Ở Thiên Uyên Thành, tu sĩ đến Man Hoang tìm kiếm cơ duyên là chuyện thường như cơm bữa, nhưng Lạc Hồng dù sao vẫn đang bị người âm thầm theo dõi.
Nếu hắn đột ngột tiến vào Man Hoang mà không có bất kỳ dấu hiệu nào, chắc chắn sẽ gây ra nghi ngờ. Đến lúc đó, nếu kinh động đến những thế lực mà hắn chưa thể đối đầu, thì có lẽ hắn sẽ khó lòng thoát thân.
Vì vậy, Lạc Hồng vốn đã lên kế hoạch sẽ đến Đại Hoang Điện một chuyến, tìm cơ hội gia nhập một đội tu sĩ, rồi đường đường chính chính tiến vào Man Hoang.
Sự xuất hiện của Huyền Không Tử và Miêu Hồ rõ ràng đã giúp Lạc Hồng giải quyết được vấn đề này.
"Hai vị đạo hữu, Lạc mỗ không tiếp đón từ xa, xin mời vào!"
Lạc Hồng khẽ động thần niệm, mở một lối vào trên đại trận linh tráo, rồi hiền hòa truyền âm.
Không lâu sau, ba người gặp nhau trên đỉnh Linh Phong.
"Ồ? Lạc đạo hữu thật có nhã hứng, một mình uống rượu giải sầu? Có lẽ chúng ta đến không đúng lúc?"
Mặc dù Lạc Hồng nổi danh là kẻ hung bạo, nhưng khi vừa gặp mặt, Miêu Hồ vẫn không giấu được vẻ quyến rũ, sóng mắt đưa tình chào hỏi.
"Ha ha, chỉ là rượu mới ủ, Lạc mỗ muốn nếm thử một chút thôi. Ngược lại là hai vị đến đúng lúc, xem ra có duyên với linh tửu của Lạc mỗ, mời nhập tọa uống vài chén."
Lạc Hồng đã dọn dẹp sạch sẽ động phủ, nhưng tất nhiên không có ý định mời hai người vào trong, nên đành tìm cớ.
"Rượu này linh khí xộc vào mũi, chỉ ngửi thôi đã khiến pháp lực của bần đạo chao đảo, quả là cực phẩm! Lạc đạo hữu thật khách khí!"
Ban đầu Huyền Không Tử còn chưa để ý, nhưng khi cầm chén rượu lên nhìn, liền tấm tắc khen ngợi.
"Ưm~ ngon quá! Chỉ một chén này thôi đã bằng cả tháng khổ tu của thiếp thân. Không ngờ Lạc đạo hữu còn có tài này."
Miêu Hồ nhìn chằm chằm Lạc Hồng, liếm đôi môi đỏ mọng nói.
"Chi là chút tài mọn thôi, Miêu đạo hữu thích là tốt rồi."
Sau một câu khách sáo, Lạc Hồng đột nhiên nghiêm mặt hỏi:
"Hai vị truyền âm trong Truyền Âm Phù nói rằng đã tìm được một chút cơ duyên ở Man Hoang, không biết cụ thể là vật gì?"
"Lạc đạo hữu hỏi vậy, hẳn là đã có ý định tiến vào Man Hoang?"
Huyền Không Tử không khỏi ngạc nhiên hỏi ngược lại. Hắn vốn định thuyết phục Lạc Hồng một phen, không ngờ lại thuận lợi đến vậy.
“Thực không dám giấu giếm, dù hai vị không đến, Lạc mỗ cũng dự định gần đây đến Man Hoang tìm kiếm cơ duyên. Dù sao tu vi của ta đã đến bình cảnh, tiếp tục khổ tu cũng không có tiến triển gì.”
Nói rồi, Lạc Hồng chủ động tỏa ra khí tức của mình.
Ngay lập tức, Lạc Hồng trong mắt Huyền Không Tử và Miêu Hồ, vốn như đám mây mù không thể nhìn thấu, bỗng trở nên rõ ràng.
"Hóa Thần trung kỳ đỉnh phong! Mới phi thăng hai trăm năm, Lạc đạo hữu đã tu luyện đến Hóa Thần trung kỳ đỉnh phong!"
Huyền Không Tử kinh ngạc thốt lên. Hắn nhớ rất rõ, khi đối phương vừa phi thăng, cũng chỉ mới tiến giai Hóa Thần không lâu, không ngờ bây giờ đã cách Hóa Thần hậu kỳ chỉ một bước chân!
“Tốc độ tu luyện của nhân tộc các ngươi thật khiến người ta ao ước. Chỉ sợ ngàn năm sau, thiếp thân phải gọi Lạc đạo hữu là tiền bối mất."
Miêu Hồ cũng không nhịn được chua chát nói.
Yêu tộc thọ nguyên tuy dài hơn nhân tộc, nhưng tốc độ tu luyện lại không thể so sánh được. Ghen tị lẫn nhau là trạng thái bình thường giữa nhân tộc và yêu tộc.
"Lạc mỗ cũng chỉ là gặp may mắn, trải qua không ít nguy hiểm mới có được cơ duyên, nếu không thì giờ này chắc vẫn còn đang lẹt đẹt ở Hóa Thần sơ kỳ!"
Lạc Hồng cười giải thích, nhưng hắn sẽ không nói cho hai người biết, nếu không phải thời gian không cho phép, việc hắn đột phá Hóa Thần hậu kỳ dễ như lấy đồ trong túi.
"Bình cảnh Hóa Thần hậu kỳ quả thực khó lay chuyển. Lựa chọn tiến vào Man Hoang lúc này của Lạc đạo hữu là một quyết định sáng suốt. Chỉ cần tìm được một gốc linh dược vạn năm thích hợp, với tư chất kinh người của Lạc đạo hữu, việc tiến giai đột phá sẽ đễ như trở bàn tay!”
Huyền Không Tử vuốt chòm râu bạc trắng, gật đầu nói. Lúc này, hắn đã hoàn toàn tự tin sẽ thuyết phục được Lạc Hồng đồng hành.
"Miêu đạo hữu, lấy tấm cổ đồ ra đi."
"Được."
Miêu Hồ biết đã đến lúc phải thể hiện thành ý. Nàng khẽ đảo tay, lấy ra một cuộn da thú.
Đặt nó lên bàn, hồ yêu khẽ mím đôi môi đỏ mọng, nhẹ nhàng thổi ra một luồng linh khí, khiến cuộn da thú phập phồng lên chừng một thước.
"Lạc đạo hữu xem đây, đây chính là cơ duyên mà chúng ta đã nhắc đến!"
Không cần nàng nói, Lạc Hồng đã chăm chú nhìn vào. Chỉ thấy tấm cổ đồ là một bức tranh sơn thủy mô phỏng Đan Thanh Sơn, trong đó mây mù, sông ngòi, cây cối, hoa cỏ đều đang động đậy một cách tự nhiên.
Đồng thời, trên tấm cổ đồ còn có rất nhiều điểm sáng với độ sáng khác nhau.
Trong đó, điểm sáng nhất nằm ngay ở rìa phần đang được mở ra.
"Ồ? Chắng lẽ những điểm sáng này đại điện cho các loại thiên tài địa bảo?"
Trầm ngâm một lát, Lạc Hồng chợt ngộ ra và hỏi.
"Không sai! Vị trí của các điểm sáng chính là vị trí của các loại thiên tài địa bảo! Điểm này, bần đạo và Miêu đạo hữu đã xác minh rồi. Hơn nữa, điểm sáng nhất đó chính là một gốc Vạn Niên Âm Hư Thảo, một loại linh dược cấp Luyện Hư! Mặc dù trong Man Hoang có vô số linh vật, nhưng cấp Hóa Thần đã là tương đối hiếm thấy, còn thiên tài địa bảo cấp Luyện Hư thì phải có đại cơ duyên mới có thể gặp được!"
Huyền Không Tử chỉ vào điểm sáng nhất trên tấm bản đồ nói.
"Đã xác minh rồi? Vậy tại sao hai vị không hái Vạn Niên Âm Hư Thảo về?"
Lạc Hồng chớp mắt hỏi.
"Nếu có thể hái được, chúng ta đã không bỏ qua linh dược đó. Nhưng phiền phức là, xung quanh nó có một con Thông Thiên Mãng trưởng thành canh giữ, chúng ta không phải là đối thủ, nên chỉ có thể ngậm ngùi quay về."
Miêu Hồ nhắc đến chuyện này với vẻ mặt khổ sở. Dù sao, Vạn Niên Âm Hư Thảo là một trong những linh dược thích hợp nhất với nàng, dù chỉ dùng trực tiếp cũng có thể thu được lợi ích không nhỏ.
"Ồ? Không biết con Thông Thiên Mãng trưởng thành đó có tu vi thế nào, mà hai vị liên thủ cũng không làm gì được nó?!"
Trong Man Hoang có rất nhiều cổ thú dị tộc, Lạc Hồng cũng không có thu thập điển tịch chuyên biệt để tìm hiểu, nên tất nhiên không biết.
“Ha ha, Lạc đạo hữu đánh giá cao bần đạo và Miêu đạo hữu rồi. Nơi này đã xâm nhập sâu vào Man Hoang, làm sao chúng ta có thể an toàn đến được. Lúc đó, ngoài hai người chúng ta ra, còn có ba vị đạo hữu khác đồng hành. Và con cổ thú mà cả năm người chúng ta hợp lực cũng không đối phó được, tự nhiên là có tu vi Luyện Hư.”
Huyền Không Tử cười khổ lắc đầu nói.
"Cấp Luyện Hư? Ha ha, ra là vậy. Hai vị định mời Lạc mỗ làm tay sai."
Lạc Hồng biết rõ danh tiếng của mình trong giới tu sĩ Hóa Thần ở Thiên Uyên Thành, nên đoán ra ngay ý đồ của Huyền Không Tử và Miêu Hồ.
"Lạc đạo hữu đoán không sai. Nếu chúng ta mời tu sĩ Luyện Hư hỗ trợ, phần lớn cơ duyên chắc chắn sẽ không đến tay chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta biết Lạc đạo hữu sẽ phải mạo hiểm rất nhiều, vì vậy bần đạo và những người khác nguyện chia năm năm, đồng thời ưu tiên nhu cầu của Lạc đạo hữu!"
Huyền Không Tử biết họ không có lựa chọn nào khác, nên nói ra mức giá cao nhất mà ông có thể đại diện cho những người khác đưa ra.
Việc phân chia lợi ích thể hiện rõ nhất thực lực. Rõ ràng, Huyền Không Tử cho rằng chỉ có tập hợp sức mạnh của năm người họ mới có thể miễn cưỡng chống lại Lạc Hồng.
Nghe vậy, Lạc Hồng im lặng một lát, rồi nhìn về phía Miêu Hồ hỏi:
"Miêu đạo hữu là chủ nhân của tấm cổ đồ này, tỷ lệ phân chia như vậy cô không có ý kiến gì chứ?"
"Nếu có thực lực đó, thiếp thân đương nhiên muốn độc chiếm những thiên tài địa bảo trong bản đồ. Nhưng nếu không thể tiến giai Luyện Hư ngay lập tức, thì những thiên tài địa bảo trong bản đồ dù nhiều đến đâu, cũng chỉ là trăng trong giếng, hoa trong gương, thà có chút lợi ích thực tế còn hơn."
Nếu Miêu Hồ tự tin tiến giai Luyện Hư, chắc chắn sẽ không để lộ tấm cổ đồ này cho người khác. Nhưng vấn đề là nàng không có.
"Hai vị đạo hữu chịu đưa ra điều kiện như vậy, Lạc mỗ thực sự không tìm ra lý do để từ chối. Không biết khi nào xuất phát? Ba vị đạo hữu còn lại là ai?"
Lạc Hồng vỗ bàn một cái, liền đáp ứng.
"Như vậy rất tốt! Bần đạo và Miêu đạo hữu sẽ trở về liên lạc một phen. Nếu không có gì bất ngờ, sau bảy ngày sẽ lên đường! Đến lúc đó, bần đạo sẽ giới thiệu Vinh đạo hữu và những người khác với Lạc đạo hữu!"
Huyền Không Tử nghe vậy liền hưng phấn đứng dậy cáo từ.
"Vậy được, vậy chúng ta gặp lại sau bảy ngày."
Chỉ có một lối đi từ Thiên Uyên Thành đến Man Hoang, nên Lạc Hồng cũng không hỏi địa điểm gặp mặt.
Rất nhanh, Huyền Không Tử và Miêu Hồ đã đạt được mục đích, hóa thành hai đạo độn quang, rời khỏi Linh địa của Lạc Hồng.
"Có phải trùng hợp không? Khu vực trên bản đồ đó dường như ở gần khí tức của Vấn Thiên Chân Nhân."
Nhìn theo hướng hai người rời đi, Lạc Hồng nhíu mày trầm tư.
“Thôi, không cần suy nghĩ nhiều. Dù sao, nếu phát hiện tấm bản đồ này không liên quan đến Vấn Thiên Chân Nhân, ta sẽ trốn đi nửa đường, không tham gia vào bí mật bên trong. Còn nếu có liên quan, vậy thì càng tốt, biết đâu có thể tìm được nhiều manh mối hơn!”
Nói xong, Lạc Hồng lóe mình, biến mất trên đỉnh núi.
......
Bảy ngày sau, trong hành lang của Đại Hoang Điện, Huyền Không Tử, Miêu Hồ và hai tu sĩ Hóa Thần hậu kỳ khác đang cùng nhau chờ đợi.
Một người trông khoảng ba mươi tuổi, lông mày trắng như tuyết, mắt sắc như điện, đứng rất gần Miêu Hồ, cũng là một yêu tu.
Một người khác thì trẻ hơn, môi hồng răng trắng, mặc một bộ đạo bào mộc mạc, vẫn là một thiếu niên xinh đẹp.
Tuy nhiên, tu vi của hắn không hề kém cạnh yêu tu mày trắng, cũng là Hóa Thần hậu kỳ.
Nhìn vị trí của hắn, rõ ràng có quan hệ thân thiết với Huyền Không Tử.
"Giờ giấc cũng sắp đến rồi. Lạc Hồng không đến trước thì thôi, tại sao ngay cả Vinh đạo hữu cũng đến muộn như vậy?"
Thiếu niên xinh đẹp đột nhiên bất mãn nói.
"Sư huynh đừng vội. Dù sao, lần này chúng ta cũng không ngờ có thể mời Lạc đạo hữu đến thuận lợi như vậy. Việc Vinh đạo hữu nhất thời không thoát thân được cững là điều dễ hiểu, chắc hắn sẽ đến ngay thôi."
Huyền Không Tử tuy là lão giả, nhưng lại không hề khó chịu, kính cẩn nói với thiếu niên xinh đẹp.
"Hừ! Miêu tiên tử, cái tên nhân tộc Lạc Hồng đó thực sự lợi hại đến vậy sao? Chúng ta thực sự phải để hắn một mình chia đi một nửa lợi ích?!"
Yêu tộc mày trắng có chút không phục nói.
"Ân Cuồng, ngươi nói cho sướng miệng thì thôi, nhưng nếu đợi Lạc đạo hữu đến mà ngươi còn dám hùng biện như vậy, đừng trách ta không nể tình xưa!"
Miêu Hồ nghe vậy liền thay đổi vẻ kiều mị yếu đưổi ngày thường, nghiêm khắc quát lớn yêu tu mày trắng.
"Ân đạo hữu, danh tiếng của Lạc Hồng bên nhân tộc chúng ta có chút vang dội. Dù có chút phóng đại, nhưng chắc chắn không phải hạng người tầm thường. Hơn nữa, cách phân chia này cũng chưa phải là cuối cùng. Nếu hắn hữu danh vô thực, chúng ta tự nhiên sẽ điều chỉnh tương ứng, sao lại ngốc nghếch chịu thiệt. Vì vậy, Ân đạo hữu nên nghe Miêu tiên tử, an tâm chớ vội."
Thiếu niên xinh đẹp mỉm cười khuyên nhủ.
Nhưng qua lời nói của hắn cũng không khó nhận ra, hắn kỳ thực cũng không tin Lạc Hồng lợi hại như lời đồn.
"Hừ! Vậy thì xem hắn có bản lĩnh gì!"
Ân Cuồng đường như có chút e ngại Miêu Hồ, nên ngoài mạnh trong yếu, ánh mắt né tránh nói.
Huyền Không Tử không muốn vì sự lỗ mãng của Ân Cuồng mà hỏng chuyện, đang định nói vài câu, thì đột nhiên cảm nhận được một luồng khí tức quen thuộc, liền quay đầu nói:
"Lạc đạo hữu, chúng ta ở đây."
"Ha ha, làm phiền chư vị chờ đợi, Lạc mỗ đến không muộn chứ?"
Cùng với giọng nói nhàn nhạt, Lạc Hồng từ cửa điện bay tới.
Thiếu niên xinh đẹp và Ân Cuồng liếc nhìn hắn, nhưng bỏ qua Lạc Hồng, ngược lại chú ý đến con điêu nhỏ trên vai hắn, cảm thấy nó càng thêm bất phàm, khiến hai người càng thêm nghỉ ngờ.
"Không muộn không muộn, để bần đạo giới thiệu với Lạc đạo hữu. Vị này là sư huynh của bần đạo, đạo hiệu Xích Dương Tử, còn vị này là...."
"Tại hạ Ân Cuồng, đến từ Huyền Ưng nhất tộc!"
Ân Cuồng cắt ngang lời giới thiệu của Huyền Không Tử, chắp tay nói với vẻ khiêu khích.
"À, kính đã lâu, kính đã lâu."
Lạc Hồng đường như không nhìn thấy, không để ý chút nào, thuận miệng khách sáo.
"Ồ? Huyền Không Tử đạo hữu, có phải vẫn còn thiếu một vị đạo hữu chưa đến?"
Lạc Hồng nhớ Huyền Không Tử từng nói họ có năm người, nhưng dưới mắt chỉ thấy có bốn người.
"Bần đạo cũng đang thấy lạ. Vinh đạo hữu mấy ngày trước rõ ràng đã đồng ý, không biết hôm nay sao lại đến muộn như vậy."
Thấy giờ đã qua, Huyền Không Tử không khỏi nhíu mày giải thích.
"Có lẽ là gặp việc gấp, không sao, đợi thêm một lát thôi."
Lạc Hồng không hề tỏ vẻ bất mãn.
"Thật hổ thẹn, bần đạo sẽ liên lạc với hắn ngay."
Huyền Không Tử tự giác mất mặt, khẽ động thần niệm, lấy ra một tấm Vạn Lý Phù.
Nhưng ông vừa mới thôi động, liền lộ vẻ nghi ngờ nói:
"Ồ? Vinh đạo hữu đã đến, nhưng sao bần đạo tìm mãi không thấy hắn?”
Khí tức của Vạn Lý Phù cho thấy đối phương đã ở trong Đại Hoang Điện, nhưng Huyền Không Tử nhìn quanh một vòng, cũng không thấy bóng dáng ai.
"Hì hì, mấy vị là Huyền Không Tử đạo hữu và Xích Dương Tử đạo hữu phải không?"
Đột nhiên, một giọng nữ từ bên cạnh truyền đến.
Mọi người quay đầu nhìn lại, chỉ thấy một cô gái áo trắng khoảng mười sáu mười bảy tuổi, khuôn mặt xinh xắn, có chút tinh nghịch, đang cười đánh giá họ.
“Ngươi là ai? Tại sao Vạn Lý Phù của bần đạo gửi cho Vinh đạo hữu lại ở trong tay ngươi?”
Thiếu nữ tuy trông vô hại, nhưng tu vi không hề kém, chừng Hóa Thần trung kỳ. Huyền Không Tử tất nhiên sẽ không khinh thị đối phương chỉ vì vẻ bề ngoài.
"Đừng khẩn trương, tiểu nữ tên là Diệp Dĩnh, là bạn tốt của Vinh đạo hữu. Trong tộc hắn có việc gấp, không thể đến được, nên nhờ tiểu nữ thay hắn đến điểm hẹn. À, đây là ngọc giản hắn nói rõ tình hình, các vị có thể xem xét. Nếu có phương thức liên lạc khác, cũng có thể hỏi thăm tại chỗ cho rõ."
Thiếu nữ thoải mái ném ra một viên ngọc giản.
Diệp Dĩnh?
Sao cô ta lại chủ động tham gia vào chuyện này?
Là vì ta, hay là vì bí mật trong tấm cổ đồ?
Trong Linh giới dân số đông đúc, người trùng tên trùng họ nhiều như cá diếc sang sông, đếm mãi không hết. Nhưng người có tướng mạo phù hợp, tu vi cũng phù hợp thì lại càng ít.
Vì vậy, Lạc Hồng chỉ cần so sánh cô với vị Diệp gia thiếu chủ kia một chút, liền nhận ra thân phận của cô.
Diệp gia không giống Lũng gia, hai nhà tuy là thế lực gần với chân linh thế gia, nhưng Diệp gia thuộc về ẩn thế gia tộc, tộc nhân đều có chút thần bí.
Thông thường, Diệp Dĩnh coi như không ngụy trang, người ngoài cũng đừng hòng nhận ra cô. Nhưng đáng tiếc, lần này cô gặp phải một kẻ không biết lý lẽ.