Cõi Sa Bà?
Vương Bạt khẽ nhíu mày.
Cõi Sa Bà, theo lời Phật môn, chính là "Hồng trần thế giới" hay "Ngũ trọc thế gian", tương truyền do A Di Đà Phật biến thành, bao gồm Tam Thiên Thế Giới.
Nơi đây không có ai hoàn toàn viên mãn, ai cũng phải trải qua sinh, lão, bệnh, tử, yêu, ghét, biệt ly, có thể nói là "Không ai không mang nghiệp, hữu tình đều vướng nợ".
Đối ứng với nó, chính là Cực Lạc Tịnh Thổ.
Cũng là nơi duy nhất để chúng sinh giải thoát.
Liên tưởng đến lời đối phương nói về "Tịnh Thổ Phật Quốc", hắn bỗng nhiên ý thức được điều gì.
Nhưng hắn không kịp nghĩ sâu, cảnh giới của hắn không bằng đối phương, am hiểu quy tắc lại không phù hợp nơi này, mười phần thực lực, ngay cả năm phần cũng khó phát huy.
Hơn nữa, nếu đối phương có thể đuổi theo, rất có thể sẽ có tăng nhân khác cũng đuổi tới, nhất là "Bồ Tát" mà hắn kiêng kỵ nhất. Cách tốt nhất bây giờ là lập tức rời đi.
Vì vậy, hắn chẳng buồn đôi co với đối phương, Khu Phong Trượng thúc giục, thân hình lập tức hóa thành gió, biến mất ngay tại chỗ.
Vị tăng nhân tay dài nhìn theo, chau mày.
Tu sĩ này lai lịch bí ẩn, thủ đoạn lại vượt xa cảnh giới, chỉ xét riêng tốc độ, nếu là truy đuổi trên đất bằng, hắn cũng khó lòng theo kịp.
Ngược lại, có vài phần tương đồng với Đạo Chủ Địa Ngục Đạo.
Chỉ khác là, Đạo Chủ Địa Ngục Đạo kia tu luyện ma công, lại tùy ý chém giết.
Ý nghĩ chợt lóe, lông mày giãn ra.
Hắn thấp giọng lẩm bẩm:
"Nếu là tu sĩ Độ Kiếp bình thường gặp ngươi, có lẽ thật sự sẽ để ngươi trốn thoát... Nhưng nào biết nhân quả tuần hoàn, báo ứng không sai?"
"Ngươi ta còn sẽ gặp lại."
Đôi tay chắp lại, khẽ niệm Phật hiệu.
Rồi lập tức biến mất không một tiếng động.
Chỉ còn lại đám Thực Giới Giả thần sắc mờ mịt vì hụt mất mục tiêu.
...........
"La Hán đã có thực lực Độ Kiếp, dựa theo Phật Môn chính quả cao thấp, Bồ Tát còn trên La Hán, e rằng trong Độ Kiếp, cũng là nhân vật lợi hại.
Còn có vị Bồ Tát kia ban đầu nhắc đến "Đại Bồ Tát" Phật Chủ... Không biết là cảnh giới gì."
Trong hư không mênh mông, một đạo lưu quang xé gió lao đi.
Chính là Vương Bạt.
Sau khi thoát khỏi La Hán Trí Pháp kia, hắn vừa vội vã rời xa thế lực Vô Thượng Chân Phật, vừa âm thầm suy tư.
Dù chưa hiểu rõ về Vô Thượng Chân Phật, nhưng nếu bỏ qua Lục Hà Tiên Quân và Đề Bá là những trường hợp đặc biệt, giới hạn mà Đệ Tam Giới Hải có thể dung nạp, hẳn là Đại Thừa.
Dựa vào đó mà suy đoán, Phật Chủ trong miệng Trí Không Bồ Tát, rất có thể là một tu sĩ Đại Thừa.
"Đúng rồi, trước đó sư đệ và vị La Hán kia còn nhắc đến Hạ Hầu Mã Đầu của "Hư Ma Giới"... Nghe giọng điệu của họ, vô cùng kiêng kỵ, tu sĩ Hư Ma Giới này, dù không phải Đại Thừa, nhưng trong Độ Kiếp Cảnh, cũng hẳn là một tồn tại phi thường."
“Còn nữa, nghe sư đệ và La Hán nói chuyện, số lượng “Hành Giả” của thế lực Vô Thượng Chân Phật, đường như có liên quan đến tu hành chính quả, vì vậy họ rất chấp niệm với số lượng "Hành Giả”, nên mới chỉnh chiến khắp nơi."
"Việc mang những người kia đi từ Giới Loạn Chi Hải, hẳn là để bổ sung chiến lực?"
Vương Bạt càng nghĩ càng thấy có lý.
Bởi vì phần lớn những tu sĩ đó đều có tu vi Hợp Thể, Luyện Hư, không cần bồi dưỡng hay dạy dỗ, có thể nhanh chóng sử dụng.
Mà hơn một trăm tu sĩ như vậy, nếu không phải như Tiểu Thương Giới, vận dụng toàn bộ tài nguyên giới vực dốc sức bồi dưỡng, bao gồm cả việc dùng Tiên Nhân chi huyết và "Tam Trọng Khổ" gần như gian lận, thì nhiều thế giới có góp nhặt mấy vạn năm, cũng chưa chắc có được nội tình như vậy.
Nhưng Vô Thượng Chân Phật lại có thể liên tục thu hoạch tài nguyên và tu sĩ cấp cao từ Giới Loạn Chỉ Hải.
Mượn Lục Đạo Luân Hồi, chuyển hóa tính tình những tu sĩ này, cải đạo thành Phật, rồi chinh chiến thế giới khác, vòng đi vòng lại như vậy, thế lực tự nhiên ngày càng lớn mạnh.
Chỉ hơi nghĩ, Vương Bạt đã không khỏi giật mình.
Nhiều năm như vậy, Vô Thượng Chân Phật đã tích lũy được bao nhiêu nội tình?
Nhưng đồng thời, hắn càng thêm nghi hoặc.
Đông đảo tăng chúng như vậy, đều là tồn tại cao giai, chưa kể việc cung cấp nuôi dưỡng thôi cũng là một khoản khó mà tưởng tượng.
Hắn không thể tưởng tượng được vị Phật Chủ Vô Thượng Chân Phật kia, mỗi ngày mở mắt ra phải chịu áp lực lớn đến mức nào.
Nghĩ vậy, vị Phật Chủ mà hắn chưa từng quen biết, chưa từng gặp mặt, lại càng thêm thần bí trong lòng hắn.
Đương nhiên, tu sĩ Đại Thừa vốn không cần ngủ, nên có lẽ ngay cả thời gian nghỉ ngơi cũng không có, mà luôn phải lo lắng về việc cung cấp cho những tăng chúng kia.
Nghĩ đến đây, hắn lại sinh ra vài phần cảm giác đồng bệnh tương liên với vị Phật Chủ kia.
"Cho nên, đây là lý do Võ Thượng Chân Phật muốn tiến công các giới?”
Vương Bạt như có điều suy nghĩ.
Cỗ máy chiến tranh khổng lồ một khi khởi động, rất khó dừng lại.
Điều này, không kể là phàm nhân, tu sĩ hay tăng nhân, đều như vậy.
Tu sĩ nhìn như tự tại, phi thiên độn địa, tọa vong trường sinh, nhưng hết thảy thần thông đều có cái giá của nó.
Nơi này nhiều, thì nơi khác tự nhiên sẽ thiếu, không thể thay đổi theo ý người.
Cho nên, ban đầu nghe Vô Thượng Chân Phật tiến công Vân Thiên Giới, Tằm Long Giới, Hư Ma Giới, hắn còn có chút giật mình và bất ngờ, nhưng giờ nghĩ lại, đó là điều tất yếu.
"Trong Giới Loạn Chi Hải, rất nhiều thế lực, không dưới vạn số, trong đó không thiếu huynh đệ bất hòa, phân gia... Bất quá dù thế nào, số lượng kinh người như vậy lại gần như nằm trong tay thế lực Vô Thượng Chân Phật."
"Đây là vô thượng lợi khí, nhưng cũng là nghiệp lực lớn lao..."
"Cho nên không hề nghi ngờ, Vô Thượng Chân Phật là lực cản lớn nhất phá vỡ Tiên Nhân Quan, vậy ngược lại, kẻ địch của Vô Thượng Chân Phật, đều là minh hữu mà ta có thể tranh thủ."
Vừa phi hành tốc độ cao, hướng về giới vực ẩn hiện trong tầm mắt,
Vừa tiếp tục phân tích trong lòng.
Xác định địch nhân là ai, bạn bè là ai, đoàn kết tất cả những người có thể đoàn kết, như vậy mới có thể giảm lực cản xuống mức thấp nhất, đây là mạch suy nghĩ đơn giản nhất, cũng hiệu quả nhất.
Mà Vô Thượng Chân Phật mà hắn đang đối mặt, rất có thể là quái vật khổng lồ nhất mà hắn từng gặp kể từ khi bước chân vào con đường tu hành.
Phân biệt rõ địch bạn, tự nhiên là vô cùng quan trọng.
Mà hiện tại, dù thông tin trong tay vẫn còn quá ít, nhưng ít nhất việc phân biệt địch ta vẫn không quá khó khăn.