Thời gian dường như chậm lại.
Cho đến khi mọi người nghe thấy một tiếng vang vọng thanh thúy:
"Phanh!!!"
Kim hồng huyết quang ầm ầm đâm vào chỗ lõm do đại điểu mổ ra.
Tại Ấm Ngọc Giới, Song Thân Giới, trước ánh mắt hoảng hốt thất thần của lão giả gầy gò.
Tòa đại trận được hình thành bằng cái giá ba trăm sáu mươi vị tu sĩ Hợp Thể bỏ mạng, vậy mà đưới một kích của thân ảnh kia liền ầm ầm vỡ tan, sụp đổ, từng mảnh vỡ vụn
Quang mang trận pháp vỡ vụn từ bên người các tu sĩ trong trận rơi xuống, như pháo hoa rực rỡ......
Nhìn thân ảnh ngạo nghễ đứng trên lưng đại điểu, tất cả mọi người nhất thời như người mộng, ngẩn người tại chỗ.
Giờ khắc này, Vương Bạt nhìn kim hồng thân ảnh chói mắt, vừa xuất hiện đã thu hút mọi ánh nhìn, thần sắc xúc động.
Hắn biết đối phương sẽ không làm hắn thất vọng, chỉ không ngờ rằng lại trùng phùng vào lúc này.
Thật sự là một niềm kinh hi.
Lão giả gầy gò rốt cục tỉnh táo lại, vội vàng an bài tu sĩ Ấm Ngọc Giới, Song Thân Giới lui về phía sau, sau đó ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm kim hồng thân ảnh.
Nhìn khuôn mặt giống Vương Bạt đến kỳ lạ, dù chậm chạp đến đâu, lão cũng kịp phản ứng, trầm giọng nói:
"Hóa thân...... Ngươi là Thái Nhất Đạo Chủ hóa thân?!"
Thân ảnh trên lưng đại điểu đạm mạc im lặng, chỉ khẽ phun ra bốn chữ:
“Ta tên. Trọng Hoa.”
Một thiếu nữ chống ô giấy dầu, chân mang guốc gỗ nhẹ nhàng đáp xuống phía sau Trọng Hoa, quát:
"Đã biết tục danh chủ nhân nhà ta, còn không mau đầu hàng! Tránh kết cục thân tử đạo tiêu!"
Lão giả gầy gò khựng lại, liếc nhìn thiếu nữ che ô, ánh mắt nheo lại, có chút giật mình:
"Giới linh? Có thể rời khỏi giới vực?"
Nhưng ngay lập tức, ánh mắt lão lại đán chặt vào Trọng Hoa, rồi nhìn Vương Bạt, trong mắt lóe lên vẻ phức tạp sâu sắc.
Lão lắc đầu thở dài:
"Có lẽ, việc duy nhất ta tính sai chính là đã thả ngươi đi năm xưa......"
Vương Bạt nghe vậy cười nhạt:
"Trên đời này làm gì có ai tính toán không sót một điều gì, nếu thật có, thế đạo này còn gì thú vị, huống hồ, đạo hữu tính sai, đâu chỉ mỗi ta?"
Lão giả gầy gò khẽ thở dài, trong mắt mang theo vẻ bất đắc dĩ:
"Thiên ý khó lường, muốn thập toàn thập mỹ, quả thật không dễ...... Nhưng đến bước này, xem ra chỉ còn cách tranh đấu."
Một bóng người lặng lẽ bay ra từ sau lưng lão.
Bóng ma bao phủ, nhưng vẫn có thể lờ mờ thấy thân hình khôi ngô.
Thân hình quỷ mị, vươn tay chộp lấy Vương Bạt!
“Thần Thi Đại Hoàng!"
Thấy thân ảnh này, Vương Bạt không hề giật mình, ngược lại trong mắt ẩn chứa sự chờ mong.
Từ xa, Mậu Viên Vương thấy vậy, lập tức muốn vung bài vị bay tới, nhưng dường như nghe được Vương Bạt truyền âm, hơi sững sờ, không ra tay.
Trọng Hoa trên lưng đại điểu, đôi mắt trùng đồng màu vàng quét Vương Bạt, trầm ngâm một chút, cuối cùng chọn cách quan sát.
Ma Vương Bạt cũng không dám khinh thường như trước, cổ cầm, đại bút và vỏ kiếm, ba kiện Tiên Thiên Cực Phẩm Đạo Bảo đều được tế ra.
Tiếng đàn réo rắt, ấn chứa quy tắc biến hóa, sóng âm công kích tâm thần Thần Thi Đại Hoàng.
Đại bút vung vẩy, mực tự ngưng tụ thành chữ "Thủ", chớp mắt hóa thành bình chướng mênh mông.
Vỏ kiếm ẩn hiện trong lòng bàn tay, kín đáo không lộ, sẵn sàng nghênh chiến.
Huyền Hoàng Đạo Vực lưu chuyển.
Quy tắc trong nháy mắt bao phủ phía trước.
Trên tay áo áo xanh, long văn phượng chương, Huyền Vũ, Bạch Hổ Tứ Linh hư ảnh cũng xoay chuyến theo.
Giờ khắc này, hắn đã dùng gần như tất cả thủ đoạn.
Thân ảnh quỷ mị kia cũng chớp nhoáng lao tới, tiếng đàn công kích tâm thần dường như vô dụng với nó, chữ "Thủ" được viết ra cũng mỏng manh như giấy, tan biến trong nháy mắt.
Gần như ngay lập tức, Thần Thi dễ dàng phá vỡ hai lớp phòng ngự của Vương Bạt, bàn tay xương xẩu nắm thành quyền, giáng xuống Huyền Hoàng Đạo Vực đang vận chuyển với tốc độ cực nhanh!
Ngay sau đó, Huyền Hoàng Đạo Vực mạnh nhất trong Thất giai, bị chậm lại trong khoảnh khắc, rồi cũng bị nắm đấm kia nghiền nát như đom đóm!
Ánh sáng đom đóm trượt dài trên gò má Thần Thị.
Từ xa, sắc mặt Vương Bạt hơi tái, nhưng đôi mắt lại sáng rực như sao!
Hắn phun ra chân ngôn:
"Lấy!"
Trong nháy mắt, Huyền Hoàng Đạo Vực tan vỡ như đom đóm ầm ầm tụ tập xung quanh Thần Thi, hung hăng đâm vào thân thể nó!
Thân thể bất khả xâm phạm của Thần Thi bị Huyền Hoàng Đạo Vực tạo ra vô số lỗ nhỏ li ti.
Cùng lúc đó.
Vương Bạt chớp lấy cơ hội, cánh tay cầm vỏ kiếm bỗng bừng lên ánh sáng vàng nhạt, từ vỏ kiếm bắn ra một đạo hư ảnh, chém thẳng xuống cổ Thần Thi!
"Binh!"
Âm thanh kim loại va chạm thanh thúy và tia lửa bắn tung tóe!
Một mấu xương gò má lồi ra bay lên trời!
Lão giả gầy gò thấy cảnh này, đáy mắt lóe lên sự kinh ngạc sâu sắc, nhưng trên mặt không hề bối rối.
Vương Bạt chém đứt đầu Thần Thi, nhưng không hề vui mừng, mà vội lùi lại!
Thần Thi bị Huyền Hoàng Đạo Vực tạm thời vây khốn xé toạc đạo vực một cách dễ dàng, rồi vươn tay ra, dù cách xa vẫn chộp được đầu, gắn lại vào cổ.
Những vết lõm trên cơ thể nhanh chóng khôi phục, vết đứt trên cổ cũng biến mất trong nháy mắt.
Nó không hề dừng lại, thân hình lại quỷ mị, không thể nắm bắt quỹ tích, chớp mắt lao về phía Vương Bạt đang lùi lại!
Lần này, không có gì ngăn cản, Thần Thi Đại Hoàng xuất hiện sau mà đến trước, lặng lẽ xuất hiện sau lưng Vương Bạt, xoay người giáng một quyền nặng nề!
"Bành!"
Nắm đấm xương xẩu chứa đựng quy tắc thuần túy và đơn nhất, như lưỡi dao, dễ dàng phá vỡ quy tắc phòng ngự của Vương Bạt, đánh trúng thân thể hắn!
Tứ Linh hư ảnh trên áo xanh cùng nhau gầm lên giận dữ, ngưng tụ thành một đạo Tứ Linh đại trận, vừa xuất hiện đã có dấu hiệu tan vỡ, nhưng ngay trước khi sụp đổ, bị một bàn tay thon dài sạch sẽ thu hồi.
Ngay trước khi nắm đấm chạm vào người, Thần Văn lóe lên, Vương Bạt hơi loạng choạng xuất hiện trong hư không cách đó không xa.
Hắn vừa ăn đan dược hồi phục, vừa lắc đầu thở dài tiếc nuối:
"Còn tưởng rằng có thể so chiêu với Độ Kiếp Cảnh...... Xem ra vẫn còn kém xa."