“Cường địch?”
Thanh niên đầu trọc có chút bất ngờ, nhưng lập tức phản ứng lại:
"Là Kim Cương Giới Chủ của Khinh Thánh Giới? Hắn khó đối phó đến vậy sao?"
Lão giả gầy gò lắc đầu cười khổ:
"Không phải, là Thái Nhất Đạo Chủ, người đã từng nổi danh ở Hải Thị mấy năm trước. Nghe nói, rất có thể là tu sĩ từ bên ngoài Giới Loạn Chi Hải đến, thực lực cực mạnh, dù chưa nhập Độ Kiếp, nhưng còn mạnh hơn cả Ứng Nguyên Đạo Chủ và ta."
Ánh mắt thanh niên đầu trọc ngưng lại. Hắn từng nghe nói về Thái Nhất Đạo Chủ, giờ lại có chút nghỉ hoặc:
"Bên ngoài Giới Loạn Chi Hải? Hắn có bản lĩnh vượt qua Tiên Nhân Quan để vào đây?"
Lão giả gầy gò chớp mắt, như vô tình nói:
"Có lẽ hắn đã tìm được chỗ hở trên Tiên Nhân Quan rồi thừa cơ tiến vào cũng nên."
Thanh niên đầu trọc còn đang chìm trong sự kinh ngạc trước tin tức này, nghe vậy liền bác bỏ ngay:
"Không thể nào! Ngay cả Đại Thừa tu sĩ cũng chưa chắc làm được điều đó. Tiên Nhân Quan vốn là."
Nói được nửa câu, hắn chợt nhận ra điều gì, ánh mắt biến đổi, nhìn về phía lão giả gầy gò. Thấy đôi mắt đục ngầu của lão giả vẫn mờ mịt, hắn mới hơi yên tâm, lắc đầu:
"Không thể nào hắn đến từ bên ngoài Giới Loạn Chi Hải... Nhưng nếu Giới Chủ cần Ứng Nguyên Đạo Chủ xử lý những chuyện này, vậy cứ tính như vậy đi."
Nói rồi, hắn thu hồi túi đạo bảo đựng rượu.
Cảm nhận được rất nhiều bảo vật bên trong, hắn khẽ vuốt cằm, trên mặt lộ ra vài phần tươi cười:
"Lần này xem ra còn phong phú hơn lần trước."
Hắn gật đầu với lão giả gầy gò, có vẻ thâm ý:
"Trường Doanh Giới Chủ, lần này từ biệt, gặp lại có lẽ là năm ngàn năm sau."
Lão già gầy gò vội vàng hành lễ, mặt đầy tươi cười:
"Đến lúc đó, mong Thượng Tôn chiếu cố cho."
Thanh niên đầu trọc cười, nụ cười có thêm vài phần khó hiểu, rồi không nói thêm gì nữa. Thân hình hắn dần nhạt đi, cuối cùng biến mất.
Lão giả gầy gò chậm rãi đứng thẳng người. Vẻ hèn mọn và nịnh nọt vừa rồi biến mất, chỉ còn lại sự lạnh nhạt và nghiêm nghị.
Ông ngẩng đầu, nhìn về phía bên ngoài giới.
Mấy chục tu sĩ cấp Hợp Thể phá giới mà ra, trong mắt mang theo một tia điên cuồng và ước mơ, đi theo sau thanh niên đầu trọc kia, nhanh chóng biến mất ở cuối tầm mắt...
"Xem ra, bọn chúng đều đến nơi đó."
Lão giả gầy gò khẽ nói, trong mắt lóe lên một tia khó nắm bắt, đan xen giữa kiêng ky và sát ý run sợ.
Nhưng sát ý này cuối cùng vẫn bị ông ép xuống.
Một bóng người tu sĩ trung niên lặng lẽ hiện ra trước mặt ông, cung kính đưa lên một bàn ngọc.
Trên bàn ngọc, chính là bản đồ thu nhỏ của toàn bộ Giới Loạn Chi Hải.
Trên đó, những đốm hồng quang đang nhanh chóng hướng về phía biên giới Giới Loạn Chi Hải, bay đi thẳng tắp.
Còn trên bàn đá sau lưng lão giả gầy gò, bàn cờ cũng dần hiện ra.
Quân cờ đen lớn hơn nhiều so với tất cả quân cờ khác, giờ phút này cũng lặng lẽ xuất hiện, cuối cùng rơi xuống vị trí ngoài rìa bàn cờ.
"Tiên Nhân Quan, là do Vô Thượng Chân Phật tự tay thiết lập sao?"
Đáy mắt lão già gầy gò lộ ra một vòng chê cười sâu sắc:
"Dùng việc rời khỏi Giới Loạn Chi Hải làm mồi nhử, dẫn dụ nhiều đời tu sĩ Ấm Ngọc Giới kẻ trước ngã xuống, kẻ sau tiến lên cùng với đại lượng cống phẩm.
Nếu không thì hợp tác với Song Thân Giới hoặc Khinh Thánh Giới, phá hủy Ấm Ngọc Giới. Ha ha, vừa có lợi ích, lại vừa có uy hiếp. Nhưng vì sao những tu sĩ rời khỏi Ấm Ngọc Giới từ trước đến nay lại không có tin tức gì?”
"Chúng ta, giống như linh thú, mặc cho các ngươi xâm lược, còn Giới Loạn Chi Hải, chính là nơi các ngươi nuôi dưỡng linh thú sao?"
Ông chắp tay đứng trong đình viện, ngước nhìn hư không bao la, như đang nói mớ:
"Nhưng thế sự, há có thể đều theo ý các ngươi?"
...
Bên ngoài Vạn Bảo Hỗn Nguyên Đại Trận.
Trong cuộc giao chiến ngắn ngủi, dù có Mậu Viên Vương gia nhập, nhưng số lượng tu sĩ Ấm Ngọc Giới, Song Thân Giới vẫn chiếm ưu thế áp đảo.
Giống như một con dao nhỏ sắc bén, lấy ít địch nhiều, nhanh chóng chia cắt các tu sĩ giới ngoại thuộc từng thế lực, rồi từng bước xâm chiếm.
Cảnh tượng này khiến Yến Trực và những người khác trong đại trận nóng lòng muốn xông ra, nhưng lại bất lực.
Các thế lực này quá hỗn loạn, dù bị ép dưới uy thế của Ấm Ngọc Giới mà miễn cưỡng hợp lại, nhưng căn bản không thể hợp tác ăn ý, thậm chí việc điều hành cũng vô cùng khó khăn.
Thực lực của tu sĩ giới ngoại trên tổng thể vốn mạnh hơn Ấm Ngọc Giới và Song Thân Giới, nhưng tình hình lúc này lại hoàn toàn ngược lại, họ không phải là đối thủ của đối phương.
Rõ ràng về số lượng vượt trội, nhưng lại có cảm giác bị bao vây tứ phía.
Nhận thấy tình thế bất lợi, các tu sĩ thuộc các thế lực nhỏ càng thêm hoảng loạn, kẻ bỏ chạy, người dứt khoát phản bội.
Điều này càng làm tăng tốc độ tan rã của các tu sĩ giới ngoại.
"Không được! Chúng ta chỉ sợ phải ai lo thân người nấy thôi!"
Trong đại trận, bên cạnh Yến Trực, một tu sĩ thần sắc tuyệt vọng, thấp giọng truyền âm nhanh chóng.
Yến Trực gắt gao nhìn chằm chằm tình hình bên ngoài đại trận, nghiến răng trầm giọng:
"Chờ một chút! Thái Nhất Đạo Chủ còn chưa phân thắng bại với hai người kia!"
Nhưng tu sĩ kia lắc đầu:
"Một mình chống lại hai người, ngươi thực sự nghĩ hắn có thể thắng sao?"
Yến Trực nghẹn lời, không kịp nói thêm gì, vội vàng chỉ huy sắp xếp nhân thủ.
Ánh mắt hắn thỉnh thoảng liếc ra ngoài đại trận, về phía ba đạo vực đang giao chiến kịch liệt, trong lòng lo lắng.
Mây mực cuồn cuộn, huyền hoàng mênh mông.
Quy tắc là gân cốt, đạo vực là máu thịt, ba màu hỗn tạp, khó thấy rõ biến hóa bên trong.
Đạo vực đơn thuần vốn không khác nhiều so với các tu sĩ Hợp Thể hậu kỳ khác, nhưng lại khiến những tu sĩ xung quanh tâm thần chấn động, tránh không kịp.
Không chỉ Yến Trực, mà ngay cả các tu sĩ Ấm Ngọc Giới và Song Thân Giới cũng chủ ý đến đạo vực hỗn hợp này.
Hai đại Đạo Chủ liên thủ kịch chiến Thái Nhất Đạo Chủ, đây gần như là trận đấu đỉnh cao nhất của hai bên, có thể sẽ quyết định tương lai của Giới Loạn Chi Hải, và có thể ảnh hưởng đến kết cục của trận đại chiến này.
Dù là tu sĩ, trong đại hỗn chiến cũng có khái niệm sĩ khí.
Sĩ khí cao thì ngăn được tan rã, ngược lại thì có thể thất bại thảm hại.
Mà trận chiến này, không nghi ngờ gì, sẽ ảnh hưởng sâu sắc đến sĩ khí của cả hai bên.