Thiên kiếp không thể tránh né, tu sĩ thường sẽ dùng linh bảo hộ thân hoặc thi triển thần thông để trực diện đánh tan kiếp lôi.
Nhưng Lạc Hồng lập tức thúc động thần niệm, khiến ngũ sắc linh quang tràn ra bao phủ lấy thân thể.
Rõ ràng hắn chỉ vận dụng pháp thể, chuẩn bị dùng nhục thân trực tiếp chống đỡ!
Uy lực của thiên kiếp không chỉ tăng theo số lần độ kiếp mà còn biến đổi theo tu vi của người độ kiếp.
Vì vậy, dù đây là lần đầu Lạc Hồng độ kiếp ở Linh giới, nhưng nó tương ứng với tiểu thiên kiếp Hóa Thần hậu kỳ của nhân tộc, không hề dễ dàng.
Dù biết rõ điều này, Lạc Hồng vẫn chọn cách độ kiếp mạo hiểm nhất, chỉ để thu thập số liệu về thiên kiếp.
Dùng linh bảo hoặc thần thông tuy an toàn, nhưng sẽ gây nhiễu, khiến Lạc Hồng không thu được số liệu chính xác về uy lực thiên kiếp.
Cho nên, hắn muốn dùng nhục thân chống đỡ càng nhiều vòng càng tốt, để sau khi độ kiếp có thể tổng kết quy luật biến đổi của uy lực thiên kiếp.
Nếu không tranh thủ mấy lần độ kiếp đầu, về sau sẽ không còn cơ hội!
Trong chốc lát, kiếp lôi màu xanh như mưa trút xuống, đánh lên toàn thân Lạc Hồng.
Cảm giác nhói buốt và tê đại lập tức lan tỏa, nhục thân Lạc Hồng bị nổ cháy đen nhiều chỗ.
May mắn, ngũ sắc linh quang lưu chuyển, những chỗ cháy đen lập tức bong da chết, mọc ra da thịt mới giàu sinh cơ.
"Ồ? Chỉ dựa vào nhục thân độ kiếp, có thể kích phát pháp tắc trong kiếp lôi, giúp nhục thân ta tiến hóa như yêu tộc sau mỗi lần độ kiếp sao?
Thiên Đạo không có lòng tốt như vậy, đây không phải quà tặng, mà là quy tắc vốn có giữa kiếp lôi và nhục thân!"
Lạc Hồng không ngờ việc thu thập số liệu đơn giản lại mang đến ngộ ra điều này.
Hắn cảm thấy như có một lớp giấy mỏng trước mắt, chỉ cần đâm thủng sẽ vô cùng thoải mái, đến mức quên cả kiếp lôi tiếp theo mà trầm tư.
Kiếp lôi trong mây đen không hề bị ảnh hưởng bởi sự "lơ đãng" của Lạc Hồng, từ lớn bằng ngón cái dần trở thành cánh tay người thường!
"Thằng nhãi này định làm gì? Kiếp lôi sắp sang giai đoạn tiếp theo, mà nó vẫn dùng nhục thân chống đỡ, muốn bị thương nặng sao!"
Ánh mắt Ngư điếm chủ lóe lên, nhìn Lạc Hồng "thê thảm" bị kiếp lôi đánh, không khỏi cau mày.
Hắn lo Lạc Hồng bị thương nặng làm lộ thân phận, ảnh hưởng kế hoạch.
Đang nghỉ hoặc, Ngư điểm chủ đột nhiên trợn mắt, vội lấy ra một mặt tinh thuẫn từ tay áo, chắn sau gáy.
Một đạo tơ vàng xé gió lao tới, đánh vào tinh thuẫn, tạo ra tiếng rít chói tai.
Chỉ cản được nửa nhịp thở, tinh thuẫn bị tơ vàng chém làm đôi, lướt qua cổ Ngư điếm chủ.
Nhưng không có cảnh đầu lìa khỏi cổ, máu phun tung tóe, mà toàn bộ thân hình hắn tan thành điểm sáng.
Thì ra, trong khoảnh khắc tinh thuẫn cản tơ vàng, Ngư điếm chủ đã thoát ra trăm trượng, kẻ ở lại chỉ là huyễn ảnh.
Đánh lén thất bại, kẻ ra tay không còn che giấu, một đoàn kim quang hiện ra từ hư không, Kim Duyệt đại trưởng lão xuất hiện trước mặt Ngư điểm chủ.
"Kim đại trưởng lão, là ngươi muốn lấy mạng Ngư mỗ?!"
Nếu vừa rồi hắn chậm trễ, đầu đã lìa khỏi cổ, nên Ngư điếm chủ không nghi ngờ sát ý của Kim Duyệt, vô cùng kinh ngạc.
Nhưng Kim Duyệt không định nhiều lời, lập tức đánh ra mấy đạo pháp quyết về bốn phía.
"Ầm ầm" vài tiếng, ba mươi sáu cột nước thô to phun lên từ đáy biển.
Màn sáng màu xanh thẫm từ đỉnh các cột nước lan ra, nhanh chóng nổi liền thành một thể, tạo thành một tòa đại trận.
Thấy vậy, mắt Ngư điếm chủ lóe hàn quang, quay đầu trừng Lạc Hồng đang độ kiếp.
Hắn tự tin Kim Duyệt, dù là trung giai Phi Linh Vương, cũng không thể bố trí trận pháp dưới mắt hắn.
Vậy tòa khốn trận này chắc chắn do Lạc Hồng sớm bố trí ở đáy biển.
Đây là một cái bẫy!
"Đáng chết, thằng nhãi đó làm sao biết? Nó kết giao với Thiên Bằng tộc từ khi nào?!”
Vì một vài nguyên nhân, Ngư điếm chủ hiểu lầm, thầm chửi một câu rồi giơ tay ngăn Kim Duyệt lại:
"Chờ một chút, Kim đại trưởng lão, Ngư mỗ chỉ là nhất thời hồ đồ, kế hoạch có thể quay về như cũ, mong Kim đại trưởng lão bỏ qua lần này!"
Nghe vậy, Kim Duyệt ngơ ngác, tình huống gì vậy, phản ứng của hắn kỳ lạ quá, cứ như làm chuyện có lỗi với Thiên Bằng tộc, chột dạ thấy rõ!
"Tốt, hóa ra tên này còn đang mưu đồ bất lợi cho bản tộc, giết hắn thật không sai!"
Kim Duyệt ý thức được Ngư điểm chủ đã làm gì sau lưng mình, sát ý càng tăng.
Nàng giơ tay lên, kim quang vạn trượng bùng nổ phía sau, phóng xuất linh lực khủng bố!
"Đáng chết!"
Ngư điếm chủ biết không thể giảng hòa, lại chửi một câu rồi thi triển thần thông.
Tiếng nổ lớn liên tiếp vang lên, bên ngoài kiếp vân, trong khốn trận, biến thành chiến trường của hai người.
Những việc này không liên quan đến Lạc Hồng.
Sau khi bị kiếp lôi đánh choáng váng, một linh cảm muộn màng hiện lên trong đầu Lạc Hồng.
"Đợi đã, mình ngốc thật, đáp án ở ngay trước mắt!
Nguyên lý của Kinh Lôi Tiên Thể Thuật là mượn sức lôi đình, diễn hóa ngân phù văn trong cơ thể, từ đó sao chép pháp tắc lực của người tu luyện, khiến lực lượng pháp tắc tăng gấp bội trong thời gian ngắn.
Quan hệ giữa kiếp lôi và nhục thân cũng tương tự, chỉ là cái trước do người tu luyện điều khiển, chỉ sao chép được pháp tắc lực hiện có, không thể tồn tại lâu dài!
Còn cái sau do Thiên Đạo thúc đấy, có thể lấy ra một tia pháp tắc lực khi độ kiếp, là đương nhiên!
Nhưng cướp thiên cơ kiểu này quá bị động, nếu mình chủ động tiếp dẫn kiếp lôi, thi triển Kinh Lôi Tiên Thể Thuật, liệu có..."
Ngay cả Lạc Hồng cũng giật mình trước ý nghĩ táo bạo này.
Chủ động tiếp dẫn kiếp lôi? Sợ kiếp lôi đánh chưa đủ hay sao? Thật điên rồ!
"Về lý thuyết là khả thi, mấu chốt là mình có chịu nổi không!"
Lạc Hồng ngẩng đầu nhìn kiếp vân, thanh lôi trong mây đen đang chuyển biến, từ hồ quang điện thành lôi cầu xanh lớn bằng đầu người.
Những lôi cầu vừa thành hình liền như Thiên Nữ Tán Hoa, rơi xuống như mưa.
Trước khi độ kiếp, Lạc Hồng đã tìm hiểu rõ về tiểu thiên kiếp.
Hồ quang điện màu xanh chỉ là món khai vị, thứ lợi hại thật sự là chín đợt lôi cầu oanh tạc.
Nghe nói, theo số lần độ kiếp tăng, uy lực và số lượng lôi cầu cũng tăng lên!
"Không được, đây là lần đầu mình độ kiếp, là cơ hội có một không hai, không thử một lần thì về sau đừng hòng!”
Nhìn lôi cầu rơi xuống, mắt Lạc Hồng chợt ngưng lại, hắn vỗ xuống đài san hô, một đóa bạch liên ấn ký nổi lên.
Để phòng ngừa ngoài ý muốn, Lạc Hồng đã mang theo Bất Diệt Bạch Liên Đại Trận.
Có trận này làm nền, chỉ cần không bị đánh tan thành tro bụi, vẫn còn cơ hội.
Sau một khắc, lôi cầu màu xanh ập đến, Lạc Hồng lập tức bóp pháp quyết, thu hết chúng vào cơ thể trước khi chúng đánh lên người.
Cả người hắn trở nên trong suốt, điện quang màu xanh du tẩu trong tứ chỉ bách hải, như muốn hóa nhục thân hắn thành hư vô.
May có sinh cơ từ Bất Diệt Bạch Liên Đại Trận tràn vào, giúp huyết nhục Lạc Hồng không ngừng tái sinh, duy trì một sự cân bằng mong manh giữa hủy diệt và trùng sinh.
"Dù là kiếp lôi, cũng phải giúp ta tu luyện, Kinh Lôi.... Tiên Thể Thuật!"
Cố nén đau đớn, Lạc Hồng thôi động bí thuật.
Dưới pháp lực rót xuống, lôi ti màu xanh trong cơ thể Lạc Hồng dần biến thành phù văn màu xanh.
Rất nhanh, một bộ phù văn hoàn chinh, giống hệt pháp tắc lực mà Lạc Hồng nắm giữ, ngưng tụ thành.
Nhưng khi Lạc Hồng định làm theo với những lôi ti màu xanh còn lại, các phù văn màu xanh lại tự hành lưu chuyển.
Trước khi Lạc Hồng kịp phản ứng, chúng đã hút hết lôi ti màu xanh còn lại.
Những lôi ti chạm vào phù văn màu xanh lập tức quấn lấy nhau, vặn vẹo biến hóa, như muốn tự ngưng tụ thành phù văn.
Rõ ràng, quá trình này gian nan, chỉ một lát sau, kiếp lôi trong cơ thể Lạc Hồng đã tiêu hao gần hết.
Thấy vậy, Lạc Hồng hiểu ra, những gì hắn đoán đều đúng.
Thiên kiếp là cơ hội duy nhất để tu tiên giả tiếp xúc với pháp tắc thiên đạo, nên sẽ có hiện tượng cướp thiên cơ.
Dù sao cứ tiếp xúc là lưu lại dấu vết.
Chỉ là, đây chỉ là một tia lấy ra, tu tiên giả thu được lợi ích rất hạn chế.
Nhưng sau khi thi triển Kinh Lôi Tiên Thể Thuật, tình hình hoàn toàn khác.
Pháp tắc thiên đạo như một trục lăn bản khắc, bình thường chỉ tiếp xúc rất hạn chế với tờ giấy trắng là tu tiên giả, để lại một chút ấn ký mờ hồ và không liên tục.
Nhưng so với thể lượng của pháp tắc thiên đạo, dù chỉ là chín trâu mất sợi lông, cũng đủ để tu tiên giả thu được sự tăng tiến rõ rệt.
Còn Kinh Lôi Tiên Thể Thuật như một bàn tay lớn, không chỉ đặt trục lăn bản khắc lên giấy trắng mà còn dựa theo phần đã biết khiến nó nhấp nhô một đoạn ngắn.
Lần này không tính là cưỡng ép, vì pháp tắc vốn đang không ngừng lưu chuyển, nên thuận thế mà làm, trục lăn tự chuyển động trên giấy.
Nhưng vì từ không đến có, cần linh lực khổng lồ chống đỡ, nên quá trình này rất gian nan.
May mắn, đợt lôi cầu tiếp theo đã ấp ủ xong.
......
"Khụ khụ, Kim đại trưởng lão, chỉ cần Ngư mỗ còn tồn tại, có thể liên lụy một phần lực lượng của Ngũ Quang tộc, ngươi thật sự muốn chém tận giết tuyệt?!"
Ngư điếm chủ cũng là người có thể vượt một đại cảnh giới để chiến đấu, nhưng bây giờ chưa thu phục được Lôi Thú, chỉ có thể chống lại sơ giai Phi Linh Vương.
Dùng bí thuật, hắn mới bộc phát ra chiến lực tương đương trung giai Phi Linh Vương.
Nhưng Kim Duyệt vốn là trung giai Phi Linh Vương, lại có thần thông bất phàm, Ngư điếm chủ có thể chống đến giờ chưa chết đã là giỏi lắm rồi!
"Hừ! Tác dụng của ngươi so với uy hiếp của ngươi không đáng nhắc tới!
Đừng giãy giụa nữa, nếu không đừng trách bản trưởng lão không cho ngươi cơ hội luân hồi chuyển thế!"
Sau một hồi giao thủ, Kim Duyệt không khỏi bội phục thần thông của Ngư điếm chủ, cuối cùng cũng đáp lời.
"Tốt, nể tình cùng là Phi Linh tộc, xin Kim đại trưởng lão cho phép Ngư mỗ tự hành binh giải."
Ngư điểm chủ như tuyệt vọng, thu biến hóa, khôi phục hình người rồi ngồi xếp bằng.
Kim Duyệt không dễ dàng tin đối phương, không hề lơi lỏng, nhưng vì sĩ diện của tu sĩ cấp cao, nên không thừa cơ xuất thủ.
Nhưng cảnh tiếp theo khiến nàng giận tím mặt.
Ngư điếm chủ lộ vẻ thống khổ, toàn thân toát ra huyết châu.
Trong chớp mắt, hắn hóa thành một đạo tơ máu, bắn thẳng xuống dưới kiếp vân!
Để phòng Ngư điểm chủ chạy, cũng vì kiêng kị kiếp khí, Kim Duyệt luôn canh giữ ở vòng ngoài.
Nên khi hắn thi triển độn thuật liều mạng, bất chấp lao về phía kiếp vân, Kim Duyệt không thể lập tức ngăn cản.
Ý đồ của Ngư điếm chủ rất dễ đoán, chỉ là muốn cầu sống trong chỗ chết, bắt Lạc Hồng để tranh thủ cơ hội sống!
Vì thế, hắn không quan tâm hậu hoạn kiếp khí.
Kim Duyệt còn trông cậy vào Lạc Hồng giúp Lôi Sáng có được tư cách Thánh Chủ, kéo dài nguy cơ Thiên Bằng tộc bị thôn tính, thấy vậy liền khẩn trương, không để ý kiếp khí mà đuổi theo.
Tốc độ của nàng nhanh đến mức lạ thường, Ngư điểm chủ liều mạng cũng kém ba phần.
Nhưng nàng xuất phát chậm một bước, không thể đuổi kịp.
"Thằng nhãi nhân tộc đáng chết, nếu không phải ngươi mật báo, lão phu sao đến mức này!
Chết thì chết, lão phu phải kéo ngươi theo!"
Ngư điếm chủ tuyệt vọng, nhưng không nhắm mắt chờ chết.
Trong khi độn, hắn cuồng thúc ngũ sắc chân huyết, hóa thành một con Khổng Tước huyết sắc khổng lồ, muốn đánh cược lần cuối.
Lúc này vừa qua đợt lôi cầu, Khổng Tước huyết sắc phá vỡ mấy tầng màn sáng trận pháp rồi không gặp trở ngại nào nữa.
Trong khoảnh khắc, hắn đã độn đến đỉnh đầu Lạc Hồng!
Bị tấn công trắng trợn, dù Lạc Hồng đang vận chuyển Kinh Lôi Tiên Thể Thuật, cũng đã phát giác.
Hắn ngẩng đầu, mở đôi mắt đã nhắm lâu, không phải đồng tử bình thường, mà là lôi đình màu xanh thuần túy!
Ngư điểm chủ cũng cúi đầu, hai người đối mặt.
Thấy Lạc Hồng kỳ lạ như vậy mà không hề kinh hoảng, lòng Ngư điếm chủ run lên, nhưng hắn không thể lui, liền không nghĩ nhiều, vươn huyết trảo xuống, muốn bắt Lạc Hồng.
"Đừng cản trở...kiếp lôi của ta!"
Đối mặt huyết trảo mang theo ác phong, Lạc Hồng không vui không buồn, khẽ nói rồi đánh lên một chưởng.
Trong chốc lát, huyết trảo lớn như một tòa nhà nhỏ ba tầng chạm vào tay không của Lạc Hồng.......