Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2259
Tấn vương rất gần (1)

❊ ❊ ❊

"Ngươi là nhà chiêm tinh? Ngươi nắm quyền cao nhất chỉ dưới Quốc vương đúng không?" Đặng Hữu Chương hỏi.

Thầy tế trả lời: "Còn có các quý tộc và đại thần nữa."

Quốc gia này có chức vị tương tự như Thừa tướng, do một số đại gia tộc thay phiên đảm nhiệm, thật ra bọn họ chính là đời sau của những công thần lập quốc.

Đặng Hữu Chương cẩn thận dò hỏi, quyết định giết hết toàn bộ đại gia tộc sống ở thủ đô. Hắn lại nói với thầy tế: "Ta có thể tha chết cho ngươi, nhưng ngươi phải nghe lời."

Thầy tế vội nói: "Ta nhất định sẽ nghe lời."

Đặng Hữu Chương nói: "Ngươi phải thường xuyên nói với mọi người rằng, tổ tiên của bọn họ đến từ Trung Quốc, do thời gian quá lâu nên quên mất. Chỉ cần học nói tiếng Trung Quốc là có thể tìm về cội nguồn của tổ tiên, sau đó trở thành người Trung Quốc. Ngươi cũng là người Trung Quốc!"

"Ta là người Trung Quốc!" Thầy tế liên tục gật đầu.

Đặng Hữu Chương dẫn quân tiến vào Tháp Na Na lợi Phật, quả nhiên dân cư ở đây rất đông. Diện tích thành trì không lớn, nhưng dân cư ngoài thành thì nhiều vô kể, hơn nữa kiểu dáng của các tòa nhà khiến cho Đặng Hữu Chương có cảm giác mình đang ở đảo Trảo Oa.

Nguyên nhân công chiếm thủ đô chủ yếu là vì chiếm lĩnh Hoàng cung và quan nha, lấy được văn thư của một quốc gia.

Quả nhiên nơi này có sổ sách của cả nước, mặc dù sử dụng chữ Ả Rập, nhưng lại không giống chữ Ả Rập, đó là kiểu chữ hoàn toàn mới dựa trên chữ Ả Rập, giống như sự khác biệt giữa tiếng Anh và tiếng Latinh.

Các đại quý tộc trong thành, nam giới đều bị Đặng Hữu Chương giết sạch.

Hắn bắt đầu tiến hành di dời phủ Tổng đốc, cũng quyết định xây dựng trường học ở đây, nhận nuôi nhiều trẻ mồ côi và cho học tiếng Hán. Những đứa con nuôi này, là lực lượng trụ cột trong tương lai, nhờ vào bọn họ để thống trị khắp nơi, trợ giúp người Trung Quốc và con cái của họ cai trị toàn bộ hòn đảo.

Nhưng việc dời đô còn chưa tiến hành, các cuộc nổi dậy ở địa phương đã bắt đầu.

Trong các đại quý tộc bị hắn giết, có thành viên làm quan ở thành thị khác. Nghe tin gia tộc của mình bị giết, bọn họ lần lượt khởi binh tạo phản, ấy thế mà cũng tập hợp được sáu mươi ngàn đại quân, muốn đoạt lại thủ đô của bọn họ.

Đặng Hữu Chương cũng không vội diệt trừ, đợi phản quân từ khắp nơi tụ hợp lại, lúc này mới dễ dàng tiêu diệt một thể.

Cách thành Tháp Na Na Lợi Phật hơn mười dặm, Hạ Văn Bằng dẫn theo vài chục lão huynh đệ, cùng với mấy trăm quân con nuôi, một cuộc tập kích ban đêm hoàn mỹ diễn ra.

Mấy trăm lính tinh nhuệ tập kích doanh trại của địch vào ban đêm, phóng hỏa khắp nơi, mấy chục ngàn quân địch tự giẫm đạp lên nhau —— lính tinh nhuệ của quốc gia đã sớm biến mất, ở đây đều là một đám ô hợp.

Tình hình được giải quyết một cách triệt để, quan viên do triều đình cử tới, cuối cùng cũng được dẫn đến Tháp Na Na Lợi Phật.

Tháp Na Na Lợi Phật đã đổi tên thành Tân Quảng Thành, bởi vì rất nhiều lão huynh đệ đều đến từ Quảng Đông.

Mặc dù Triệu Hãn đã phá vỡ ranh giới giữa quan và lại, nhưng từ lúc khoa cử đi vào quỹ đạo, việc thăng chức từ lại viên lên quan viên ngày càng khó khăn.

Sau khi tốt nghiệp tiểu học thì thi tiểu lại ở huyện, đó là cấp Lại viên thấp nhất.

Sau khi tốt nghiệp trung học sẽ thi tiểu lại ở châu, phủ, cấp bậc Lại viên cao hơn một chút.

Sau khi tốt nghiệp đại học, nhưng lại không thi đậu tiến sĩ, lúc trước có thể được bổ nhiệm chức quan cửu phẩm, bây giờ chỉ có thể bổ nhiệm làm lại viên. Nhưng có thể trực tiếp đảm nhiệm Lại viên nhất đẳng, nhị đẳng, vài năm sau, nhiều nhất là sáu bảy năm, về cơ bản đều có thể thăng chức làm quan cửu phẩm.

Những Lại viên chỉ có bằng tiểu học, trừ phi có năng lực làm việc thực tế xuất sắc, hoặc là trong nhà có quan hệ, nếu không cả đời cũng không thể chân chính làm quan, được thăng lên làm Lại viên cũng đã là cực hạn.

Lại viên có bằng tốt nghiệp trung học sẽ được đặc biệt kiểm tra năng lực và vận may. Thông thường cho đến khi về hưu, chức quan cửu phẩm là cao nhất, nhưng phải đi đến lãnh thổ và Đô hộ phủ ở nước ngoài!

Không có tiến sĩ nào tình nguyện đi đến nơi xa xôi lạnh lẽo đó, trừ khi được làm đại quan.

Người ta vất vả thi đậu khoa cử, lại bị đẩy đi Tây Tạng làm quan bát phẩm, cửu phẩm, sao có thể không oán hận? Việt Nam, Miến Điện còn tạm được, ít nhất điều kiện không tệ như vậy.

Do đó triều đình đặt ra chính sách, để cho quan đứng đầu các tỉnh, phủ, châu, huyện tiến hành ghi danh các Lại nhất đẳng sẵn sàng liều mạng, danh sách hằng năm được giao đến kinh thành cùng với thuế của các tỉnh.

Các Lại nhất đẳng gặp phải khó khăn, tuy bọn họ sẽ được thăng lên làm quan nhưng lại rất khó vượt qua.

Đằng Văn Long đã làm Lại nhất đẳng tám năm rồi, có ba lần thay đổi chức vị, tuy thực quyền càng lúc càng lớn, thu nhập phi pháp cũng càng lúc càng nhiều, nhưng hắn nhất quyết không thăng chức. Hắn đã hơn ba mươi tuổi rồi, nhân lúc vẫn còn tham vọng, hắn liều ghi danh một phen.

Vậy mà lại thực sự được chọn, phải biết rằng, có rất nhiều Lại nhất đẳng sẵn sàng liều mạng, hơn nữa lý lịch đều khá ưu tú, có thể trúng tuyển hay không toàn dựa vào vận may.

Nhưng khi biết mình sẽ đến địa phương nào, Đằng Văn Long lại dở khóc dở cười.

Không phải Tây Tạng, cũng không phải Hắc Long Giang, càng không phải thảo nguyên Mông Cổ. Cho dù là Mã Lục Giáp, Cát Đại Cảng cũng được, đảo Mã là nơi quỷ quái nào?

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »