“Thái Nhất đạo hữu, xin mời.”
Ân Bồng Lai đưa tay mời.
Hai người lập tức nối đuôi nhau bước vào đạo tràng.
Hai bên cửa vào đều có những pho tượng thủ vệ không hề có khí tức, dường như nhận ra Ân Bồng Lai nên không ngăn cản.
Vừa vào đạo tràng, Vương Bạt liền cảm thấy không gian trước mắt bỗng chốc trở nên vô cùng rộng lớn.
Phóng tầm mắt nhìn, trên trời mây trắng nắng vàng, mặt trời chiếu rọi, dưới đất sông núi trùng điệp, cây cối xanh tươi.
Nơi này quả thực giống như ẩn chứa cả một thế giới.
Chỉ là về độ lớn, nơi này nhỏ hơn so với Thái Nhất Đạo Tràng trong Tiêu Thương Giới, nhưng rõ ràng lại có thể dung nạp tu sĩ với cảnh giới cao hơn nhiều.
Dù chưa thả thần niệm ra, nguyên thần của Vương Bạt cũng đã hơi rung động, mơ hồ cảm nhận được khoảng bảy tám đạo khí tức cao thâm khó dò.
Nếu đoán không sai, mấy vị Độ Kiếp tu sĩ khác của Bạch Cừ Ân Thị đều đang ở trong đạo tràng này.
“Một Bạch Cừ Ân Thị đã có gần mười vị Độ Kiếp tu sĩ. Chương Thi Chi Khư, quả thật không thể khinh thường!”
Vương Bạt thầm giật mình.
Trong Chương Thi Chi Khư, số thế lực có Độ Kiếp tu sĩ gần như bốn mươi nhà.
Dù không phải nhà nào cũng có nhiều Độ Kiếp tu sĩ như vậy, thậm chí phần lớn thế lực chỉ có một hai vị, nhưng tính sơ sơ, số lượng Độ Kiếp tu sĩ ở Chương Thi Chi Khư cũng không dưới trăm người.
Đây là còn tính dè dặt.
Hắn cũng hiểu vì sao thế lực của Võ Thượng Chân Phật tuy không ở quá xa nơi này, nhưng hai bên vẫn duy trì được trạng thái tương đối hòa bình.
Chỉ vì số lượng Độ Kiếp tu sĩ ở đây có chút đáng sợ.
"Chỉ tiếc, thủ thì có thừa, mà tiến thì lại không đủ. Các thế lực trong Chương Thi Chi Khư quá phức tạp, kiềm chế lẫn nhau."
"Nếu có một cường nhân áp đảo được tất cả, thống nhất toàn bộ Chương Thi Chi Khư, uy năng bộc phát ra sẽ khó mà tưởng tượng...
Nói không chừng còn có thể giúp ta mở ra Tiên Nhân Quan, giải phóng Tiểu Thương Giới."
Vương Bạt không khỏi nảy ra ý nghĩ như vậy.
Hắn chợt giật mình, Chương Thi Chi Khư và Giới Loạn Chi Hải, đúng là có những điểm tương đồng.
Chỉ khác là, nhờ hoàn cảnh đặc thù, tu sĩ trong Chương Thi Chi Khư không bị giới hạn về cảnh giới, nên mới có thể xuất hiện Độ Kiếp Cảnh.
Trong lòng hắn lập tức nảy sinh không ít nghi hoặc.
"Người ta nói Chương Thi Chi Khư cằn cỗi, nhưng lại có thể nuôi dưỡng nhiều Độ Kiếp Cảnh tu sĩ đến vậy..."
"Xem ra Chương Thi Chi Khư có không ít bí mật, nhưng cũng không liên quan nhiều đến ta.”
Ân Bồng Lai không trì hoãn lâu, dẫn Vương Bạt thẳng đến từ đường của Ân Thị.
Vương Bạt không có tư cách vào bên trong, chỉ có thể ở ngoài kính cẩn dâng hương, bẩm báo thân phận, rồi lập ước thề.
Các điều khoản không quá đáng, chỉ yêu cầu nếu Ân Thị gặp nạn, cung phụng phải ra tay tương trợ, đổi lại là một số lợi ích trong tu hành.
Vương Bạt xem kỹ đại giới, thấy không có vấn đề gì.
Về phần lợi ích, hắn không mấy để ý.
Sau đó, hắn nhận được lệnh bài thân phận cung phụng.
Trong quá trình này, hắn biết được quá khứ của Bạch Cừ Ân Thị. Vốn là hoàng tộc của Bạch Cừ Giới, sau khi quét ngang mọi thế lực, do ưu đãi hoàng tộc nên nhân khẩu bùng nổ.
Đến mức sau này, cả giới vực đều là huyết mạch hoàng tộc. Khi giới vực gặp biến cố diệt vong, họ không còn tự xưng là hoàng tộc nữa, mà đổi về họ gốc Ân Thị.
Tiếp đó là một phen gian khổ lập nghiệp, từ một chi di tộc tàn lụi, từng bước trở thành bá chủ một phương trong Chương Thi Chi Khư.
Tộc trưởng Ân Thị hiện tại là Ân Khư Đạo Chủ, trụ cột của Ân Thị, Đại Tổ "Ân Thiên Chí” lại càng là một người đã đạt đến Độ Kiếp Cảnh trung kỳ viên mãn nhiều năm, chỉ chờ cơ hội đột phá lên Độ Kiếp Cảnh hậu kỳ.
Khi giới thiệu những điều này, Vương Bạt thấy rõ vẻ sùng kính của Ân Bồng Lai đối với vị Ân Khư Đạo Chủ kia.
Hiển nhiên, vị Độ Kiếp Trung Kỳ viên mãn này là một nhân vật hàng đầu trong toàn bộ Chương Thi Chi Khư.
Dù muốn tận mắt kiến thức Ân Khư Đạo Chủ, Vương Bạt cũng biết mình chỉ là người ngoài, không nên mở miệng.
Ân Bồng Lai dẫn Vương Bạt đi một vòng, gọi một tu sĩ mặc y phục quản gia đến giới thiệu:
“Thái Nhất đạo hữu, ta cần phải ra ngoài trấn thủ, đề phòng người của Vô Thượng Chân Phật trà trộn vào. Không thể tiếp chuyện lâu, sau này cứ để Ân Phú dẫn đạo hữu đi lại. Nếu có gì thắc mắc, có thể hỏi hắn, hoặc ra ngoài hỏi ta.”
Ân Bồng Lai chu đáo như vậy, Vương Bạt tự nhiên cảm kích, liên tục cảm tạ, rồi Ân Bồng Lai vội vã rời đi.
"Ân Phú, bái kiến Thái Nhất tiên sinh."
Vị quản gia chủ động hành lễ với Vương Bạt, giọng điệu cung kính, không hề lạnh nhạt dù chủ nhà đã đi.
Vương Bạt gật đầu, cười nói:
“Không cần khách khí."
Tay hắn nhẹ nhàng vuốt ve lệnh bài cung phụng, mắt liếc qua, thấy trên lệnh bài khắc chữ "Tứ".
Hơi tò mò, hắn hỏi:
"Đây là ý gì?"
Quản gia cung kính đáp:
"Bấm Thái Nhất tiên sinh, cung phụng của Ân Thị chia làm chín cấp, theo quy định của Đại Tổ, bất kể ai cũng phải bắt đầu từ cửu đăng, tích lũy công huân, cống hiến cho Ân Thị, mới có thể tăng cấp bậc cung phụng, hưởng nhiều đãi ngộ."
"Có lẽ Cửu Tổ rất coi trọng ngài, nên đã đặc biệt xin Đại Tổ ban cho lệnh bài cung phụng tứ đẳng."
Cuối cùng, hắn bổ sung:
"Để tăng từ cửu đẳng lên tứ đẳng, dù là tu sĩ Hợp Thể, bình thường cũng mất mấy trăm năm. Xem ra Cửu Tổ thật sự rất coi trọng tiên sinh."
Vương Bạt nghe vậy, tỏ vẻ cảm kích.
Nhưng trong lòng, hắn thấy rõ những thủ đoạn nhỏ này.
Người mới đến, nhất là người từ bên ngoài, không thể cho tất cả mọi thứ ngay từ đầu, nếu không, khi đối phương tăng cảnh giới, còn gì để hấp dẫn họ nữa?
Nhưng với thực lực và tiềm năng hắn thể hiện, nếu chỉ cho lệnh bài cửu đẳng, chẳng khác nào sỉ nhục, chỉ tổ chọc giận hắn.
Vậy nên cho lệnh bài tứ đẳng, không cao không thấp, lại mượn miệng quản gia, thể hiện thái độ coi trọng, vừa ban ân huệ, vừa để lại đường lui cho cả hai bên. Thủ đoạn không cao siêu, nhưng cũng khá lão luyện.
Những thủ đoạn này, Vương Bạt đã lười dùng đến, không ngờ có ngày lại bị người khác dùng lên mình, nhất thời có chút không quen.