Vương Bạt mở mắt ra.
Liền nghe thấy một tiếng cười sảng khoái:
“Phó điện chủ Nhân Đức Điện, La Vũ Trung, hoan nghênh chư vị đến tham gia nhập tông khảo hạch.”
Nghe cái tên này, Vương Bạt thấy quen quen.
Ngay lập tức hắn nhớ ra.
Toàn thân cứng đờ.
Chưa kịp nghĩ nhiều, Vương Bạt đã bị cảnh tượng trước mắt thu hút.
Bên ngoài truyền tống trận là một cái bình đài đá to lớn, mang theo vẻ cổ kính.
Trên bình đài đứng đầy gần trăm tu sĩ. Trừ một số mặc đạo bào chế thức của Vạn Tượng Tông, phần lớn có dung mạo khác nhau, dễ nhận thấy là người đến tham gia khảo hạch.
Trong số này, một nửa là tu sĩ Trúc Cơ, nửa còn lại là Kim Đan chân nhân. Chỉ có nữ tu đầu trọc mà Vương Bạt thấy lúc nãy là đạt tới cấp bậc Nguyên Anh.
Bọn họ vây quanh một thanh niên tu sĩ mặc đạo bào trang nghiêm, vẻ mặt cung kính lắng nghe như đang được dạy bảo.
Vương Bạt đoán, người này có lẽ là phó điện chủ Nhân Đức Điện, La Vũ Trung vừa cất tiếng.
Nhưng đó không phải là điều thu hút Vương Bạt.
Mà là ở giữa bình đài, một trận pháp tỏa ánh sáng ảo diệu. Trong trận pháp, lơ lửng một Linh Thú khổng lồ.
“Linh Thận?”
Nhìn con Linh Thú to bằng căn nhà, vỏ sò khẽ mở để lộ thân thể nhầy nhụa bên trong, Vương Bạt ngạc nhiên.
Linh Thận là Linh Thú biển, Vương Bạt chưa từng thấy ở Trần Quốc hay Yến Quốc. Nhưng trong sách có ghi chép nên hắn nhận ra ngay.
Đồng thời, hắn cũng nhớ lại đặc điểm của loài Linh Thận.
“Linh Thận sống lâu, ngoài cứng trong mềm. Lúc nhỏ không khác gì thú biển thường. Sống trên trăm năm thì lớn như cái đấu, có thể sinh ra một viên Thận Châu, có năng lực gây mê. Chỉ một niệm có thể khiến dân thường cả thành chìm vào mộng cảnh... Sống ngàn năm thì to như lọng, có thể mê hoặc tu sĩ... Sau ngàn năm, cứ ngàn năm lại gặp một kiếp. Đến cửu kiếp, tức vạn năm, thì to như cung điện, chỉ cần nghĩ, tu sĩ Nguyên Anh cũng khó thoát, chìm đắm đến hồn tan...”
“Sao lại thả một con Linh Thận ở đây?”
Vương Bạt nghỉ hoặc.
Vô thức nhìn sang Diêu Vô Địch, hắn thấy Diêu Vô Địch có vẻ lúng túng né tránh.
“Khụ... Cái đó... trùng hợp thôi, ai ngờ thằng nhóc La Vũ Trung đã là phó điện chủ Nhân Đức Điện rồi...”
Diêu Vô Địch ho khan nói.
Vương Bạt nhất thời không biết nói gì.
Chắc là xui thật, vừa tới đã gặp.
Nghe thấy tên mình, thanh niên tu sĩ gầy gò, mặt mũi hiền lành được mọi người vây quanh trên cao kia quay lại nhìn.
Ánh mắt lướt qua Diêu Vô Địch, rồi dừng lại trên người Vương Bạt.
Trong mắt lóe lên vẻ ngoài ý muốn và thâm ý.
Diêu Vô Địch cũng nhận ra ánh mắt đó, nhanh chóng quay lại thấy La Vũ Trung, liền lộ vẻ cảnh cáo.
La Vũ Trung mỉm cười, thản nhiên nhìn thẳng.
Rồi hắn dời mắt, tiếp tục hàn huyên với các tu sĩ từ quỷ thị các nước.
Hắn đặc biệt chú ý đến nữ tu đầu trọc được Ngu Quốc Quý Thị cử đến.
Thời gian trôi qua, số tu sĩ trên bình đài càng lúc càng đông.
Ba Kim Đan chân nhân Yến Quốc đi cùng Đường Tịch đã trà trộn vào đám đông, tìm hiểu tình hình.
Đường Tịch cũng tự tập nói chuyện với đám Ma Sư Huynh mà hắn gặp trước đó.
Diêu Vô Địch thấy mấy người quen biết cùng thế hệ cũng bỏ mặc Vương Bạt, đi ôn chuyện.
Điều này khiến Vương Bạt thấy an ủi phần nào.
Ít ra sư phụ hắn không phải là người cô độc trong tông môn, vẫn còn bạn cũ.
Thời gian ở Vạn Tượng Tông chắc sẽ không đến nỗi nhìn đâu cũng thấy địch.
Vương Bạt làm quen với mấy tu sĩ Trúc Cơ từ các nước, nhanh chóng hòa nhập vào đám đông, vừa trò chuyện vừa chờ đợi khảo hạch bắt đầu.
“Haizz, không biết có qua được khảo hạch không... Nghe nói khảo hạch này khắc nghiệt lắm, trong trăm người thường chỉ có mười mấy hai chục người qua thôi.”
Một tu sĩ thở dài.
Trong mắt có khát vọng nhưng cũng có nỗi lo lắng khó giấu.
Lời này lập tức nhận được sự đồng tình của các tu sĩ Trúc Cơ khác.
Dù thật lòng hay chỉ là phụ họa.
Vương Bạt không nghĩ nhiều.
Diêu Vô Địch và Đường Tịch rất tin tưởng hắn, mà cả hai đều là tu sĩ Nguyên Anh viên mãn, chắc sẽ không nhìn lầm người.
Tất nhiên, Vương Bạt sẽ không phản bác, chỉ phụ họa vài tiếng.
Nhưng lúc này, một tiếng hừ lạnh vang lên.
“Người tu hành phải luôn tiến lên, chữ Tranh là đầu. Các vị chưa tham gia khảo hạch đã nghỉ ngờ bản thân, sao có thể đi đến cuối cùng? Theo ta, chỉ bằng về nhà ngay từ bây giờ.”
Mọi người nghe vậy liền khó chịu.
Một người lên tiếng:
“Đạo hữu này, chúng ta chỉ cảm thán cho thoải mái thôi, sao phải nói vậy?”
Vương Bạt nhìn theo hướng phát ra tiếng nói, thấy một tu sĩ trẻ tuổi có chút quen mặt đang lắc đầu.
“Là đệ tử của Tê Sư Thúc lúc trước.”
Vương Bạt nhận ra ngay.
Người kia cười lạnh nói: “Ta có nói gì các vị đâu? Người vừa mới nói các vị, chẳng phải chính là các vị sao?”
“Ngươi! Ngươi cũng chỉ là tu sĩ Trúc Cơ như chúng ta, có gì đáng tự hào!”
Một tu sĩ không phục nói.
“Ta tự hào thì có liên quan gì đến tu vi? Khác với các vị, tu vi cao thì tự hào, thấp thì tự ti. Dù là tu sĩ, cũng chỉ là nô lệ của tu vi thôi.”
Tu sĩ trẻ tuổi ngạo nghễ nói.
Lời này khiến mọi người câm lặng.
Vương Bạt thầm khen hay.
Câu trả lời này mới có khí chất của người tu hành.
Người vừa lên tiếng không phản bác được, chỉ nghiến răng hỏi:
“Ngươi... xin hỏi đạo hữu xưng hô thế nào?”
“Đại Yến Đông Hạ Quận, Mạc Kỳ!”
Ra là Mạc Kỳ... Vương Bạt gật đầu, ghi nhớ cái tên này.
Tu sĩ có tâm tính như vậy, lại là Thiên Đạo Trúc Cơ, chỉ cần không chết yểu, chắc chắn sẽ có thành tựu lớn.