"Vậy sau đó, phải tìm đến những giới vực có tu sĩ, xem có thể hỏi ra tin tức gì về Chương Thi Chỉ Khư, liệu nó có liên quan đến Vân Thiên Giới hay không. Bay xa như vậy, chắc là đã cắt đuôi được Trí Pháp La Hán rồi chứ?”
Vương Bạt liếc mắt về phía giới vực màu đỏ nhạt phía trước, thần thức tỏa ra bốn phương tám hướng, không cảm nhận được khí tức của gã tăng nhân kia, trong lòng mới khẽ thở phào.
Lần này hắn bay một mạch một quãng đường rất xa, nhờ Khu Phong Trượng trợ giúp, tốc độ có thể nói là kinh người. Nhưng trước đó hắn chưa từng so tốc độ thực sự với tu sĩ Độ Kiếp, nên không chắc chắn lắm việc có thể cắt đuôi được gã hay không.
Bất quá, hắn luôn để ý phía sau, nhưng không hề phát hiện Trí Pháp La Hán đuổi theo.
Trong lòng dù vẫn còn đề phòng, nhưng cũng coi như tạm thời yên tâm.
Ánh mắt hắn lại hướng về phía giới vực màu đỏ trước mặt.
Giới vực này không lớn, so với Quan Đào Giới trước đây hắn từng thấy còn nhỏ hơn một chút.
Trên đó lờ mờ có thể thấy một vài vật thể màu đen, xung quanh chỉ có một lớp mỏng manh Hỗn Độn Nguyên Chất bao phủ.
"Hả? Chẳng lẽ Hỗn Độn Nguyên Chất cũng đã khô kiệt?"
Vương Bạt lộ vẻ kinh ngạc.
Ngay sau đó, hắn tăng tốc độ, nhanh chóng bay về phía giới vực kia.
Khi khoảng cách ngày càng rút ngắn, những chi tiết trên bề mặt giới vực màu đỏ dần hiện rõ trong mắt hắn.
Nó nhăn nhúm, như vỏ quýt khô để lâu ngày.
Còn những vật thể màu đen kia không phải thứ gì khác, mà chính là từng con Thực Giới Giả hình thù kỳ quái, đang nằm bám trên bề mặt giới vực, gặm nhấm lớp giới mô bên ngoài.
Ánh mắt Vương Bạt sắc bén, thậm chí thấy được một lỗ hổng nhỏ trên giới mô do bị gặm nhấm.
Và trong lỗ hổng đó, các tu sĩ đang hợp sức liều chết ngăn cản, những tiếng kêu giận dữ, tuyệt vọng vọng ra từ bên trong.
Cảnh tượng này, thoáng chốc khiến hắn nhớ đến Tiểu Thương Giới trước đây.
Chỉ khác là, lúc trước hắn ở trong giới, còn giờ khắc này, hắn đứng ở bên ngoài.
Trong lòng nhất thời có chút phức tạp.
Đã từng, hắn cũng mong mỏi có tu sĩ từ Vân Thiên Giới xuất hiện trước Tiểu Thương Giới, cứu vớt Tiểu Thương Giới...
Sự xuất hiện của Vương Bạt khiến đám Thực Giới Giả trên bề mặt giới vực nhận ra mùi vị của sinh vật sống.
Một vài con Thực Giới Giả ở vòng ngoài hơi quay đầu lại, lập tức chú ý đến Vương Bạt.
Vô số cặp mắt tràn ngập tham lam, tội ác, tà dị...
Từng bóng hình kỳ quái nhanh chóng bay tới!
Vương Bạt không đổi sắc mặt, chỉ là trong mắt lóe lên một tia lạnh lùng.
"Cũng coi như số các ngươi không tệ.”
Sau một khắc, Vương Bạt nhẹ nhàng thổi ra một hơi.
Luồng khí này thoạt nhìn bình thường, nhưng trong nháy mắt lại bộc phát ra vô số đạo phong đao hỗn loạn, bắn ra bốn phương tám hướng!
Trong khoảnh khắc im lặng, tất cả Thực Giới Giả đều đột ngột cứng đờ, sau đó trên thân thể xuất hiện vô số vết cắt nhỏ, ầm ầm vỡ nát!
Tại lỗ hổng trên bề mặt giới mô.
Một tu sĩ đang cố gắng chống cự Thực Giới Giả thấy cảnh này, cảm thấy như nhìn thấy thần tích, hai mắt trừng lớn, ngây người ral
Vương Bạt chỉ nhíu mày, lập tức đưa tay khẽ vẫy.
Những thi thể Thực Giới Giả vỡ vụn hóa thành một dòng lũ lớn, nhanh chóng tràn vào trong giới, nhanh chóng phục hồi lớp giới mô bên ngoài.
Thanh âm của hắn cũng theo đó truyền vào giới vực.
"Giới Chủ, Giới Linh của giới này đâu? Ra gặp ta."
Tu sĩ ở lỗ hổng kia nghe vậy, sắc mặt hơi đối, vội quay đầu đường như thương nghị với các tu sĩ trong giới, rồi có mấy bóng người nối đuôi nhau đi ra.
Họ mang vẻ kính sợ, khúm núm, cung kính thi lễ với Vương Bạt:
"Tu sĩ Uẩn Hỏa Giới, đa tạ tiền bối đã cứu giúp!"
Tiền bối?
Vương Bạt nhìn lướt qua những người trước mặt, chỉ có một tu sĩ Hóa Thần tiền kỳ, còn lại đều là Nguyên Anh.
Hơi nhướng mày, trong lòng có dự cảm không hay.
Chỉ là ánh mắt của hắn khiến các tu sĩ Uẩn Hỏa Giới có chút run sợ, không biết mình có nói sai điều gì không, nhất thời lo lắng bất an.
Vương Bạt trầm ngâm một lát, cuối cùng vẫn không muốn từ bỏ, mở miệng hỏi:
"Ta không phải tiền bối gì cả, chỉ là đi ngang qua tiện tay giúp đỡ thôi, nhưng vừa hay muốn hỏi các ngươi một việc, các ngươi có biết Chương Thi Chi Khư không?"
"Chương Thi Chi Khư?"
Mấy người nhìn nhau, đều tỏ vẻ mờ mút.
Vương Bạt thấy vậy, lập tức cảm thấy có chút thất vọng.
Giới vực này mang đến cho hắn cảm giác còn tệ hơn Tiểu Thương Giới trước đây, cực kỳ cằn cỗi.
Mà những tu sĩ đi ra cũng có cảnh giới thấp, trước đây chắc là ngay cả giới vực này cũng không ra được, việc biết về Chương Thi Chi Khư, e là rất khó.
Nhưng hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, lại hỏi:
"Vậy các ngươi có biết Vân Thiên Giới, TÌm Long Giới hay Hư Ma Giới không?”
Mấy người lại nhìn nhau ngơ ngác.
Thấy tình hình này, Vương Bạt chợt cảm thấy thất vọng.
Cũng lập tức mất hứng, hắn khẽ lắc đầu nói:
"Thôi, nếu không biết gì, vậy các ngươi cứ về đi."
Cũng không tốn bao nhiêu công sức, Thực Giới Giả ở đây cao nhất cũng chỉ Ngũ giai, ngay cả một Luyện Hư cũng không có.
Nói xong, hắn chuẩn bị xoay người rời đi.
Nhưng đúng lúc này, vị tu sĩ Hóa Thần tiền kỳ dẫn đầu lại có chút khẩn trương nói:
"Tiền bối... Tiền bối muốn hỏi về chuyện bên ngoài giới vực sao?"
Vương Bạt khựng lại, dù không quá hy vọng, vẫn hơi gật đầu:
“Không sai, tin tức về giới ngoại, ta đều muốn biết."
Tu sĩ Hóa Thần tiền kỳ nghe vậy, trong lòng lập tức nhẹ nhõm, vội vàng nói:
"Chúng ta tuy không hiểu biết nhiều, nhưng trong giới có người có thể biết, tiền bối có muốn vào nghỉ ngơi một lát không?"
Vương Bạt nhìn giới vực màu đỏ trước mắt, chậm rãi lắc đầu:
"Giới vực này của các ngươi, e là không dung được ta... Ngươi mang người đó đến đây đi."
Hắn tuyệt đối không nói ngoa, vị cách của giới vực này đã xuống quá thấp, căn cỗi không chịu nổi, cảnh giới của hắn nếu đi vào, trong giới vực chắc chắn sẽ sinh ra lôi kiếp để đối phó hắn.
Hắn không sợ, chỉ là giới vực này chưa chắc đã chịu được sự hao tổn như vậy.
Những tu sĩ Uẩn Hóa Giới này không hiểu rõ ý của Vương Bạt, nhưng nếu Vương Bạt đã mở miệng, họ cũng không dám có ý kiến.