Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1948 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 221

❊ ❊ ❊

Chương 221: Nguyễn ca dạy em nhé?

Nhìn cái gì? Nguyễn Tiêu nhìn theo hướng tay chỉ của Tông Tử Nhạc.

Vì động tĩnh của Tông Tử Nhạc khá lớn nên Nhan Duệ lúc này chưa đi xa cũng quay đầu lại nhìn.

Nguyễn Tiêu tạm thời mặc kệ Tông Tử Nhạc, cười vẫy tay với Nhan Duệ.

Nhan Duệ có chút nghi hoặc, nhưng Tông Tử Nhạc cũng nhanh chóng nhận ra đang ở bên ngoài, thấy Nhan Duệ nhìn sang liền lập tức khôi phục vẻ bình thường. Vì thế Nhan Duệ cũng không để tâm nữa, vẫy tay lại với Nguyễn Tiêu rồi đi thẳng.

Lúc này, Tông Tử Nhạc mới kích động kéo tay Nguyễn Tiêu, hạ giọng nói: "Nguyễn ca nhìn thấy không? Tạo hình kia, trang phục kia, đó là Phán Quan đấy! Anh nói xem có phải Thành Hoàng gia phái ngài ấy đến làm việc không? Đoàn phim này có phải có gì quái đản không..."

Nguyễn Tiêu: "......"

Tâm trạng cậu có chút phức tạp.

Hay là về bàn với học trưởng một chút, tìm cơ hội tự nhiên để "quay ngựa" (lộ thân phận) có lẽ hợp lý hơn...

Nghĩ là vậy, nhưng Nguyễn Tiêu không bàn luận nhiều, chỉ nói: "Dù thế nào thì chúng ta cũng đừng xen vào chuyện của người khác."

Tông Tử Nhạc nghe vậy thấy có lý, gật đầu: "Vẫn là Nguyễn ca cẩn thận. Vậy em không qua đó làm quen nữa, kẻo làm Phán Quan không vui thì hỏng bét."

Nguyễn Tiêu cười gượng: "Đúng vậy."

Thế là Tông Tử Nhạc lén lút nhìn trộm về phía Phán Quan thêm một cái, không dám chỉ trỏ nữa.

Bên kia, Mục Triết đương nhiên đã phát hiện Nguyễn Tiêu ngay từ đầu. Vốn định lặng lẽ qua nói chuyện với cậu về kế hoạch tiếp theo, nhưng chưa kịp đi thì phát hiện Tông Tử Nhạc có thể nhìn thấy mình. Đương nhiên hắn không dám tùy tiện để lộ thân phận, đành phải coi như không có chuyện gì, tiếp tục đứng dưới gốc cây.

Không lâu sau, Bác Dương quay xong mấy cảnh, đến lượt người khác diễn nên cậu có thể qua đây nghỉ ngơi một chút. Thấy Nguyễn Tiêu, Bác Dương toét miệng cười: "Lão tứ, mày đến rồi à."

Nguyễn Tiêu thấy cậu đầy đầu mồ hôi, đưa cho cậu tờ khăn giấy: "Nóng thế này mà vẫn phải quay phim, làm nghề này cũng vất vả thật."

Bác Dương tỏ vẻ không quan tâm: "Ngàn vàng khó mua được niềm vui của tao, chẳng phải đều do tao tự nguyện hay sao?"

Vừa nói, hai người vừa đi đến dưới bóng cây bên cạnh, Tông Tử Nhạc cũng lon ton theo sau.

Mục Triết đang đứng ở gốc cây khác, thấy vậy định bước tới, nhưng vì có Tông Tử Nhạc nên hắn dừng bước.

Sau khi Bác Dương ngồi xuống, Nguyễn Tiêu thuận tay rót cho cậu một ly nước ấm.

Tông Tử Nhạc cũng ngồi xuống, rót một ly đưa cho Nguyễn Tiêu, tranh thủ nịnh nọt.

Nguyễn Tiêu buồn cười, cũng rót cho nó một ly.

Bác Dương nhấp từng ngụm nhỏ, một lúc sau mới thở phào: "Thoải mái quá."

Nguyễn Tiêu hỏi: "Gần đây... quay phim thuận lợi chứ?"

Bác Dương gật đầu, vẫn giữ vẻ lạc quan rạng rỡ: "Khá ổn, kịch bản cũng không khó."

Nguyễn Tiêu nói: "Vậy là tốt rồi."

Trò chuyện được vài câu, không khí bỗng trở nên trầm lắng.

Tông Tử Nhạc cảm thấy có chút không đúng, nhưng dù sao nó cũng không thân với Bác Dương nên không dám xen vào.

Một lát sau, nụ cười của Bác Dương nhạt dần, nhỏ giọng nói: "Thực ra, bọn mày không cần lo lắng cho tao nữa đâu." Cậu dừng lại, vẻ như hơi do dự, "Tao ổn mà... Tao biết bọn mày không tin, nhưng tao thật sự không bị bệnh. Bọn mày không cần lúc nào cũng cử người đến trông chừng tao đâu, ngại lắm."

Nguyễn Tiêu trong lòng biết rõ, chắc là Mục Triết sau khi vội vàng trở về đã vào giấc mơ nói chuyện với Bác Dương, có khi còn kể hết chuyện mình làm Phán Quan cho Bác Dương nghe rồi. Cho nên Bác Dương hiện tại không chỉ tinh thần rất tốt mà sắc mặt còn hồng hào, thấp thoáng có chút... hỉ khí dương dương. Trạng thái tinh thần như vậy đương nhiên không tệ, sau này có Mục Triết bên cạnh càng không xảy ra vấn đề gì. Chỉ là cậu hiểu thì hiểu vậy, nhưng Thôi Nghĩa Xương và Nhan Duệ chắc chắn vẫn không yên tâm. Rốt cuộc biểu hiện của Bác Dương quá bất thường, là anh em tốt cũng không thể dễ dàng tin tưởng ngay được.

Bác Dương cũng hiểu đạo lý này, nhưng cậu càng hiểu rõ bản thân thực sự không có vấn đề gì. Khỏe như trâu thế này mà cứ bắt anh em phải hy sinh thời gian nghỉ ngơi và làm việc để trông nom thì kỳ quá. Cậu đã debut, không lo không có việc làm, nhưng hiện tại mọi người đều là sinh viên năm cuối. Anh em trong phòng người thì nỗ lực tìm việc, người thì đã tìm được việc và rất bận rộn, cậu sao nỡ mặt dày hành hạ mọi người mãi? Làm thế thì quá đáng lắm.

Thấy Bác Dương vẻ mặt vừa áy náy vừa ngại ngùng, Nguyễn Tiêu đưa tay vỗ vai cậu.

"Thực ra tao cũng thấy trạng thái của mày không tồi. Lần này xin nghỉ xong, quay lại làm việc tao cũng sẽ bận rộn, có khi chẳng dứt ra được bao nhiêu thời gian để qua đây đâu. Còn lão đại... chắc sắp tới phải chú ý nhiều đến chị dâu, lát nữa tao sẽ nói với nó, bảo nó cứ lo cho chị dâu trước là được. Về phần tam ca, trước giờ nó cứ ru rú trong trường, nhưng tâm tư rất tỉ mỉ. Ra ngoài dạo chơi ở đoàn phim cũng không phải chuyện xấu, vừa chăm sóc mày một chút, vừa cảm nhận không khí gió tanh mưa máu của đoàn phim, coi như làm nóng người cho công việc sau này, không thiệt đâu."

Bác Dương nghĩ ngợi rồi gật đầu.

"Được rồi, dù sao cũng không thể làm chậm trễ bọn mày." Cậu nhấn mạnh, "Tao thực sự không sao, vàng thật không sợ lửa, tuyệt đối không sao."

Nguyễn Tiêu lại vỗ mạnh cậu một cái, đáp: "Tao hiểu mà."

Bác Dương nhìn nụ cười của Nguyễn Tiêu, có chút hoảng hốt. Cậu muốn nói "Không, mày không hiểu đâu", nhưng lại cảm thấy lão tứ dường như không giống là không hiểu. Vậy rốt cuộc nó... có thực sự hiểu không?

Nguyễn Tiêu cười với cậu.

Bác Dương liền không nghĩ nhiều nữa. Mặc kệ có hiểu hay không, cứ thế đi.

Chẳng bao lâu lại đến lượt cảnh quay của Bác Dương. Cậu chào hỏi Nguyễn Tiêu rồi nhanh chóng quay lại trường quay, tiếp tục bận rộn.

Tông Tử Nhạc nhìn nhân viên tổ hóa trang đang tạo hình hộc máu cho Bác Dương, không khỏi tặc lưỡi: "Nguyễn ca, Bác ca liều thật đấy. Cái thứ máu trong miệng kia làm bằng gì thế, bôi lên chắc khó chịu lắm..."

Nguyễn Tiêu nhìn sang đó, nhướng mày nói: "Cũng tầm tầm thôi. Thời buổi này làm gì mà không khó? Cái gì cũng khó. Cậu giờ cũng năm ba rồi, sau này muốn làm gì thì tự mình suy nghĩ cho kỹ đi."

Tông Tử Nhạc giật giật khóe miệng, trong lòng cười thầm: Nguyễn ca nhập vai chị dâu nhanh thế? Nhưng lời này nó không dám nói ra. Mấy năm nay ở chung, nó biết sức chiến đấu của vị "chị dâu Ma Vương" này không thấp. Đánh mấy tên lưu manh dễ như chơi, thì việc xử đẹp nó cũng dễ như trở bàn tay. Không thể khiêu khích, tuyệt đối không thể khiêu khích.

Thế là nó gối tay ra sau đầu, nói: "Đợi vài năm nữa, nhà em sẽ chia cho em chút sản nghiệp. Em nghĩ bản lĩnh mình không lớn bằng Tuế Trọng ca, đến lúc đó bảo nhà chia cho em ít thôi. Được chia cái gì thì em cố gắng làm cái đó vậy." Nói đến đây, nó sụt sịt mũi, "Dù sao anh nhìn Tuế Trọng ca là biết, trước kia anh ấy học cái gì, nhà lại chia cho cái gì? Em có muốn cũng vô dụng, thà cứ nghe theo sự sắp đặt cho xong."

Nguyễn Tiêu cạn lời.

Nói nhảm gì thế này? Ai bảo học trưởng học một đằng làm một nẻo? Học trưởng học cùng khoa với cậu, đúng chuyên ngành luôn nhé. Nếu thực sự có gì không hợp thì chỉ là giới giải trí nghe có vẻ ồn ào náo nhiệt, còn học trưởng nhìn thì cấm dục ít nói. Nhưng nói trắng ra vẫn là quản lý công ty, học trưởng cũng đâu thấy không quen. Kết quả qua miệng thằng nhóc này, cứ làm như nhà bọn họ bất thông tình lý lắm, học trưởng bị chèn ép ghê gớm vậy. Đây là thời kỳ phản nghịch lần hai à?

Tông Tử Nhạc bắt gặp ánh mắt của Nguyễn Tiêu, phát hiện cảm xúc của Nguyễn ca không đúng lắm, lập tức giơ tay đầu hàng.

"Được rồi em nói thật. Em cũng có chút ý tưởng. Thực ra em không thích quản lý công ty lắm, ngược lại khá hứng thú với việc học chút phép thuật. Nhưng người nhà em ai cũng phải lo chuyện công ty, em cũng không thể đùn đẩy hết trách nhiệm cho người khác được. Còn nói về việc tự mình khởi nghiệp, em cũng chẳng có sở trường gì đặc biệt. Cho nên đến lúc đó cho em cái gì em làm cái đó, nếu làm không nổi thì đổi cái khác, tìm cái nào thạo nhất vậy."

Nguyễn Tiêu nhíu mày. Trong ấn tượng của cậu, cậu nhóc Tử Nhạc này luôn rất sợ những thứ thần bí ma quái, vậy mà giờ lại bảo thực ra rất hứng thú? Kể ra thì nó trời sinh có thể nhìn thấy một số quỷ vật, miễn cưỡng coi như có mắt Âm Dương phiên bản thiếu. Học cái này cũng không phải không được. Hơn nữa cậu nhóc này là tín đồ thành kính của cậu, sau này có học thuật pháp thì cũng coi như môn hạ của cậu, chia cho chút thần lực cũng không khó. Chỉ là con đường này một khi đã bước chân vào thì khó mà rút ra. Mắt Âm Dương phiên bản thiếu hơn phân nửa sẽ nâng cấp lên bản full. Nếu sau này nó hối hận... Ặc, nghĩ nhiều quá rồi. Người khác bước vào thì khó ra, nhưng cậu là Thành Hoàng mà, có thể hack game cho cậu nhóc này, tắt cái mắt Âm Dương đi cũng dễ như chơi...

Tuy nhiên, làm nghề này trừ khi năng lực bản thân cực mạnh, nếu không rất khó giấu giếm người nhà. Đặc biệt là loại công tử bột chưa độc lập tự chủ như Tông Tử Nhạc thì cần thiết phải xin ý kiến phụ huynh.

Nguyễn Tiêu nói thẳng: "Nếu cậu muốn thuyết phục người nhà, chi bằng nói với học trưởng trước đi. Cậu mà thuyết phục được học trưởng thì những người khác trong nhà họ Tông cũng không thành vấn đề."

Tông Tử Nhạc kinh hãi tột độ.

Nguyễn Tiêu bị biểu cảm ngũ quan trôi dạt của nó chọc cười, buồn cười nói: "Học trưởng có ăn thịt người đâu, cậu cứ nói chuyện đàng hoàng với anh ấy thì sao nào? Hơn nữa học trưởng hiện tại cũng là người từng gặp ma quỷ, chỉ cần cậu quyết tâm, anh ấy không phải người không nói lý lẽ đâu. Cậu sợ cái gì chứ?"

Nội tâm Tông Tử Nhạc gào thét cự tuyệt: Không, đây là bóng ma tâm lý đấy, Nguyễn ca không hiểu đâu.

Nhưng nó cũng hiểu rất rõ, muốn làm được việc này, nó thực sự phải thuyết phục được đại ma vương trước tiên.

Hít sâu một hơi, Tông Tử Nhạc dò hỏi: "Vậy nếu Tuế Trọng ca đồng ý, Nguyễn ca dạy em nhé?"

Nguyễn Tiêu cười với cậu: "Chúng ta đều là người tin thờ Thành Hoàng, thông thần cũng là với Thành Hoàng gia. Anh không dạy cậu thì ai dạy? Cậu mà để người khác dạy, anh còn không yên tâm đó chứ."

Tông Tử Nhạc lập tức thở phào nhẹ nhõm, cắn răng, dùng hết dũng khí bình sinh nói: "Được! Trưa nay em đi đưa cơm cho Tuế Trọng ca, sẽ nói chuyện này với anh ấy đàng hoàng!" Nói đến đây, nó lí nhí hỏi, "Nguyễn ca đi cùng em không?"

Nguyễn Tiêu thấy nó nhát cáy như vậy, vừa định đồng ý "Anh đi cùng", nhưng giây tiếp theo, một nữ quỷ u ám bay tới, hành lễ với cậu.

Hết chương 221.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »