngày hắn đều bầu bạn cùng Bộ Thiền, luyện hóa pháp lực, và tiếp nhận chỉ điểm của Diêu Vô Địch.
Thỉnh thoảng hắn dành thời gian bồi dưỡng Linh Kê và các Linh Thú khác.
Nơi này đủ rộng lớn, lại không ai quấy rầy, là nơi tốt để bồi dưỡng linh thú.
Về tu hành, dưới sự chỉ điểm của Diêu Võ Địch, đù hắn chưa thay đổi công pháp tu hành, và có thêm một đan điền thứ hai, tốc độ tu hành của hắn lại nhanh hơn trước rất nhiều.
Với tốc độ này, có lẽ chỉ cần ba bốn năm nữa, hắn sẽ đạt tới Trúc Cơ hậu kỳ.
Rất nhanh, nửa năm nữa trôi qua.
Linh Lung Quỷ Thị tầng ba, hai mươi năm mới mở ra một lần, cuối cùng cũng khai mở.
"Cầm lấy cái này."
Đường Tịch đưa cho Vương Bạt một tấm lệnh bài.
"Đây là lệnh bài vào Linh Lung Quỷ Thị tầng ba."
"Dù ngươi không thể thông qua khảo hạch của tông môn, ngươi vẫn có thể vào Quỷ Thị tầng ba bằng tư cách này."
"Đương nhiên, ta không nghi ngờ ngươi có thể thông qua."
Đường Tịch cười với Vương Bạt.
Lại bị Diêu Vô Địch mắng: "Ngươi không biết nói chuyện thì bớt nói đi."
Rồi ông ôn tồn nói với Vương Bạt:
"Đồ nhi ngoan, theo ta đi."
Trong thời gian tiếp xúc gần gũi này, Đường Tịch đã quen với thái độ của Diêu Vô Địch, và không còn bực bội nữa.
"Thả lỏng."
Đường Tịch vung tay áo, ba người đã xuất hiện ở Linh Lung Quỷ Thị tầng hai.
Hôm nay không phải ngày tầng hai mở cửa, nhưng bên trong tầng hai, ngoài Thương Ly, người quản lý tầng hai, đã có khoảng mười bóng người xa lạ.
Trong số đó, phần lớn đều là cấp độ Kim Đan, chỉ có ba người rải rác giống như Vương Bạt, đều là tu sĩ Trúc Cơ.