Cam Hùng mừng rỡ khôn xiết khi Vương Bạt gật đầu đồng ý.
Việc giải quyết kim hồng huyết cầu gần như là nỗi ám ảnh trong lòng của các Giới Chủ Khinh Thánh Giới qua các đời. Giờ đây, cuối cùng đã có hy vọng, nghĩ đến đây, lòng hắn không khỏi trào dâng cảm xúc.
Hắn định mở tiệc chiêu đãi ngay, nhưng bị Vương Bạt khéo léo từ chối.
"Ấm Ngọc Giới đang dòm ngó nơi này, ta cũng cần phải trở về chuẩn bị sớm, lần này đến cũng vội vàng."
Đây không phải là lời khách sáo. Tiểu Thương Giới vẫn còn nằm trong Tiên Tuyệt Chi Địa, dù lúc rời đi, hắn đã cố ý lưu lại nhiều thủ đoạn, nhưng chung quy vẫn không thể hoàn toàn yên tâm.
Cam Hùng nghe vậy, cũng không tiện khuyên giữ, lộ vẻ tiếc nuối sâu sắc:
"Đáng tiếc, nếu không ta rất muốn giữ Thái Nhất đạo hữu ở lại thêm vài ngày, để chúng ta có thể giao lưu tâm đắc tu hành..."
Nghe vậy, Vương Bạt chợt khựng lại, vẻ mặt thoáng chút do dự.
Cam Hùng vốn là người nhạy bén, lập tức hiểu ý Vương Bạt, cười nói:
"Đạo hữu có gì thỉnh cầu, cứ việc nói thẳng. Đạo hữu đã giúp Khinh Thánh Giới ta một việc lớn như vậy, dù có đến làm Giới Chủ Khinh Thánh Giới, cũng không phải là không thể..."
"Cam đạo hữu quá lời rồi.”
Vương Bạt lắc đầu cười, sau đó nói:
"Thật ra ta muốn xin đạo hữu cho xem qua quyển « Huyết Luân Kinh », để dạy cho hậu bối đệ tử của ta..."
Cam Hùng ngẩn người, rồi bật cười lớn:
"Chuyện nhỏ ấy mà! Dù đạo hữu không nói, ta cũng đang chuẩn bị đưa « Huyết Luân Kinh » cho Dư tiểu hữu xem qua. Bất quá, nếu đạo hữu đã nhắc đến, vậy cũng vừa vặn... Đạo hữu đợi chút."
Nói rồi, hắn quay vào trong một lát, không bao lâu sau đã vội vã trở ra, trịnh trọng trao cho Vương Bạt một chiếc trữ vật đạo bảo.
"Cam đạo hữu, trong này là..."
Vương Bạt nghi hoặc nhận lấy.
Cam Hùng khoát tay, ra hiệu để hắn tự mình xem qua.
Vương Bạt lập tức dùng thần thức dò vào trong, sắc mặt nhanh chóng biến đổi, lộ vẻ kinh ngạc:
"Cam đạo hữu, sao trong này lại nhiều như vậy."
"Đều là chút tích góp bấy lâu, chuẩn bị sẵn một phần."
Cam Hùng cười nói, rồi trong mắt ánh lên vài phần phức tạp:
"Kỳ thật, ở bên trong Giới Loạn Chi Hải, thứ không thiếu nhất chính là các loại truyền thừa.
Khinh Thánh Giới không thể tham gia vào chuyện bên ngoài, nhưng dù vậy, trong ngần ấy năm, chúng ta cũng đã thu nạp được mấy trăm loại truyền thừa hoàn chỉnh.
Những truyền thừa này, nhiều khi còn không thua kém chân truyền của các đại giới khác. Vậy mà bây giờ, ở bên trong Giới Loạn Chi Hải, chúng lại bị bỏ xó, chăng mấy ai đoái hoài."
"Ta cũng không nỡ để chúng tàn lụi, nên giao cho đạo hữu, coi như là trả ơn đạo hữu, cũng coi như là vì những đại giới đã biến mất kia, lưu lại chút truyền thừa và tưởng niệm."
Vương Bạt nghe vậy, thần sắc cũng không khỏi trang trọng hơn mấy phần, hướng về phía pháp bảo chứa đồ trước mặt, khẽ thi lễ.
Lễ này không phải vì điều gì khác, mà là để bày tỏ sự kính trọng đối với những bậc tiền bối tu hành đã trải qua bao gian khổ.
Nếu không có các tiền bối đời đời vượt qua chông gai, sao có thể có hậu bối tu sĩ đứng trên vai họ, vươn tới những tầm cao hơn?
Bất giác, trong lòng hắn mơ hồ nhận ra rằng, có lẽ so với đạo bảo, những truyền thừa mà các đại giới từng vang danh một thời để lại, mới chính là bảo tàng thực sự của Giới Loạn
Chỉ có điều, cái kho báu này, đối với người trong Giới Loạn Chi Hải mà nói, lại chẳng có gì đáng giá.
Nhưng đối với những tu sĩ đến từ Tiểu Thương Giới nhỏ bé, chỉ có thể tự mình mò mẫm tìm tòi, thì lại vô cùng quý giá.
"« Huyết Luân Kinh » cũng ở trong đó, đạo hữu lúc nào rảnh thì xem qua. Chỉ xin đạo hữu đừng tùy tiện tiết lộ ra ngoài."
Cam Hùng nói thêm.
Đây là cơ sở thành đạo của hắn, nhưng với hắn mà nói, việc công pháp bị tiết lộ cũng không quan trọng. Tu hành đến cuối cùng, thường đã không còn bị công pháp hạn chế hay ràng buộc, mà càng coi trọng sự ngộ đạo của bản thân người tu hành.
Đạo vực, quy tắc, những thứ này đều minh bạch rõ ràng, không có nửa điểm gian xảo nào có thể lợi dụng.
Nhưng Vương Bạt dĩ nhiên không để ý đến công pháp này, mà chỉ đơn thuần là thu thập thêm nội tình cần thiết cho Trọng Hoa.
Đương nhiên, « Huyết Luân Kinh » chưa chắc đã phù hợp với Trọng Hoa. Dù cả hai nhìn có vẻ tương tự, nhưng về bản chất, một người vẫn là tu sĩ, còn một người lại là Chân Võ, con đường của cả hai hoàn toàn khác nhau.
Nhưng những điều này không phải là chuyện hắn cần suy tính.
Vấn đề duy nhất hiện giờ là, Trọng Hoa và Phiên Minh, rốt cuộc đã đi đâu?
Nghĩ đến đây, lòng hắn khẽ động, lập tức hỏi thăm Cam Hùng.
Nhưng Cam Hùng nghe Vương Bạt miêu tả, lại lộ vẻ khó xử:
"Ta thực sự không rõ lắm. Khinh Thánh Giới rất ít nhúng tay vào chuyện bên ngoài, tai mắt ở bên ngoài phần lớn đều tập trung vào Ấm Ngọc Giới.
Tuy nhiên, ta có thể hỏi thăm một số thế lực ngoại giới ngấm ngầm giao hảo với chúng ta. Nếu có tin tức, nhất định sẽ báo cho đạo hữu ngay."
"Vậy làm phiền Cam đạo hữu.”
Vương Bạt trầm ngâm một lát, lưu lại phương thức liên lạc, cân nhắc một hồi, rồi lưu lại Đằng Ma Quỷ Vương và A Đại, đồng thời bàn bạc việc xây dựng truyền tống trận, để đảm bảo nếu Ấm Ngọc Giới thật sự đến đây, có thể kịp thời tiếp ứng.
Dĩ nhiên, Tiểu Thương Giới đang ở trong Tiên Tuyệt Chi Địa, khoảng cách giữa hai bên có lẽ cần nhiều truyền tống trận luân phiên hoán đổi, cùng với việc vượt qua một khoảng cách nhất định, mới có thể hoàn thành mục đích truyền tống, nên không thể thật sự đến ngay lập tức được, nhưng chung quy cũng là đã thiết lập được liên hệ với Khinh Thánh Giới.
Làm xong những việc này, Vương Bạt chuẩn bị trở về, nhưng Dư Vô Hận lại không yên lòng về Dư Ngu, không muốn rời đi.
Vương Bạt trầm ngâm một hồi, rồi cũng không từ chối.
Dư Ngu dù đã thức tỉnh ký ức kiếp trước, nhưng cuối cùng vẫn còn đơn thuần, có Dư Vô Hiận ở bên cạnh trông nom, chung quy vẫn yên tâm hơn.
Mà thực lực của hắn bây giờ dù chưa đại thành, đạo vực cũng mới chỉ Ngũ giai, nhưng nhờ nắm giữ quy tắc, dù Dư Vô Hận không ở đó, ảnh hưởng đến Tiểu Thương Giới cũng không quá lớn.
Vả lại, việc lưu Dư Vô Hận ở lại đây, có lẽ còn có thể mượn quy tắc sinh động nơi này, giúp hắn ngộ đạo.
Đó là những suy nghĩ trong lòng hắn.
Ngay sau đó, dưới ánh mắt tiễn đưa của Cam Hùng và Dư Vô Hận, hắn thả Độ Kiếp Bảo Phiệt, hướng về phía Cầm Ma Đạo bay đi.
Nửa tháng sau.
Độ Kiếp Bảo Phiệt lại lần nữa lơ lửng tại nơi Giới Chủ Thạch Cùng Giới Cao Dụ từng gặp được chân linh của Tần Lăng Tiêu.
Cảm thụ được sự khác biệt về quy tắc ở nơi này, Vương Bạt trầm ngâm một lát, rồi lặng lẽ ghi nhớ vị trí này.
Bên cạnh, Đạo Tôn Thúc Nguyên Từ của Cầm Ma Đạo thận trọng nói:
"Đạo Chủ, ngài cứ yên tâm. Từ hôm nay trở đi, Cầm Ma Đạo ta sẽ di chuyển cổ thành, dời đến nơi này, thay Đạo Chủ ngày đêm canh giữ. Nếu có dị tượng, nhất định sẽ bẩm báo ngay."
Giới Chủ Thạch Cùng Giới Cao Dụ cũng vội nói:
"Đạo Chủ, Thạch Cùng Giới chúng ta cũng sẽ dời đến đây, cùng Thúc huynh cùng nhau trông coi cho Đạo Chủ."
Hai người ẩn ẩn có vẻ tranh giành.
Vương Bạt không để ý đến những tính toán giữa hai người, một mình trầm tư.
Theo lời Khương Nghi, thời gian tồn tại của Giới Hải vòng xoáy sau khi xuất hiện không cố định, có thể rất lâu mới biến mất, cũng có thể chỉ thoáng qua rồi thôi.
Nếu là trường hợp đầu tiên thì còn tốt, nếu là trường hợp sau, bọn họ nhận được tin tức, rồi từ Tiên Tuyệt Chỉ Địa đến đây, e rằng đã bỏ lỡ cơ hội.
Vì vậy, biện pháp thích hợp nhất, chính là dứt khoát di chuyển Tiểu Thương Giới đến đây. Một khi Giới Hải vòng xoáy xuất hiện ở nơi này, họ có thể rời đi ngay lập tức.
"Nhưng bây giờ, nếu Tiểu Thương Giới xuất hiện ở đây... Rất có thể là họa chứ không phải phúc."
Vương Bạt thầm thở dài.
Ví dụ như Ấm Ngọc Giới.
Nếu Ấm Ngọc Giới biết được sự tồn tại của Tiểu Thương Giới, tình huống mà Khinh Thánh Giới, Song Thân Giới đã gặp phải, rất có thể sẽ tái điễn trên Tiểu Thương Giới.
Hắn đã không còn tấm Trấn Thần Phù thứ ba, đến lúc đó chỉ e Đại Hoàng một mình, cũng đủ để công phá Tiểu Thương Giới.
Vì vậy, càng nghĩ, hắn càng thấy chỉ có tiếp tục ẩn mình, bồi dưỡng các tu sĩ trong giới đủ mạnh, rồi liên kết với Khinh Thánh Giới, mới có thể có lực lượng chống lại Ấm Ngọc Giới.
"Cũng may lần xuất hiện trước mới qua mấy trăm năm, vẫn còn đủ thời gian."
Nghĩ đến đây, Vương Bạt không do dự nữa, gật đầu chấp nhận sự quy hàng của Cao Dụ và Thúc Nguyên Tử, rồi lại lần nữa dựng Độ Kiếp Bảo Phiệt, hướng về phía Tiên Tuyệt Chi Địa bay đi.
Vượt qua vô số phế tích.
Nhìn thấy hư không mênh mông, không có vật gì, Vương Bạt đứng ở đầu thuyền, trong lòng không hiểu sao có một cảm giác đặc biệt, giống như là về nhà.
Mậu Viên Vương đứng ở bên cạnh.
Nhưng đúng lúc này, Độ Kiếp Bảo Phiệt khựng lại, Vương Bạt đột nhiên cảm thấy có gì đó, quay đầu nhìn lại.
Hắn thấy bên ngoài Tiên Tuyệt Chi Địa, trong hư không bao la, một lão giả gầy gò mặc áo bào màu chàm bạc, chân đi giày vải, chắp tay đứng giữa không trung, nhìn về phía hắn.
Bên cạnh, còn có một bóng người vạm vỡ bao phủ trong bóng tối.
Lúc mới nhìn thì còn cách xa, nhưng khi nhìn kỹ, lão giả gầy gò và bóng người vạm vỡ đã đứng ở bên ngoài mạn thuyền.
Lão giả gầy gò mỉm cười, nhìn Vương Bạt vẻ mặt nghiêm túc, khẽ nói:
"Xem ra lão phu đoán không sai, Thái Nhất đạo hữu và Nguyên Thủy Ma Sơn, quả nhiên là từ bên ngoài Giới Loạn Chi Hải mà đến..."
"Đạo hữu, bên ngoài, có gì đặc sắc?"