Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1970 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 243

❊ ❊ ❊

Chương 243: Chiêu mộ

Nghĩ đến điều này, Nguyễn Tiêu nhìn về phía Phó Quân, mở miệng hỏi: "Mấy người kia... anh đã từng điều tra chưa?"

Phó Quân hơi chần chừ, nhưng nghĩ đối phương là Thành Hoàng gia đáng tin cậy nên gật đầu đáp: "Tôi không có năng lực đi tra sâu, nhưng sau khi gặp phải những sự việc này, trừ lần đầu tiên tôi chưa kịp phản ứng, mấy hồn ma sau tôi đều hỏi rất kỹ, cũng hứa với họ sẽ cố gắng tìm hiểu. Họ tin tôi, kể cho tôi nghe tất cả những gì họ cho là kỳ lạ. Và tôi... cũng tìm được điểm chung."

Mắt Nguyễn Tiêu sáng lên, vội hỏi: "Điểm chung gì?"

Phó Quân nhớ lại: "Trong số họ, người mệnh Kim bị móc phổi, người mệnh Hỏa bị lấy tim, người mệnh Thổ mất lá lách, người mệnh Mộc mất gan, và người mệnh Thủy mất thận. Mệnh ngũ hành tương ứng với ngũ tạng... Còn một điểm chung nữa, không quá đặc biệt, không biết có tính không." Nói đến đây, hắn ngừng một chút, "Những người này đều từng thổ lộ tâm sự trên Weibo, và cũng từng để lại số chứng minh thư trên các trang web khác nhau."

Nguyễn Tiêu nhíu mày.

Rốt cuộc, biết số chứng minh thư thường cũng có thể tìm được nơi ở của người đó. Thậm chí đối với thuật sĩ, biết dãy số đó cũng coi như biết được sáu phần tám tự, nếu thủ đoạn cao siêu thì có thể làm ra rất nhiều chuyện.

"Họ đều không nhớ mình mất nội tạng từ khi nào sao?" Nguyễn Tiêu hỏi.

Phó Quân lắc đầu: "Tôi đã hỏi kỹ, họ hoàn toàn không biết."

"Có từng đi đến cùng một địa điểm không?"

"Không."

"Quỹ đạo sinh hoạt có tương đồng không?"

"Không."

"Có quen biết cùng một người nào không?"

"Cái này thì không xác định được."

Nguyễn Tiêu gật đầu.

Không xác định được cũng là bình thường. Mấy hồn ma làm sao mô tả hết tất cả những người mình từng quen biết để đối chiếu? Huống chi thuật sĩ làm phép cũng không nhất thiết phải tiếp xúc trực tiếp. Dù có tiếp xúc thì cũng chưa chắc người tiếp xúc với họ đều là cùng một người.

Phiền phức thật.

Đối với họ, hiện tại điểm đáng chú ý nhất là sự tương ứng giữa mệnh ngũ hành và ngũ tạng. Chắc chắn có huyền cơ gì đó ở đây. Lát nữa cậu sẽ tra cứu kỹ trong ký ức thừa kế tù 'lải nhải'. Ngoài ra, chuyện này không thể giấu các cao tầng của đại phái Huyền môn. Họ có thể tra cứu điển tịch từ xưa đến nay, đặc biệt là những cấm thuật bị phong ấn, biết đâu lại tìm ra manh mối...

Nguyễn Tiêu đau đầu nhưng không thể biểu hiện ra trước mặt thuộc hạ. Cậu thầm thở dài, giữ vẻ mặt uy nghiêm của Thành Hoàng gia, nói: "Phó Quân, ngươi đã chú ý đến việc này thì sau này hãy tiếp tục theo dõi. Nếu phát hiện điều gì bất thường, lập tức bẩm báo với bản quan. Nhưng việc này có liên quan đến tà đạo thuật sĩ, ngươi đơn thương độc mã khó tránh khỏi gặp nguy hiểm. Vì vậy, ngươi có thể đi theo Nhật Dạ Du Thần tuần du vào ban đêm. Còn ban ngày..."

Tông Tuế Trọng đứng bên cạnh trầm giọng lên tiếng: "Ban ngày thì gầy dựng lại đoàn phim đi."

Phó Quân ngẩng phắt đầu lên, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn Tông Tuế Trọng.

Tông Tuế Trọng nói: "Tôi sẽ cho người mua lại kịch bản. Anh có tự tin quay tốt không?"

Phó Quân nhắm mắt, hít sâu một hơi, nói: "Tông đổng, tôi nhất định sẽ không làm ngài thất vọng."

Tông Tuế Trọng gật đầu: "Ngày mai anh thu xếp một chút rồi đến Huyền Hoàng."

Phó Quân đáp: "Tôi hiểu rồi, đa tạ Tông đổng."

Sau cuộc trò chuyện ngắn gọn, Nguyễn Tiêu thầm bái phục học trưởng: Thế là bắt được một lao động chất lượng cao rồi? Như vậy cũng tốt. Cậu cảm thấy Phó Quân - Vô Thường sống này rất được. Gặp cảnh ngộ thê thảm như vậy mà không trả thù xã hội, làm người rất chính trực. Nếu bồi dưỡng đàng hoàng, có lẽ vị trí Võ Phán Quan của cậu cũng có người thích hợp rồi.

Trước đó, có thể nhờ học trưởng quan sát kỹ năng lực làm việc của đối phương. Hiện tại nhân sự không thiếu thốn đến mức thấy ai mặt mũi sáng sủa là tuyển ngay.

Nguyễn Tiêu nói: "Ngươi về trước đi, Triệu Hiểu An tạm thời ở lại chỗ bản quan."

Triệu Hiểu An nãy giờ không dám hó hé, nghe vậy giật mình, vội vàng gật đầu lia lịa.

Nguyễn Tiêu nói tiếp: "Về phần Lê Tử Tịnh, các ngươi còn nợ cô ấy một lời xin lỗi. Xin lỗi xong rồi mới tính đến hình phạt."

Phó Quân không có ý kiến. Hắn vốn dĩ cảm thấy có lỗi với Lê Tử Tịnh, định bụng đợi xong chuyện của Triệu Hiểu An sẽ làm chút gì đó bù đắp. Hắn nhìn ra Lê Tử Tịnh dương hỏa không vượng, sau này dễ gặp chuyện kỳ quái, đến lúc đó sẽ có đất dụng võ... Giờ bị Thành Hoàng gia phát hiện và trừng phạt, hắn tâm phục khẩu phục.

Triệu Hiểu An càng gật đầu như giã tỏi. So với Phó Quân là người lạ, cô càng thấy áy náy hơn nhiều.

Thấy hai người không có ý thoái thác, Nguyễn Tiêu tạm hài lòng.

Sau đó, Phó Quân nhìn Triệu Hiểu An, thấy cảm xúc cô đã ổn định mới cáo từ mọi người ra về.

Bên ngoài mưa vẫn rất to nhưng không ảnh hưởng gì đến sinh hồn. Tạo hình của hắn trông vẫn sa sút, nhưng có lẽ vì trong lòng đã nhen nhóm hy vọng nên tinh thần phấn chấn hơn, không còn vẻ suy sụp như trước.

Đợi Phó Quân đi rồi, Nguyễn Tiêu thu Triệu Hiểu An vào ấn, sắc mặt lập tức trầm xuống. Cậu không kìm được nói với Tông Tuế Trọng: "Học trưởng, em lại có cảm giác chuyện này không thoát khỏi liên quan đến Phụng Sơn. Không biết có phải do em quá để ý đến hắn hay không, nhưng cứ... không nhịn được mà nghi ngờ hắn."

Nhưng cậu cũng không thể cứ thấy chuyện gì tà dị là đổ vạ cho Phụng Sơn được. Bóng ma tâm lý quá nặng sẽ ảnh hưởng đến phán đoán. Tuy nhiên cảm xúc cuộn trào trong lòng không cách nào kiểm soát nổi, biết đâu đó lại là trực giác thần linh... Vậy, rốt cuộc đây có phải là một âm mưu khác do Phụng Sơn gây ra không?

Tông Tuế Trọng bình tĩnh nói: "Tìm ra phạm vi các loại tà thuật tương tự trước đã, rồi hãy phân tích."

Thấy Tông Tuế Trọng bình tĩnh như vậy, Nguyễn Tiêu cũng dần trấn tĩnh lại: "Học trưởng nói đúng."

Cả hai đều không ngờ rằng, chuyện này còn có mối liên hệ khác với họ.

Hơn nữa, lại là mối liên hệ ngay bên cạnh.

.

Rõ ràng Phó Quân rất áy náy với ê-kíp cũ của mình. Tuy ban đầu hắn chủ động mời họ về là muốn cho họ cơ hội, là giúp đỡ, nhưng công sức họ bỏ ra chẳng lẽ có thể bỏ qua sao? Đúng, tên biên kịch kia là do hắn dẫn sói vào nhà, nhưng hắn cũng không thể giận cá chém thớt sang người khác. Bởi vì khi hắn phải rời đi, từ bỏ đoàn phim, mọi người đều thông cảm cho hắn, không hề oán trách, thậm chí còn cố gom góp tiền bạc giúp đỡ hắn. Đó đều là nghĩa khí bạn bè. Huống chi sau này tên biên kịch đó cũng xảy ra chuyện, Huyền Hoàng vì hắn không có mặt mà từ chối ký hợp đồng. Đối với Phó Quân, quyết định của Huyền Hoàng là giúp hắn hả giận, nhưng hắn không thể chỉ lo vui sướng... Thực tế, tên biên kịch bị trừng phạt đúng tội, nhưng các thành viên khác trong đoàn phim lại vô tình bị vạ lây, không chỉ lãng phí thời gian công sức, tiền bạc, mà còn mất đi tinh thần...

Hành động này của Phó Quân được Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng đánh giá cao.

Nếu hắn chỉ vì sự độc ác của tên biên kịch mà mặc kệ những người từng giúp mình, thì đánh giá của họ về hắn chắc chắn sẽ giảm sút, ít nhất là không thích hợp với chức vụ quan trọng như Võ Phán Quan.

Biểu hiện hiện tại của hắn coi như đã qua một cửa ải khảo hạch.

Ngoài ra, bên phía Tông Tâm Di cũng chủ động liên lạc với Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng. Bà nói con gái Lê Tử Tịnh đã nằm mơ thấy Vô Thường sống và Triệu Hiểu An đến xin lỗi. Lê Tử Tịnh đã tha thứ và rất thông cảm cho Triệu Hiểu An, hai người đã làm hòa.

Hết chương 243.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »