Trước đây, mỗi lần Tiêu Hồng đến chơi, cũng chỉ ở lại giao dịch xong một lát rồi đi ngay. Lần này lại khác, nàng nằng nặc đòi Lạc Hồng chuyện phiếm luận đạo đến hai ngày, mới cùng Lũng Thụy Vân cáo từ.
Đứng ở cửa đá động phủ, nhìn theo độn quang hai nữ đi xa, Lạc Hồng khẽ nhíu mày, lẩm bẩm:
"Muốn giữ ta ở lại Thiên Uyên Thành như vậy, chẳng lẽ trong Hắc Phong Yêu Tộc đã có kẻ để mắt đến ta, sắp ra tay sao?"
Thực ra, Lạc Hồng đã sớm nhận ra cử chỉ khác thường của Tiêu Hồng.
Những năm gần đây, hắn vẫn dùng Vạn Niên Huyền Ngọc và Kim Ô Thần Thiết để giao dịch linh vật, nhưng những linh vật hắn cần đều vô cùng hiếm thấy, đối phương lại nhiều lần có thể cung cấp, hơn nữa lần nào cũng tự mình đến.
Dù yêu tộc thọ nguyên kéo dài, cũng không thể vô duyên vô cớ lãng phí thời gian vào hắn như vậy.
Sau hai ngày giao lưu, Lạc Hồng nhận ra từ lời nói của Tiêu Hồng, nàng ta dường như rất không muốn hắn rời khỏi Thiên Uyên Thành.
"Khả năng xấu nhất là Hắc Phượng Yêu Vương đã để mắt đến ta. May mà yêu tộc có quan niệm thời gian khác với nhân tộc, ta lúc này không cần vội, có thể luyện thành Đại Ngũ Hành Vấn Đạo Quyết, rồi trốn vào man hoang lánh nạn."
Dứt lời, Lạc Hồng thần niệm khẽ động, mở ra Ngọc Phủ Động Thiên, gọi Anh Minh ra.
"Lạc đạo hữu gọi ta ra có chuyện gì?"
Anh Minh quan sát bốn phía rồi hỏi.
"Lạc mỗ sắp cải tu công pháp, khi thành công sẽ tiến về man hoang tìm kiếm khí tức của Vấn Thiên Chân Nhân.
Nhưng đại trận nơi này Lạc mỗ không thể bỏ lại, cần luyện vào trận bàn mang đi, thời gian lại không kịp, nên mong Anh Minh đạo hữu giúp đỡ."
Lạc Hồng vừa nói vừa lấy ra một viên ngọc giản.
Anh Minh nghe vậy không vội trả lời, mà nhận lấy ngọc giản, xem qua một lượt rồi gật đầu:
"Có phương pháp luyện chế chi dẫn trong ngọc giản này, việc này đối với ta không tính là khó.
Lạc đạo hữu cứ an tâm tu luyện, luyện hóa đại trận cứ giao cho ta!"
"Vậy làm phiền rồi."
Lạc Hồng chắp tay cảm tạ, lập tức thân hình lóe lên, đến tĩnh thất tu luyện.
Tiểu Kim thấy vậy liền độn đến cửa tĩnh thất, đậu trên một ngọn đế đăng trên tường lim dim ngủ.
Ngồi xếp bằng điều tức một lát, Lạc Hồng đột nhiên biến đổi pháp quyết, bắt đầu quán thông kinh mạch, tu luyện tầng thứ nhất của Đại Ngũ Hành Vấn Đạo Quyết.
Cứ như vậy hơn một tháng, Lạc Hồng đã tu luyện tới tầng thứ năm, ngang với cảnh giới Hóa Thần trung kỳ của hắn.
Pháp lực toàn thân cũng chuyển hóa thành ngũ hành pháp lực của Đại Ngũ Hành Vấn Đạo Quyết.
Nếu đổi thành tu sĩ Hóa Thần khác, cải tu công pháp phải tốn cả chục năm mới mong thành công, quá trình chuyển hóa pháp lực còn đầy hung hiểm.
Lạc Hồng tiến triển nhanh như vậy là do Đại Ngũ Hành Vấn Đạo Quyết do hắn tự sáng tạo cho mình, tiên thiên ngũ hành thể lại hoàn toàn loại bỏ hung hiểm khi chuyển hóa pháp lực.
Vì cải tu Đại Ngũ Hành Vấn Đạo Quyết, Nguyên Anh của Lạc Hồng đã từ màu lam rực rỡ trước kia, biến thành hình dáng ngũ sắc lưu chuyển.
Đồng thời, hai tay Nguyên Anh tràn ra hai luồng linh khí đen trắng, chậm rãi hội tụ trên Càn Khôn Châu trước ngực nó.
"Sau khi luyện thành, Đại Ngũ Hành Vấn Đạo Quyết cũng có thể tự mình tu luyện, nhưng hiệu suất so với lúc tu luyện thật sự chênh lệch rất xa."
Trầm giọng nói xong, Lạc Hồng đột nhiên duỗi kiếm chỉ, điểm năm lần trước ngực, rồi hai tay kết pháp quyết, khí tức trên thân lập tức tăng vọt.
Khoảnh khắc sau, một con Khổng Tước ngũ sắc hư ảnh hiện ra sau lưng hắn, hai cánh mở ra, vô số điểm sáng năm màu xuyên qua vách đá, tràn vào nhục thân Lạc Hồng.
Chăng bao lâu, Lạc Hồng hóa thành một viên quang cầu ngũ sắc, nhục thân mơ hồ cảm thấy căng đau.
Hắn lập tức ngừng thúc đẩy ngũ sắc chân huyết, bắt đầu vận chuyển công pháp, linh khí lưu chuyển trong kinh mạch rồi chuyển vào Nguyên Anh, khiến hai luồng khói đen trắng trong lòng bàn tay bành trướng gấp mấy lần.
Cùng lúc đó, một cỗ ngũ hành pháp lực kết hợp với càn khôn chi lực khác cũng lưu chuyển trong kinh mạch.
Hai bộ lộ tuyến đã được Lạc Hồng thiết kế tỉ mỉ, tuy có trùng hợp, nhưng chỉ cần khống chế tiết tấu, sẽ không gặp nhau.
Dù sao đây cũng là càn khôn luyện thể chi pháp khai sáng dựa trên tiên gia công pháp, mới vận chuyển một chu thiên, nhục thân Lạc Hồng đã có cảm giác được tẩm bổ từ lâu!
Pháp lực, nhục thân, bản mệnh chỉ bảo đồng thời tỉnh tiến, khiến Lạc Hồng cảm nhận được sự sảng khoái chưa từng có, thậm chí có ảo giác chạm đến sự tăng lên ở cấp độ sinh mệnh.
Dần dần, Lạc Hồng chìm đắm trong đó, quên đi thời gian.
......
Ba mươi năm sau, trên bầu trời trong xanh vạn dặm của Thúy Lang Sơn, hai vệt độn quang xanh và đen bay lượn qua.
"Kỳ lạ, linh địa Thúy Lang Sơn này vậy mà không có ai ở, trước kia mọi người chẳng phải tranh giành nhau sao?"
Trong độn quang màu xanh là một lão đạo thanh bào râu tóc bạc phơ, lúc này nhìn xuống vài miếng linh địa vô chủ, vẻ mặt nghỉ hoặc.
"Nghe nói là do Lạc đạo hữu kia tu luyện thần thông động tĩnh quá lớn, các đồng đạo xung quanh không chịu nổi quấy rầy, Kim Đình Vệ cũng không muốn quản, đến mức đuổi hết chủ nhân các linh địa xung quanh đi.
Chuyện này lúc đó ầm ĩ lắm, hình như còn kinh động đến tầng lớp cao của Kim Đình Vệ, mấy vị tiền bối ra mặt cảnh cáo Lạc đạo hữu một phen, mới khiến nơi này khôi phục bình tĩnh.
Nhưng không ai dám chắc Lạc đạo hữu có tái phạm hay không, nên mấy miếng linh địa này vẫn không ai muốn ở."
Trong độn quang màu đen, mỹ phụ hắc y có vẻ đã điều tra trước, khá am hiểu sự tình.
“Thật giả, người này mới phi thăng bao lâu, lần đầu tiểu thiên kiếp còn chưa độ, mà đã lợi hại vậy rồi?”
Lão đạo thanh bào có chút không tin.
"Mặc kệ thật giả, Lạc Hồng kia có hung danh như vậy, thần thông chắc chắn vô cùng lợi hại!
Nếu chúng ta không muốn bỏ lỡ cơ hội như lần trước, nhất định phải kéo hắn vào hội!"
Nghĩ đến chuyến đi man hoang lần trước, mỹ phụ hắc y lập tức nghiến răng nghiến lợi, lòng đầy tiếc nuối.
"Ai, không biết chỉ bằng chút tình tiếp dẫn có mời được hắn không, hy vọng không phải một chuyến tay không."
Lão đạo thanh bào thiếu tự tin thở dài.
"Chút tình cảm đó dĩ nhiên không đáng tin, nhưng lần trước đâu phải đi tay không, tấm bản đồ kia hơn phân nửa là thật.
Có lợi ích thật sự, còn sợ không thuyết phục được hắn?"
Mỹ phụ hắc y lập tức lại tràn đầy tự tin.
"Đến rồi, dù sao hắn cũng là nhân tộc, cứ để ngươi ra mặt trước đi.”
Lão đạo thanh bào nghe vậy không do dự, lấy ra Truyền Âm Phù, mấp máy môi rồi vung nó vào trong trận.
......
Giờ phút này, trên đỉnh Linh Phong, mười hai bóng người hư ảo đang ngồi thành vòng tròn, bọn họ đều nhắm mắt, trên thân âm khí um tùm.
Nhìn diện mạo, đều là khuôn mặt của Lạc Hồng.
Mà Lạc Hồng thật sự, lúc này đang ở trong vòng.
Hắn bình tĩnh liếc nhìn xung quanh "Lạc Hồng", đột nhiên nói với một chỗ hư không:
"Thanh Phong, những hóa thân này giao cho ngươi.
Ngươi mang chúng đến vực ngoại, chỉ cần không chủ động trêu chọc những Vực Ngoại Thiên Ma cường đại kia, hẳn là nhờ khí tức Thiên Ma chi chủng ta lưu lại trên người chúng, có thể thuận lợi đột phá cảnh giới Hóa Thần."
"Vâng! Thuộc hạ nhất định dốc hết toàn lực, đưa hóa thân của đại nhân về đầy đủ!"
Thanh Phong lập tức từ trong hư không hiện hình, chắp tay lĩnh mệnh.
"Ừm, đi đi."
Theo lệnh của Lạc Hồng, Thanh Phong há miệng hút nhẹ, mười hai Lạc Hồng hư ảo trong khoảnh khắc bị nuốt hết vào bụng.
Sau đó, linh quang trên người hắn lóe lên, hóa thành một đạo lưu quang thanh sắc, chui vào bên trong con cổ thú Nguyên Anh bị giam cầm kia.
Dựa vào thiên phú thần thông của Vực Ngoại Thiên Ma, Thanh Phong nhanh chóng dựa theo nguyên thần của cổ thú cùng điểm liên hệ với vực ngoại, mang theo mười hai Lạc Hồng hư ảo trong bụng tiến về vực ngoại Linh giới.
Nhìn cổ thú đã mất hết khí tức, Lạc Hồng tiện tay bắn ra một đóa lửa xanh trắng, hóa nó thành tro bụi.
Mười hai Lạc Hồng hư ảo kia, chính là những hóa thân quỷ đạo thân ngoại mà Lạc Hồng bồi dưỡng trong ba mươi năm gần đây.
Hắn luyện chế những thân ngoại hóa thân này là để một ngày kia chúng thi triển phản thần đại pháp, hóa thành nguyên thần đại dược cho hắn thôn phệ.
Theo nghiên cứu trước đây, mấu chốt của phản thần đại pháp là Tinh linh tử, chỉ tăng trưởng khi tu vi đột phá, nên những hóa thân này tu luyện quỷ đạo dễ tốc thành, là lựa chọn tốt nhất.
Dù sao, hắn có U Minh quỷ quái trong Hoàng Tuyền quỷ thủ, và một hồ thiên âm thủy thăng linh, cung cấp trợ lực cho chúng.
Nếu không, dù là quỷ đạo, cũng không thể tu luyện đến cảnh giới Nguyên Anh sơ kỳ trong thời gian ngắn ngủi chưa đến ba mươi năm.
Nhưng thiên đạo kẽ hở vẫn không dễ chui, tu vi những hóa thân này sau khi ngưng tụ quỷ anh đều khó tiến thêm.
Lạc Hồng nghiên cứu rồi tìm ra nguyên nhân, là do tu vi nguyên thần của những hóa thân này đều yếu hơn cảnh giới của bản thân.
Tu vi càng cao, chênh lệch càng lớn, đợi đến khi Kết Anh tai họa ngầm này sẽ bùng phát.
Vấn đề này sau khi Lạc Hồng loại trừ, phát hiện là do chúng chưa từng có nhục thân.
Nhưng Lạc Hồng lại không thể chuẩn bị nhục thân cho chúng, trừ phi hắn có thể phục chế chính mủnh, dù sao một khi chúng có nhục thân, nguyên thần sẽ chịu ảnh hưởng, không thể trở thành nguyên thần đại dược của hắn.
Kể từ đó, Lạc Hồng lại để mắt đến những Vực Ngoại Thiên Ma kia, dù hắn không dám câu dẫn nữa, nhưng phái hóa thân ra liều mạng thì không những có gan, mà còn rất lớn.
Dù sao, phân thần ban đầu của hắn đã rất yếu, dù mười hai cái này hao tổn hết ở vực ngoại, cũng không ảnh hưởng gì đến hắn.
Trở về một cái là huề vốn, toàn bộ trở về là hời to!
Hơn nữa, có Thanh Phong tương trợ, thêm khí tức Thiên Ma chi chủng, thường thì sẽ không xảy ra chuyện gì.
Dù chăn thả bản thân có hơi kỳ lạ, nhưng so sánh với lợi ích trong đó, Lạc Hồng rất dễ dàng thuyết phục mình.
Đang định hồi phủ, Lạc Hồng đột nhiên cảm ứng được, quay đầu nhìn về phía chân trời.
"Truyền Âm Phù? A, sao lại là bọn họ?"
Thần thức quét qua, Lạc Hồng nhận ra hai người ngoài trận lúc này, chính là Huyền Không Tử và hồ yêu Miêu Hồ phụ trách tiếp dẫn hắn khi vừa phi thăng.
Lạc Hồng có thể nói là chỉ gặp một nhân một yêu này một lần, nên lúc này rất nghi hoặc tại sao họ lại tìm đến cửa.
Lập tức, hắn vẫy tay, thu Truyền Âm Phù đang bay về phía cửa đá động phủ vào tay.
Nghe xong nội dung bên trong, Lạc Hồng giật mình, ánh mắt chớp động, lẩm bẩm:
"Thì ra là muốn mời ta cùng đi man hoang tầm bảo! Ha ha, bọn họ thật là buồn ngủ đưa gối đầu, ta vừa thu thập xong mọi thứ chuẩn bị xuất phát, cái cớ này coi như đưa đến tận nơi.".