Trẫm

Lượt đọc: 9916 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 2251
Tin tức về đảo Mã Đạt Gia Tư Gia (2)

❊ ❊ ❊

Tạ Uyên cũng không vội trở về, liền hỏi: "Hòn đảo kia bao lớn?"

"Rất lớn, có lẽ lớn bằng vài phủ Quỳnh Châu (đảo Hải Nam)." Người nọ nói: "Bọn ta đã chiếm lĩnh bờ phía tây của hòn đảo, đang chinh phạt quốc gia thổ dân ở giữa đảo."

Tạ Uyên nghe thấy thế thì ngây ngốc, hòn đảo lớn bằng vài phủ Quỳnh Châu, hơn một trăm người Trung Quốc còn đang bành trướng?

Trên thực tế, diện tích của đảo Mã Đạt Gia Tư Gia còn lớn hơn mười bảy hòn đảo Hải Nam.

Tạ Uyên lập tức chạy đi tìm Tổng đốc địa phương, liên hệ với thương nhân Ba Tư thông qua Tổng đốc và kiếm được vài chiếc thuyền đi về phía nam từ chỗ thương nhân.

Toàn bộ chi phí do Tổng đốc trả hộ, thù lao là hàng hóa được vận chuyển đến dành riêng cho Tổng đốc, chúng được đặt ở cảng Cát Đại để thương nhân Ba Tư đến lấy. Chắc chắn đều là hàng hiếm, ví dụ như gấm Vân Nam, gốm Phỏng Nhữ, lá trà thượng hạng v.v., thương nhân bình thường có tiền cũng mua không được.

Tạ Uyên đi bái phỏng Quốc vương A Mạn trước tiên, Quốc vương A Mạn vô cùng hào phóng, cử hai chiếc tàu chiến hộ tống bọn họ xuống phía nam .

Đúng rồi, có một Hoàng tử A Man lúc này vẫn đang đi học tại Nam Kinh.

Cuối cùng cũng đến đảo Mã Đạt Gia Tư Gia, vốn là "Thành Bác Y Nạp" lại bị người Trung Quốc sửa thành "Thành Vọng Hương".

Trong những đứa con lai giữa người Trung Quốc và phụ nữ bản địa, đứa lớn nhất cũng đã mười bốn mười lăm tuổi. Còn có một số thanh thiếu niên từ mười sáu đến hai mươi tuổi, là những đứa trẻ thổ dân đầu tiên bị người Trung Quốc bắt giữ hoặc giải cứu, từ nhỏ bọn họ đã học nói tiếng Hán, viết chữ Hán, chưa xem mặt còn tưởng rằng đều là người Trung Quốc... Xem mặt rồi cũng khó có thể phân biệt.

Mạng lưới sông ngòi phức tạp bao xung quanh thành Vọng Hương, lúa nước được gieo trồng khắp nơi, còn đào rất nhiều kênh dẫn nước.

Xung quanh thành thị có rất nhiều "Hào trạch", tất cả đều là nhà của các đại địa chủ Trung Quốc. Căn nhà mang kiểu dáng Trung Quốc, thoạt nhìn, cũng không khác mấy nông thôn phía nam Trung Quốc.

Tổng đốc Đặng Hữu Chương dẫn theo mấy chục người ra ngoài thành tiếp đón, sau khi nhìn thấy đoàn sứ thần, bọn họ đồng loạt òa khóc.

"Đặng thủ lĩnh, mọi người chịu khổ rồi." Tạ Uyên xúc động.

Đặng Hữu Chương vội nói: "Không khổ, thật tốt khi được gặp người trong nước. Bọn ta cũng không trông chờ có thể về nước, chỉ muốn biết gia đình thế nào rồi. Người mẹ già của ta có lẽ cũng sắp bảy mươi, hơn mười năm nay không biết bà ấy sống có tốt không."

Tạ Uyên hỏi: "Tình huống cụ thể nơi này thế nào?"

Đặng Hữu Chương lập tức trình bày: "Lúc mới trôi dạt tới hòn đảo, có 88 hải quân, 73 văn chức, hậu cần, thủy thủ, còn có 4 nô lệ tạp dịch Ba Tư. Bốn nô lệ Ba Tư cũng đã học nói tiếng Hán, hiện tại là huynh đệ của chúng ta. Mười mấy năm qua, trong 165 người lạc tới hòn đảo này, có liên tiếp 7 người bệnh chết hoặc tử trận, hiện tại chỉ còn 158 anh em."

"Có hơn 830 đứa trẻ được sinh ra còn sống, quân y trên thuyền thiếu thảo dược nên nhiều trẻ con chết yểu. Bọn ta còn nhận nuôi rất nhiều trẻ mồ côi, dạy bọn chúng nói tiếng Hán, viết chữ Hán, tổng cộng có hơn 500 trẻ mồ côi. Nhóm lớn nhất đã có thể cầm đao đánh trận."

"Lúc đầu còn có thể sử dụng súng hỏa mai và đại bác, hiện tại đã dùng hết thuốc súng rồi. Bọn ta biết cách điều chế thuốc súng, nhưng không biết điều chế nitrat, bây giờ chỉ có thể dùng cung tên và đao thương như thổ dân để tác chiến."

"Bọn ta đã xây dựng sáu thành thị, nói là thành thị, thật ra không khác trấn nhỏ của Thiên triều là bao. Lão huynh đệ dẫn theo con cháu làm Thành chủ, đám con nuôi đảm nhiệm các chức quan lại, thổ dân của các bộ lạc sống xung quanh thành thì làm ruộng. Ngoại trừ những thổ dân mới bị chinh phục, các thổ dân còn lại đều phục tùng thống trị. Dù sao chúng ta cũng dạy cho bọn họ biết cách làm ruộng, đào kênh, lương thực thu hoạch được còn nhiều hơn trước kia."

"Cũng có thổ dân học nói tiếng Hán, nhưng đám quý tộc thổ dân ngu ngốc đã coi tiếng Hán như một ngôn ngữ của quý tộc, không cho phép dân thường trong bộ lạc học. Thường dân thổ dân nào dám nói tiếng Hán, nếu bắt được sẽ bị chém đầu, ta có nhắc nhở bao nhiêu lần cũng không có cách nào ngăn cấm."

"..."

Đặng Hữu Chương thao thao bất tuyệt hơn nữa ngày, rất nhiều nội dung Tạ Uyên đã nghe dọc đường rồi.

Tạ Uyên kinh ngạc nói: "Các ngươi chỉ có hơn một trăm người, sinh hơn tám trăm đứa nhỏ trong hơn mười năm, đây lại là số lượng lớn còn lại trong số những đứa trẻ chết non sao?"

Đặng Hữu Chương cười khổ nói: "Xung quanh đều là thổ dân, bọn ta cũng sợ hãi. Những đứa con ruột, con tự mình nhận nuôi mới tính là người một nhà. Ta cưới tám người vợ, sinh hơn hai mươi người con, chết non hết chỉ còn lại mười một đứa. Những huynh đệ khác cưới ít nhất cũng phải bốn người vợ."

"Phải rồi!" Đặng Hữu Chương còn nói: "Rất nhiều thê thiếp của các lão huynh đệ đều là con gái của các quý tộc trong bộ lạc. Khi các bộ lạc chủ động quy thuận, quý tộc sẽ đưa con gái tới liên hôn, nếu không chấp nhận, bọn họ sẽ cảm thấy bất an. Sau đó ngày càng nhiều quý tộc trong bộ lạc đưa con gái tới, thê thiếp của các lão huynh đệ cũng ngày càng nhiều."

Tạ Uyên liếc nhìn các thiếu niên sau lưng Đặng Hữu Chương, căn bản không thấy giống con lai, trông giống người Trung Quốc hơn.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 30 tháng 6 năm 2026

« Lùi Tiến »