Ngay lúc Vương Bạt đang nhập thần quan sát.
Đột nhiên, vài bóng người lao tới, từ nhiều hướng khác nhau, vây bắt hắn!
Vương Bạt không hề biến sắc, chỉ là trong mắt lóe lên vẻ lạnh nhạt, dường như đã đoán trước.
Một vòng bảo quang sáng lên quanh thân, lập tức đẩy những kẻ kia ra một cách êm ái.
Những kẻ này chính là đám tu sĩ Vạn Gia mà hắn vừa thấy, cũng là chủ nhân của cái Lưỡi Phủ này.
“Ngươi dám cướp đoạt Đạo Bảo của người khác, còn dám phản kháng! Mau theo ta trở về!"
Tên tu sĩ Vạn Gia dẫn đầu giận tím mặt, quát lớn đầy vẻ chính nghĩa.
Tiếng động này lập tức khiến các tu sĩ xung quanh giật mình, vội vàng tránh xa.
Càng nhiều tu sĩ mặc pháp bào đồng phục nhanh chóng bao vây Vương Bạt.
Nếu người ngoài không rõ chân tướng nhìn vào, hẳn sẽ tưởng rằng đang truy bắt một tên tặc tu.
Bị đám người vây quanh, Vương Bạt ánh mắt ngưng lại, nhìn khắp bốn phía.
Quả nhiên, trong đám người vây xem không xa, hắn thấy khuôn mặt cười lạnh của gã tu sĩ cao lớn kia.
Đôi mắt tam giác hung ác nham hiểm của gã lộ ra vẻ đắc ý và hung hãn, như đang ngầm nói với Vương Bạt, ai mới là chủ nhân ở đây.
Vương Bạt nheo mắt, không nói một lời.
"Mau bắt lấy người này! Cưỡng chế tịch thu tang vật phi pháp!"
Tên tu sĩ dẫn đầu quát khẽ.
Nhưng ngay lúc này, đột nhiên vang lên một tiếng la hét vội vã:
"Đừng động tay! Hiểu lầm! Hiểu lầm!"
"Hả?"
Viên tu sĩ Vạn Gia dẫn đầu khựng lại, quay đầu nhìn về phía xa, lập tức sắc mặt khẽ biến:
“Nhị công tử?”
Vương Bạt cũng hơi liếc mắt.
Thấy mấy vị tu sĩ đang từ xa bay tới cực nhanh.
Trong số đó, có cả Ân Thập Lang, người đã dẫn Vương Bạt đến đây.
Vừa đáp xuống, một vị thanh niên tu sĩ có khí tức mạnh nhất, đạt Hợp Thể viên mãn, liền chắp tay thi lễ với Vương Bạt, trên mặt nở nụ cười, áy náy nói:
“Tại hạ Vạn Hải Thịnh, người của Thanh La Vạn Gia. Chúng ta đã lầm người, tặc tu thực ra là một người khác. Đây là lỗi của chúng ta, lại vô cớ làm phiên đạo hữu. Xin thứ lỗi. Đạo hữu xin mời qua bên này, Vạn Gia chúng tôi nhất định sẽ khiến đạo hữu hài lòng."
Nói rồi, đưa tay mời, vô cùng thành khẩn.
Những tu sĩ Vạn Gia bên cạnh há miệng muốn nói:
"Nhị công tử, chuyện này..."
Vạn Hải Thịnh lạnh lùng liếc nhìn đám tu sĩ kia, mọi người nhất thời im lặng.
Vương Bạt nhìn đối phương, không nói gì, mà nhìn về phía Ân Thập Lang đang đứng bên cạnh.
Ân Thập Lang tuy chỉ có cảnh giới Luyện Hư, nhưng có lẽ là nhờ dựa vào Bạch Cừ Ân Thị, nên đối mặt với tình huống này, lại không hề e sợ, khẽ gật đầu với Vương Bạt, đồng thời truyền âm:
"Thái Nhất tiên sinh yên tâm, chuyện ngài dặn dò, không có sai sót."
Vương Bạt khẽ gật đầu:
"Vậy cứ như vậy đi."
Ân Thập Lang lập tức nhìn Vạn Hải Thịnh, gật đầu nói:
"Công tử Hải Thịnh, xin mời."
Thấy Ân Thập Lang gật đầu, Vạn Hải Thịnh dường như thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt lướt qua Vương Bạt và Ân Thập Lang một cách kín đáo, nụ cười trên mặt càng thêm tươi tắn, lập tức lại lần nữa đưa tay mời.
Vương Bạt vẫn chưa vội đi, ánh mắt vượt qua đám tu sĩ Vạn Gia xung quanh, nhìn về phía gã tu sĩ cao lớn đang có vẻ mặt khó coi trong đám người.
Khuôn mặt bình tĩnh của hắn, giờ phút này lại đột nhiên lộ ra một nụ cười mang theo vài phần trêu tức.
Giống hệt vẻ mặt trước đó của gã tu sĩ cao lớn kia.
Sau đó, hắn dẫn đầu bay về phía xa.
Giờ phút này, gã tu sĩ cao lớn trong đám người lại tái mét mặt mày.
Vạn Hải Thịnh như có điều suy nghĩ nhìn cảnh này, lập tức cũng bay lên, chỉ là khi lướt qua gã tu sĩ cao lớn, hắn dừng lại một chút, giọng lạnh lùng:
"Đã bảo ngươi đừng giở trò ở hội giao dịch nữa, nói bao nhiêu lần rồi! Hôm nay cuối cùng cũng gây họa. Ngươi cũng đi theo đi... Lát nữa, thái độ phải thành khẩn chút."
Gã tu sĩ cao lớn đột ngột ngấng đầu, trong mắt mang theo sự tức giận, uất ức, không cam lòng và hoang mang tột độ.
Không nhịn được, hắn truyền âm:
"Nhị ca."
"Hắn là người của Bạch Cừ Ân Thị? Nhưng trong thành viên nòng cốt của Ân Thị, có người này sao? Cái Ân Thập Lang kia là hậu duệ của Ân Phú, tổng quản Ân Thị, địa vị cực cao, lại cung kính với người này như vậy..."
Vạn Hải Thịnh sắc mặt bình tĩnh, chỉ là đáy mắt lóe lên một tia u ám:
“Hắn hăn là khách khanh của Ân Thị. Ân Thị chiếu cố như vậy, thậm chí cả Ân Thị Cửu Tổ cũng cố ý báo tin cho lão tổ, chắc hắn có chỗ hơn người.
Nhưng ngươi gây ra cục diện rối rắm, cũng đừng trông cậy vào trong tộc thu dọn hết cho ngươi. Bồi dưỡng ngươi lâu như vậy, lát nữa, ngươi biết phải làm gì chứ?"
Nói xong, hắn nhanh chóng bay về phía xa.
Gã tu sĩ cao lớn nghe vậy, sắc mặt thay đổi liên tục.
Trong mắt cũng lóe lên vẻ tàn nhẫn.
Lập tức, hắn cũng nhanh chóng bay về phía đám người vừa rời đi.
Không lâu sau.
Gã tu sĩ cao lớn đứng bên ngoài Lưỡi Phủ, trong một hành cung.
Trong cung điện, tiếng ca múa dâm dật vang lên không ngớt.
Nhưng hắn vẫn nghe được tiếng Vạn Hải Thịnh và tu sĩ Bạch Cừ Ân Thị nói chuyện:
"Thái Nhất đạo hữu, những lời xin lỗi này, không biết có vừa lòng không?”
"Ha ha, Vạn nhị công tử, xin thứ lỗi cho Thập Lang mạo muội, Thái Nhất tiên sinh vốn rộng lượng, nhưng nếu có hiểu lầm, tại sao không thấy đương sự tự mình đến giải thích rõ ràng?"
"Chuyện này... Thập Lang đợi chút, đệ đệ ta sẽ đến ngay thôi. Ai, cũng là gia môn bất hạnh, đệ đệ ta từ trước đến nay không chịu quản thúc, nhiều lần chống đối lão tổ, nếu không nể tình công lao, đã sớm bị trục xuất khỏi gia tộc..."
Gã tu sĩ cao lớn nghe được tiếng nói chuyện, biết rõ mọi người đã phát hiện ra sự hiện diện của hắn, trong lòng lập tức bốc lên một ngọn lửa.
Nghĩ đến lời dặn dò của Vạn Hải Thịnh, hắn vội bước vào điện, lớn tiếng nói:
"Vạn Hải Đằng vô ý mạo phạm Thái Nhất tiên sinh, xin đến tạ tội!”
Tiếng nói này thật sự có chút kinh người, tiếng ca múa xung quanh đều bị giật mình dừng lại.
Mọi người trong điện đều nhìn về phía gã tu sĩ cao lớn.
Vạn Hải Thịnh mặt không biểu cảm, còn vị "Thái Nhất tiên sinh" kia thì cười như không cười nhìn hắn.
Ân Thập Lang đột nhiên mở miệng cười nói:
“Nói là tạ tội, tại hạ lại không thấy chút thành ý nào.”
Vạn Hải Thịnh nghe vậy, sắc mặt hơi trầm xuống, lập tức nhìn về phía gã tu sĩ cao lớn:
"Hải Đằng..."
Gã tu sĩ cao lớn cắn răng, lật tay, lấy ra chiếc dù vải dầu bên hông, hai tay dâng lên.
Vạn Hải Thịnh có chút bất mãn:
“Đến gần chút!"