Nguyên thần của Ứng Nguyên Đạo Chủ nhanh chóng thoát khỏi trạng thái đờ đẫn, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm tu sĩ áo xanh vẫn giữ vẻ bình tĩnh trước mặt, trong mắt thoáng qua tia kinh sợ xen lẫn vẻ khó tin:
"Hai kiện Cực Phẩm Tiên Thiên Đạo Bảo!"
"Hắn lại có thể đồng thời khống chế... Trên đời này, sao có thể có người như vậy?!"
Nguyên thần Hợp Thể viên mãn, cho dù khống chế một kiện Tiên Thiên Cực Phẩm Đạo Bảo đã là cố hết sức, sơ sẩy một chút sẽ hao tổn nguyên thần.
Thế mà vị Thái Nhất Đạo Chủ này, vừa rồi rõ ràng khống chế hai kiện Tiên Thiên Cực Phẩm Đạo Bảo, lại hời hợt như không, hoàn toàn không thấy dấu hiệu đạt đến giới hạn.
Trong khoảnh khắc đó, hắn thậm chí có ảo giác đối phương đã là tu sĩ Độ Kiếp!
"Không, hắn không thể nào... Hơn nữa cũng không có cái bộ Thần Thi kia khiến người ta sinh lòng vô lực."
Ứng Nguyên Đạo Chủ âm thầm lắc đầu, vội vàng bác bỏ suy đoán của mình.
Dù cường hoành, nhưng chưa vượt qua cấp bậc kia.
Chỉ là ánh mắt hắn nhìn tu sĩ áo xanh đã mang thêm vẻ kiêng dè sâu sắc.
Chi qua giao thủ ngắn ngủi, hắn đã xác nhận tư sĩ áo xanh trước mắt, vô luận là đạo vực, nguyên thần, hay lĩnh ngộ và vận dụng quy tắc, thậm chí cả đạo bảo, đều toàn diện vượt trội hơn hắn.
Tâm niệm xoay chuyển, hắn có ý định rút lui, nhưng chợt nhớ đến đám tu sĩ Song Thân Giới bị khống chế, liền trầm giọng nói:
"Không vào Độ Kiếp, chung quy là châu chấu đá xe! Huống chi lực lượng một người ngươi dù mạnh, lẽ nào có thể thắng được nhiều tu sĩ ta mang đến?"
"Thế lực giới ngoại bị hủy diệt là tất yếu, với bọn họ, đó chưa chắc đã là chuyện xấu, ngươi ngăn cản vô ích! Chẳng lẽ không sợ Thần Thi giáng lâm?"
"Nhân lúc còn kịp, thu tay lại đi!"
Trong lúc nói, không ít tu sĩ Hợp Thể đã bắt giữ được đám tu sĩ giới ngoại xung quanh, nhanh chóng chạy đến.
Nghe Ứng Nguyên Đạo Chủ nói, tu sĩ áo xanh khẽ cười, không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng bước một bước.
Ứng Nguyên Đạo Chủ bản năng kinh hãi lùi lại!
Nhưng khi thấy đối phương thật sự chỉ đơn giản bước một bước, cùng nụ cười như có như không trên môi đối phương, mặt hắn nóng bừng, trong lòng lập tức xấu hổ!
"Tên này, quả thực khinh người quá đáng!"
Ngay lúc hắn xấu hổ, thân ảnh mặc thanh bào lặng lẽ biến mất tại chỗ.
Ứng Nguyên Đạo Chủ kinh hãi!
Thậm chí da đầu tê rần!
Đạo vực màu đen quanh thân cực tốc triển khai, đồng thời thần thức cũng nhanh chóng lan rộng.
Khoảnh khắc sau, hắn giật mình:
“Ở trên!"
Đột ngột ngẩng đầu, hắn thấy một tay áo lớn màu xanh treo trên đầu, tay áo phồng lên như túi càn khôn, một cỗ hấp lực đáng sợ muốn giữ chặt hắn!
Dù hắn đã đứng ở đỉnh phong tu sĩ Hợp Thể, tự nhận đứng ở đó như cây bám rễ, vạn pháp khó dời, nhưng trước cỗ hấp lực này, thân thể bất ổn, dường như cả nguyên thần, đạo vực cũng muốn bị hút đi!
"Nguyên Từ!"
Trong lúc bàng hoàng, hắn thấy đám tu sĩ Hợp Thể chạy tới xung quanh, thân hình bất ổn, trực tiếp bay về phía ống tay áo!
Thân hình bọn họ nhanh chóng thu nhỏ, hoàn toàn mất kiểm soát.
Trong đó, có cả tu sĩ Song Thân Giới!
Ứng Nguyên Đạo Chủ giận tím mặt, vung tay, mấy đạo lưu quang bay ra, đánh vào mi tâm đám tu sĩ đó.
Linh quang trong mắt mấy người lập tức ảm đạm.
Ứng Nguyên Đạo Chủ thở phào nhẹ nhõm.
Bản thể bọn họ vẫn còn ở Song Thân Giới, chết ở đây, cùng lắm chỉ tốn chút thời gian khôi phục, nhưng nếu rơi vào tay Thái Nhất Đạo Chủ, không biết sẽ ra sao.
Chỉ là hắn vừa ra tay, lực lượng liền giảm sút, dưới lực hút khủng khiếp, hắn không thể giữ vững thân hình, miễn cưỡng giãy giụa mấy lần, cả người không tự chủ bay về phía tay áo lớn.
Ngay lúc đó, một giọng nói trang trọng từ xa vọng đến:
"Đạo hữu khoan đã!"
Tu sĩ áo xanh đang định thu phục Ứng Nguyên Đạo Chủ, nghe vậy, không thu tay lại.
Chỉ là hắn nhíu mày, liếc thấy một đạo lưu quang như sóng nước từ hư không xa xôi bay đến.
Một tia nguy hiểm lóe lên trong đầu, hắn buộc phải rụt tay lại, ống tay áo thu về phía sau.
Lập tức đưa tay ra lần nữa, Huyền Hoàng Đạo Vực nhanh chóng dung nhập vào lòng bàn tay, trong khoảnh khắc nguy cấp, ầm vang đánh vào đạo lưu quang như sóng nước!
Đạt đến cấp độ này, hắn không còn câu nệ pháp thuật thần thông, mọi công kích đều tự nhiên như vẽ, hòa vào sự bình thường.
Ầm!
Một huyền hoàng, một thủy quang, cả hai chạm vào nhau, Thủy Quang Đạo Vực lập tức tan rã như băng, còn Huyền Hoàng Đạo Vực chỉ hơi sựp đổ rồi nhanh chóng tràn đầy trờ
Dư ba khuấy động, các tu sĩ xung quanh bị đẩy ngã nhào.
Vạn Bảo Hỗn Nguyên Đại Trận gần đó cũng chấn động.
Tu sĩ áo xanh không đổi sắc, chậm rãi thu tay, nhìn thủy quang tan rã, khẽ lắc đầu:
"Hành vi của đạo hữu, có thể coi là không quang minh."
Thủy quang tan đi, một lão giả gầy gò mặc áo bào trắng xanh nhạt chậm rãi lộ thân, nhìn tư sĩ áo xanh với vẻ kinh nghỉ và ngưng trọng, nhưng không trả lời câu hỏi của đối phương, giọng nghiêm nghị:
"Ngươi thật sự là Thái Nhất Đạo Chủ?"
Ứng Nguyên Đạo Chủ may mắn thoát nạn, vẫn còn sợ hãi bay xuống bên cạnh lão giả gầy gò, nhỏ giọng nói nhanh:
"Không sai, chính là hắn, e rằng hắn cố ý giấu thực lực!"
Lão giả gầy gò sắc mặt ngưng trọng, gật đầu kín đáo.
Dung mạo, khí tức có lẽ có thể giả mạo, nhưng tu vi Diệu Cảm Cảnh thì không thể.
Chỉ có thể nói Thái Nhất Đạo Chủ này trước đó giấu quá sâu, vượt xa dự liệu của hắn.
Tu sĩ áo xanh hơi thất vọng:
"Ta vốn tưởng đạo hữu cũng coi là một phương anh kiệt, không dùng thủ đoạn bỉ ổi, không ngờ..."
Hắn nhẹ nhàng lắc đầu.
Lão giả gầy gò dù thâm sâu khó lường, nghe tu sĩ áo xanh nói cũng không khỏi đỏ mặt, nghiêm nghị nói:
"Vừa rồi cứu người sốt ruột, khiến đạo hữu chê cười."
Tu sĩ áo xanh lắc đầu cười:
"Không, chưa đến mức trò cười, người thành đại sự, hiếm ai quân tử đoan chính, hành vi như vậy cũng bình thường, đạo hữu ý chí giới hải, khí độ hùng hồn, chỉ tiếc thiếu chút khí phách nuốt trọn cả giới hải."
Ứng Nguyên Đạo Chủ nghe vậy, im lặng.
Lão giả gầy gò chỉ cười khổ:
"Xem ra đạo hữu thành kiến với lão phu đã sâu, nhưng vẫn muốn khuyên đạo hữu một câu, ngươi và ta vốn nên có tạo hóa riêng, hà cớ gì hôm nay phải dùng bạo lực?"
Tu sĩ áo xanh khẽ cười:
"Đạo hữu không cần nhiều lời, hôm nay ta đã ở đây, xem đạo hữu làm sao khiến ta dừng tay."
Lão giả gầy gò nghe vậy, dù đã đoán trước, vẫn thở dài:
"Xem ra vẫn phải giao đấu một trận."
Ánh mắt tu sĩ áo xanh khẽ dời, rơi vào Ứng Nguyên Đạo Chủ đang im lặng, khẽ cười nói:
"Hai vị không ngại cùng lên chứ?"