Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1930 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 244

❊ ❊ ❊

Chương 244: Báo mộng cho Điền Bảo Thành

Điền Bảo Thành vừa trở về từ buổi giao lưu với một nhóm thuật sĩ Huyền môn. Vào đến thần đường trong nhà, ông cung kính dâng hương lên tượng Thành Hoàng gia, sau đó ngồi xuống sau án thư, lôi tập giấy tờ trong túi ra.

Trên những tờ giấy này ghi lại thông tin mà ông thu thập được từ các đạo quan, môn phái Huyền môn sau khi nhắc đến chuyện của Phụng Sơn. Họ đã giúp tìm kiếm tư liệu về những thuật sĩ không thuộc Huyền môn chính thống nổi lên vào khoảng thời gian Thích Nhị mới rời núi. Số lượng người không nhiều, nhưng thời gian đã quá xa xưa nên việc tìm kiếm sự tích liên quan tốn không ít công sức. Hơn nữa sự việc lần này hệ trọng, không ai biết trong thời gian ẩn mình, Phụng Sơn có cài cắm tay sai vào Huyền môn hay không. Vì vậy những người biết chuyện Phụng Sơn chỉ giới hạn ở vài vị cao tầng tuyệt đối đáng tin cậy. Họ đều đã lớn tuổi, dù có năng lực nhưng cũng không còn nhanh nhẹn như người trẻ.

Do đó, tiến triển thực sự không được như ý muốn, số lượng tài liệu đến tay Điền Bảo Thành cũng chẳng đáng là bao.

Quả nhiên, sau khi cúp máy vài phút, chuông cửa bên ngoài vang lên.

Người đến là một giám đốc thân tín dưới trướng Tông đổng, một người đàn ông nho nhã khoảng hơn ba mươi tuổi. Anh ta cầm theo một túi hồ sơ, sau khi xác nhận danh tính liền giao cho Điền Bảo Thành.

Điền Bảo Thành nhận lấy, đóng cửa lại.

Tuy Thành Hoàng gia từng dùng thần lực ngưng tụ dung mạo Phụng Sơn cho ông xem, nhưng đó chỉ là hình ảnh tồn tại trong ký ức, rất dễ bị sai lệch theo thời gian, tuyệt đối không thể rõ ràng bằng ảnh chụp...

Rút tấm ảnh ra, Điền Bảo Thành chăm chú quan sát. Chưa kịp suy tính xem nên sao chép bao nhiêu bản để giao cho những đạo sĩ nào... thì cơn buồn ngủ ập đến. Mí mắt ông nặng trĩu, cứ thế cầm tấm ảnh mà gục xuống bàn ngủ thiếp đi.

.

Một giọng nói uy nghiêm vang lên như sấm nổ, khiến Điền Bảo Thành trong mơ giật bắn người, lập tức xoay người hành lễ thật sâu.

"Tiểu đạo Điền Bảo Thành, bái kiến Thành Hoàng gia."

Trước mặt ông, vị đại quỷ mặt xanh mặc quan bào đỏ thẫm, đầu đội mũ quan đen nhánh, không phải Thành Hoàng gia thì là ai? Thành Hoàng gia hiếm khi đích thân lộ diện trong giấc mơ của ông, lần này tự mình đến, chẳng lẽ có chuyện gì quan trọng cần dặn dò?

Tâm tư Điền Bảo Thành xoay chuyển rất nhanh, vẻ mặt càng thêm cung kính.

Đại quỷ mặc quan bào trầm giọng nói: "Gần đây Vô Thường sống phát hiện, trong vòng hai năm qua, chỉ riêng ở Đế đô đã có bảy người bị tà thuật sĩ hại chết. Kẻ đó dùng tà pháp móc ngũ tạng của nạn nhân tương ứng với mệnh ngũ hành... Tất cả đều chết sau khi mất nội tạng vài tháng..."

Nghe một hồi, đầu óc Điền Bảo Thành ong ong cả lên.

Đợi đại quỷ nói xong, ông không dám chậm trễ, trong lòng cũng dâng lên cơn giận dữ, buột miệng thốt: "Thế gian lại có loại tà thuật tàn ác này sao? Thành Hoàng gia, chuyện này nhất định không thể bỏ qua!"

Quan bào đại quỷ khẽ gật đầu: "Bản quan cũng có ý đó. Ngươi hãy báo chuyện này cho các thuật sĩ Huyền môn, bảo họ tra cứu trong điển tịch của môn phái xem có loại tà pháp nào cần dùng đến ngũ tạng như thế không..." Nói đến đây, cậu hừ lạnh một tiếng, "Con số bảy người chỉ là do Vô Thường sống phát hiện, trong bóng tối không biết còn bao nhiêu nạn nhân nữa. Ta thấy hắn dùng lượng ngũ tạng không nhỏ, mấy năm nay chắc chắn đã gây ra vô số tội ác, cần phải điều tra cho kỹ..."

Điền Bảo Thành vừa nghe vừa gật đầu lia lịa, tay bút ghi chép không ngừng. Nhưng trong lòng ông không khỏi thở dài: Dạo gần đây đúng là lắm việc, động một tí là xuất hiện đại án. Trước có Phụng Sơn, giờ lại có kẻ móc ngũ tạng người sống. Cũng may là có Thành Hoàng gia ở đây, nếu không để đến phút chót mới phát hiện thì e rằng mọi chuyện đã muộn...

.

Tra cứu điển tịch, tìm kiếm tư liệu đều không phải chuyện một sớm một chiều. Vì vậy dù Điền Bảo Thành đã nhanh chóng liên hệ với Huyền môn và Bảo Gia Tiên thì cũng cần một thời gian mới có tin tức.

Trong lúc đó, cuộc sống thường ngày của Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng vẫn diễn ra bình thường.

Hiện tại, dự án được hai người quan tâm nhất là bộ phim văn nghệ của Phó Quân. Phó Quân hành động rất nhanh nhẹn, có lẽ vì đã tìm được động lực sống nên anh ta dốc hết tâm sức đi mời gọi những thành viên cũ của đoàn phim trở lại. Mọi người cùng nhau làm việc khí thế ngất trời, đoàn phim nhanh chóng được thành lập.

Lần này, khi được mời trở lại, các thành viên cũ vừa nghi hoặc vừa cảm thấy có lỗi với Phó Quân. Năm xưa họ cũng không biết tên biên kịch kia lại táng tận lương tâm đến thế. Khi biết sự thật, trong lòng họ cũng ngũ vị tạp trần. Phó Quân không trách cứ họ, cũng không vì chuyện cũ mà nhìn họ bằng ánh mắt xét nét. Sau một bữa rượu giải tỏa, quan hệ giữa mọi người cơ bản đã được hàn gắn. Để xóa tan nghi ngờ, Phó Quân đưa ra bản hợp đồng đã ký với Huyền Hoàng, cho họ thấy lần này chắc chắn phim sẽ được quay đàng hoàng. Không khí đoàn phim nhờ đó càng thêm phấn chấn.

Tuy nhiên, Phó Quân cũng nói rõ hắn đã gia nhập Huyền Hoàng, không thể cùng mọi người thành lập studio riêng như kỳ vọng hai năm trước. Về điểm này, các thành viên ngược lại càng yên tâm hơn. Qua sự cố lần trước, họ hiểu rõ nếu không có chỗ dựa vững chắc thì studio nhỏ bé cũng không chịu nổi sóng gió. Chi bằng để Phó Quân có nơi chốn ổn định, mọi người hợp tác vui vẻ. Biết đâu tương lai họ cũng có cơ hội gia nhập Huyền Hoàng...

Phim của Phó Quân quay rất thuận lợi, làm việc liên tục cả ngày lẫn đêm. Cũng may Vô Thường sống khi xuất hồn thì thân xác nằm trên giường coi như được nghỉ ngơi. Tông Tuế Trọng vì muốn đảm bảo chất lượng công việc nên đã cung cấp cho Phó Quân một ít linh quả cường thân kiện thể. Nhờ đó, dù vất vả nhưng sắc mặt Phó Quân ngày càng hồng hào, khỏe mạnh hơn hẳn lúc làm kẻ lang thang vô hồn, khiến hắn càng thêm cảm kích Tông Tuế Trọng và Thành Hoàng gia.

Sau một thời gian bận rộn, Nguyễn Tiêu cũng không quên về trường Đại học Đế Đô một chuyến để thăm các bạn cùng phòng. Dạo này anh em trong phòng cũng gặp không ít chuyện, cậu không khỏi lo lắng.

.

Về đến ký túc xá, Nguyễn Tiêu thấy cả Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ đều ở nhà, chỉ có Bác Dương đang quay phim là vắng mặt.

Nguyễn Tiêu chào hỏi Thôi Nghĩa Xương trước, ngập ngừng hỏi: "Lão đại, chuyện bên mày..."

Thôi Nghĩa Xương ngẩn người, sau đó cười nói: "Không sao rồi. Bên Thúy Nhi có chút chuyện, mẹ vợ tao... vì một số nguyên nhân mà qua đời, bọn tao lo liệu xong xuôi mới về. Tâm trạng Thúy Nhi giờ đã bình ổn hơn nhiều, tao cũng không sao. Hai đứa đã bàn rồi, tốt nghiệp xong sẽ cưới. Đến lúc đó nếu cha vợ muốn về ở cùng bọn tao, tao cũng không có ý kiến gì..."

Nguyễn Tiêu nghe vậy cũng yên tâm phần nào. Tuy sau đó cậu không hỏi thăm nhiều nhưng chuyện ma quỷ đã xử lý xong, phần còn lại là chuyện của người sống. Giờ nghe lão đại nói Lữ Doanh Thúy đã vượt qua nỗi đau mất mẹ thì tốt rồi.

Trò chuyện ngắn gọn vài câu, Nhan Duệ ở bên cạnh nghe điện thoại xong liền vội vàng muốn đi.

Nguyễn Tiêu ngạc nhiên: "Tam ca, có việc gấp à?"

Giọng Nhan Duệ gấp gáp: "Tao đi đưa cơm cho anh họ. Dạo này ổng bận điên cuồng, đến thời gian ăn cơm cũng không có. Tao mà không đưa thì ổng nhịn đói cả ngày mất! Cậu còn nhớ vụ nữ sinh khoa Tin tức không? Sau đó lại có phát hiện mới, không chỉ có mỗi nữ sinh đó đâu, là... Haizz, tao không kịp nói kỹ, mày hỏi lão đại đi."

Nguyễn Tiêu càng ngạc nhiên hơn.

"Đã gần một tháng rồi mà vẫn chưa giải quyết xong sao? Cô gái đó chẳng phải chết đột ngột à? Tao nhớ mày bảo có nguyên nhân không thể nói, nhưng..."

Nhan Duệ lắc đầu, vội vã đi ra ngoài, câu nói sau chưa kịp thốt ra.

Nguyễn Tiêu nhìn theo bóng y, nhớ lời dặn hỏi lão đại, bèn quay sang nhìn Thôi Nghĩa Xương với vẻ mặt thắc mắc.

Thôi Nghĩa Xương nói thẳng: "Từ khi về, lão tam cứ giúp anh họ nó suốt. Mày cũng biết đấy, chi tiết vụ án không thể công khai, nhưng cũng không phải hoàn toàn không thể nói với người nhà. Hơn nữa có vài thông tin cần sinh viên phối hợp, lão tam biết được thì về kể với tao, nó cũng chẳng giấu tao làm gì." Nói đến đây, y ngừng một chút, "Cô nữ sinh kia... thi thể bị mất gan."

Hết chương 244.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »