Cam Hùng dù vẫn còn chút lo lắng, nhưng cố gắng trấn định lại, ngồi xuống bàn trà, nhìn Vương Bạt giải thích:
"Chỉ có ở Ấm Ngọc Giới mới dễ dàng cài cắm ám tử. Bất quá, bản thân những ám tử này thường không hề hay biết. Bình thường cũng không thể sử dụng. Một khi bị kích hoạt, ám tử đó coi như bỏ đi."
Vương Bạt nghe vậy có chút bất ngờ.
Không ngờ đối phương lại chia sẻ chuyện này với mình.
Chẳng bao lâu sau, gã tráng hán lúc nãy hớt hải bay ra, vẻ mặt bối rối, chẳng kịp để ý đến Vương Bạt, vội vã nói:
“Người của Ấm Ngọc Giới đang tấn công Song Thân Giới”
Cam Hùng giật mình, trong mắt lóe lên một tia sáng kinh ngạc.
"Lão già kia nói đúng rồi!"
"Ấm Ngọc Giới quả nhiên không đánh Khinh Thánh Giới trước, mà vượt qua Song Thân Giới!"
Vương Bạt nghiêm giọng hỏi:
“Tình hình chiến sự thế nào? Bên nào chiếm ưu thế?”
Tráng hán lắc đầu, vẻ mặt khó xử:
"Ám tử bên kia chỉ kịp truyền tin này rồi chết, chắc là đang giao chiến với Song Thân Giới..."
Nghe vậy, Vương Bạt và Cam Hùng đều khẽ nhíu mày.
Tình hình không rõ, rất khó để họ phán đoán cách xử lý.
"Dù thế nào, lam Giới cùng tồn tại mới có lợi nhất cho Khinh Thánh Giới!”
Cam Hùng nghiêm mặt nói:
"Ta sẽ qua đó ngay, nhất định không thể để bên nào chiếm cứ bên còn lại."
Tình thế của Khinh Thánh Giới đã định là không thể xưng bá.
Cho nên, duy trì thế chân vạc Tam Giới là kết quả có lợi nhất cho Khinh Thánh Giới.
Vương Bạt khẽ nhíu mày, luôn cảm thấy có điều gì đó bị bỏ qua.
Đúng lúc này, gần như đồng thời, cả hai cùng cảm nhận được điều gì đó, bất giác ngẩng đầu nhìn về phía nơi xa xăm cuối chân trời.
Trong hư không mờ mịt, từng chiếc thuyền lớn từ từ xuất hiện, tiến đến giữa ánh mắt ngưng trọng của họ.
Trên thuyền lớn, cờ xí phấp phới, ẩn hiện hình đồ án của Ấm Ngọc Giới.
Cam Hùng và Vương Bạt nhìn nhau:
“Người của Ấm Ngọc Giới. Chăng phải họ đang tấn công Song Thân Giới sao?”
Khí thế ngút trời.
Cờ xí tung bay.
Hàng chục chiếc thuyền lớn nối đuôi nhau kéo đến, trùng trùng điệp điệp.
Giống như ở Huyết Nguyệt Giới Vực trước đây, Vương Bạt và Cam Hùng nhìn nhau.
“Tại sao Ấm Ngọc Giới lại xuất hiện ở đây?”
Rõ ràng không lâu trước họ vừa nhận được tin Ấm Ngọc Giới tấn công Song Thân Giới, vậy mà chỉ trong nháy mắt, đối phương đã vượt nửa Giới Loạn Chi Hải đến đây.
Khoảng cách xa xôi như vậy, thời gian ngắn ngủi đến thế, dù dùng siêu viễn trình truyền tống trận cũng cần chuyển đổi nhiều lần, lẽ ra không thể nhanh đến vậy.
Huống hồ, trong thời gian ngắn ngủi, liên tiếp giao chiến với Song Thân Giới và Khinh Thánh Giới là điều không thực tế.
Nhưng những chiếc thuyền lớn trước mắt lại vô cùng chân thực, không thể là giả.
Hai người vừa nghỉ hoặc vừa kinh hãi, vẫn không thể tin được.
Trong lúc hai người còn đang kinh ngạc, đội thuyền đã lặng lẽ xé gió lướt đi, nhanh chóng áp sát.
Sau đó, họ phối hợp ăn ý bao vây Cam Hùng, Vương Bạt và Độ Kiếp Bảo Phiệt.
Sắc mặt Cam Hùng hơi trầm xuống, nhỏ giọng dặn dò gã tráng hán đang nghiêm mặt đứng bên cạnh. Gã tráng hán lập tức bay nhanh vào trong giới.
Chẳng bao lâu, Khinh Thánh Giới giống như Huyết Nguyệt, nhanh chóng sáng lên.
Trên bề mặt ẩn hiện một lớp kén màu đỏ máu.
Thấy Khinh Thánh Giới đã chuẩn bị, Cam Hùng mới yên tâm phần nào, nhìn Vương Bạt khẽ gật đầu, rồi quay sang nhìn những chiếc thuyền lớn đang im lìm áp sát.
Giọng ông nghiêm nghị, vọng xa đến những chiếc thuyền:
"Ấm Ngọc Giới muốn gì đây? Hả? Các ngươi muốn đồng thời khai chiến với cả Song Thân Giới và Khinh Thánh Giới sao?"
"Ai là người chủ sự? Bước ra đây!"
Những chiếc thuyền lớn vẫn im lặng như tờ.
Sau đó, một giọng nói già nua thong thả vang lên:
"Cam đạo hữu, đã lâu không gặp, vẫn khỏe chứ?"
Nghe giọng nói này, Cam Hùng khẽ giật mình, trong đáy mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc:
"Trường Doanh?"
Từ một trong những chiếc thuyền lớn, một bóng người chậm rãi bước ra giữa không trung.
Vương Bạt cũng không khỏi nhìn về phía người này.
Thấy người đến, anh có chút bất ngờ.
Người này mặc giày vải, khoác áo bào vải thô màu xanh nhạt, thân hình gầy gò, râu tóc bạc phơ, khuôn mặt hiền từ, không giống chúa tể một giới, mà giống một ông lão bình thường hơn.
"Hắn là Trường Doanh Đạo Chủ?"
Lão giả gầy gò cũng khẽ quay đầu, nhìn Vương Bạt, trong mắt lóe lên vẻ ngạc nhiên, khẽ cười nói:
"Vị này chắc hẳn là Thái Nhất đạo hữu?"
"Thật trùng hợp, lần trước chỉ gặp thoáng qua, không ngờ lại gặp Thái Nhất đạo hữu ở đây."
Vương Bạt không đổi sắc mặt, cười nhạt gật đầu đáp:
"Quả thật là trùng hợp, tại hạ cũng không ngờ có thể gặp Trường Doanh đạo hữu ở Khinh Thánh Giới này."
Giọng anh bình thản.
Nhưng lão giả gầy gò nghe ra một tia ẩn ý, mỉm cười, định mở miệng thì Cam Hùng đã nhíu mày, mất kiên nhẫn ngắt lời:
"Trường Doanh, muốn làm gì thì nói thẳng ra, đừng giả bộ làm người tốt!"
Lão giả gầy gò nghe vậy cũng không giận, nụ cười trên mặt không thay đổi, nói khẽ:
"Lần này đến, cũng không có chuyện gì khác, chỉ là cảm thấy Giới Loạn Chi Hải tuy lớn, nhưng không cho phép Tam Giới cùng tồn tại. Cam đạo hữu thấy sao?"
Lời vừa dứt, hai mắt Cam Hùng bỗng trở nên lạnh lẽo, mang theo một tia mủa mai:
"Muốn thôn tính?"
Vương Bạt cũng có chút giật mình, không ngờ Trường Doanh Đạo Chủ nhìn hòa nhã vậy, nhưng vừa mở miệng lại bá đạo như thế.
Lão giả gầy gò vẫn không đổi sắc mặt, gật đầu:
"Đủ khả năng."
Cam Hùng nghe vậy, không khỏi bật cười giận dữ:
"Tốt, tốt, tốt! Chúng ta nhiều năm chưa giao thủ, xem ra ngươi tiến bộ vượt bậc, vừa hay thử một chút!"
Lão giả gầy gò lại nhẹ nhàng lắc đầu:
"Ấm Ngọc Giới và Khinh Thánh Giới cũng không có thù hằn gì sâu sắc, ta cũng không muốn gây thêm đổ máu.
Cam đạo hữu, coi như ta nể ngươi. Ngươi bối phận thực ra còn cao hơn ta, ta cũng không khinh ngươi.
Nếu ngươi dẫn đắt Khinh Thánh Giới quy hàng Ấm Ngọc Giới, ta có thể làm chủ, không làm tổn hại đến Khinh Thánh Giới mảy may, chỉ cần giao ra nguyên thần tỉnh huyết cho ta là được."
Cam Hùng kinh ngạc nhìn lão giả gầy gò, không ngờ đối phương lại có lòng tin lớn đến vậy, lập tức kịp phản ứng, cười khẩy nói:
"Ngươi ngược lại rất mạnh miệng. Ta cũng hơi tò mò, rốt cuộc ngươi lấy đâu ra sự cứng rắn này, có chiêu gì thì cứ cho lão đầu tử xem đi!"
Đúng lúc này, Vương Bạt đột nhiên lên tiếng hỏi:
"Xin hỏi Trường Doanh đạo hữu, Ứng Nguyên đạo hữu hiện giờ ở đâu?"