“Đi theo lối này là gần nhất, còn nếu đi từ Te Khiếu thì sẽ yên tĩnh hơn. Dù sao thì đường này gần trụ sở của chúng ta hơn.”
Đặng Ứng Giác nhiệt tình giới thiệu.
Vương Bạt gật đầu.
Chẳng bao lâu sau, Hỗn Độn Nguyên Chất xung quanh dần loãng đi, cảnh vật cũng trở nên rõ ràng.
Phi thuyền lướt đi, ngay lập tức bị một lực hút không rõ kéo vào một đường hầm âm u.
Chỉ trong chớp mắt, khi ánh sáng bừng lên,
Vương Bạt nghe thấy tiếng quát chói tai từ bên ngoài:
“Trong phi thuyền kia, sao lại có nhiều người lạ đến vậy?”
Đặng Ứng Giác không kịp nói gì với Vương Bạt, vội vàng bay ra khỏi thuyền, lớn tiếng đáp:
“Tại hạ Đặng Ứng Giác, người của Thanh Giao Giới, hiện đang dừng chân ở Lưỡi Phủ. Đây là lệnh bài ra vào của ta, những người trong thuyền đều là tu sĩ Thanh Giao Giới và bạn bè...”
“Bảo bọn chúng ra hết đây.”
Có vẻ như đã kiểm tra lệnh bài của Đặng Ứng Giác, giọng nói kia dịu lại đôi chút.
“Vâng, đạo huynh chờ chút!”
Vừa nói, Đặng Ứng Giác vội vã bay trở vào thuyền.
Vương Bạt thấy vậy, không muốn làm khó hắn, liền bước ra trước.
Hóa ra đây là một cái bình đài xây dựng dưới vách đã dựng đứng.
Trên vách đá, từng cái hốc nhỏ được khoét ra, ẩn hiện bóng dáng những tu sĩ đang ngồi thiền.
Tựa như những bàn thờ, khí tức tối nghĩa và thần bí.
Trên bình đài lúc này đã đứng đầy tu sĩ mặc đồng phục, vẻ mặt cảnh giác.
Đặng Ứng Giác dẫn theo những tu sĩ Thanh Giao Giới khác từ phi thuyền bước ra, gượng cười với một tu sĩ mặt đen đứng đầu:
“Đạo huynh, bọn họ ra cả rồi.”
Nhưng tu sĩ mặt đen nghe vậy, sắc mặt bỗng trở nên nghiêm trọng, quát khẽ:
“Vây quanh!”
Ngay lập tức, các tu sĩ xung quanh nhanh chóng bao vây lấy họ, thậm chí còn có tu sĩ dựng trận pháp.
Ánh mắt Vương Bạt khựng lại, đảo nhanh giữa Đặng Ứng Giác và đám tu sĩ xung quanh.
Đặng Ứng Giác thì ngơ ngác, không hiểu chuyện gì:
“Đạo huynh, huynh có ý gì?!”
Tu sĩ mặt đen hừ lạnh:
“Ý gì ư?
Khấu Tâm Tràng rõ ràng cảm ứng được gần ba trăm đạo khí tức đạo vực, mà ở đây chỉ có hơn một trăm người, ngươi bảo là ý gì?”
“Ba. ba trăm đạo?”
Đặng Ứng Giác vừa sợ hãi vừa kinh ngạc, rồi chợt nhận ra điều gì đó, quay phắt lại nhìn Vương Bạt.
Tu sĩ mặt đen và những người khác thấy vậy, lập tức dồn ánh mắt về phía Vương Bạt!
Bầu không khí trở nên ngưng trọng hơn bao giờ hết!
Các tu sĩ thần sắc căng thẳng, chăm chú nhìn Vương Bạt, ánh mắt đầy cảnh giác.
Đạo vực trên người mỗi người nhanh chóng dâng lên, Tam giai, Tứ giai. thậm chí Lục giai, cùng một vài Thất giai.
Nguyên thần dần dần hiển hiện, điều khiển các loại Đạo Bảo.
Chỉ là phần lớn Đạo Bảo này đều là trung phẩm hoặc hạ phẩm, thượng phẩm Đạo Bảo thì vô cùng hiếm.
Các tu sĩ bên ngoài dựng lên trận pháp, cũng nhanh chóng hoàn thành tổ hợp.
Như một cái bát khổng lồ, bao trọn Vương Bạt, đồng thời cũng bao phủ cả Đặng Ứng Giác và những tu sĩ Thanh Giao Giới.
Khí cơ giao thoa, khóa chặt Vương Bạt, Đặng Ứng Giác và đám tụ sĩ.
Nhưng so với tu sĩ Thanh Giao Giới, ánh mắt của bọn họ tập trung vào Vương Bạt nhiều hơn.
Tu sĩ mặt đen dẫn đầu, ánh mắt lạnh lùng, đạo vực Thất giai màu xích kim trên đỉnh đầu khẽ dao động, khóa chặt Vương Bạt!
Hắn lạnh giọng quát:
“Xem ra những người kia đang giấu trên người ngươi?”
“Nói! Ngươi rết cuộc là ai? Có phải Võ Thượng Chân Phật phái tới?”
Vương Bạt khẽ nhíu mày, trong mắt lộ vẻ khó xử.
Hắn đã đoán được "những người kia" mà đối phương nói là ai.
Nếu hắn đoán không sai, hẳn là những tu sĩ Giới Loạn Chi Hải mà hắn bắt giữ sau khi giết tăng nhân Phổ Duyên ở Luân Hồi Lục Đạo.
Những tu sĩ này trải qua tẩy luyện ở sáu ao nước, đã thay đổi rất nhiều, quần áo và cách ăn mặc cũng gần giống như đám tăng nhân của Vô Thượng Chân Phật.
Lúc trước hắn mang những người này đi, chủ yếu là lo lắng thân phận mình bị bại lộ, sau đó bận trốn khỏi Trí Pháp La Hán, cũng không nhớ tới việc xử lý.
Đương nhiên, quan trọng hơn là hắn không ngờ rằng người ở Chương Thi Chi Khư lại phát hiện ra.
Bây giờ nếu thả ra, chỉ sợ càng khiến những tu sĩ này tin vào suy đoán của mình.
Nhưng không thả ra thì với tình hình hiện tại, e rằng cũng khó thoát thân.
Nhất thời, hắn rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Chứng kiến chiến trận như vậy, Đặng Ứng Giác và đám tu sĩ Thanh Giao Giới vừa sợ hãi vừa nghỉ ngờ.
Đặng Ứng Giác không kìm được nhìn chằm chằm Vương Bạt, thấy vẻ mặt bình tĩnh không chút lay động của đối phương, trong lòng những suy nghĩ bất an nhanh chóng hiện lên:
"Số mình không phải là đen đủi vậy chứ? Chỉ muốn tìm một khách khanh cho Thanh Giao Giới, chẳng lẽ lại thật sự tìm phải gián điệp?!"
Trong lòng vừa sợ hãi vừa lo lắng, hắn vội vàng giải thích với tu sĩ mặt đen:
“Đạo huynh, ta... ta chỉ là gặp người này ở bên ngoài Khư, nghe hắn nói muốn dừng chân ở Khư, thấy cùng cảnh ngộ tha hương nên không đành lòng từ chối...”
Vương Bạt khẽ liếc nhìn Đặng Ứng Giác, trong mắt không có quá nhiều gợn sóng, chỉ hơi tiếc nuối.
Bèo nước gặp nhau, đối phương nguyện ý giúp đỡ một tay, dù biết đối phương có mưu đồ, nhưng trong lòng hắn vẫn có chút cảm kích.
Chỉ là không ngờ rằng khảo nghiệm lại đến nhanh như vậy, đối phương vì mục đích tự vệ mà chối bỏ quan hệ, dù có thể hiểu được, nhưng đáy lòng vẫn không khỏi có chút thất vọng.
Trong ánh mắt đầy cảnh giác và khẩn trương của Đặng Ứng Giác,
Vương Bạt mỉm cười, lập tức quay đầu, nhìn về phía tu sĩ mặt đen dẫn đầu, tâm niệm xoay chuyển cực nhanh, rất nhanh đã có chủ ý, lập tức mở miệng nói:
“Đạo hữu nói đùa, ta với Vô Thượng Chân Phật cũng coi như có chút hiềm khích, sao có thể là người của Vô Thượng Chân Phật?”
“Bất quá nói đến, những người này, cũng hoàn toàn chính xác là có chút quan hệ với Vô Thượng Chân Phật...”
Nói rồi, hắn nhẹ nhàng giơ ống tay áo lên.
Tu sĩ mặt đen nghe vậy ánh mắt ngưng lại, đối với lời nói của Vương Bạt, hắn không hề tin tưởng, thấy Vương Bạt động tác, hắn càng thêm cảnh giác.
Còn Đặng Ứng Giác, nhìn Vương Bạt ném tới ánh mắt mang theo một tia đáng tiếc kia, trong lòng không khỏi giật mình, mơ hồ cảm thấy mình đã bỏ lỡ điều gì.
Nhưng không kịp nghĩ lại, nghe được lời nói của Vương Bạt, nhìn thấy động tác của Vương Bạt, lòng hắn run lên, vội vàng đưa tay che chắn những tu sĩ Thanh Giao Giới khác, dù thực lực của hắn kém xa đối phương, nhưng lúc này che chở được ai hay người đó.