Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1857 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 258

❊ ❊ ❊

Chương 258: Đối chiến Phụng Sơn 02 - Quỷ thần xuất động

Phụng Sơn hơi hé miệng định tiếp tục lời châm ngòi ly gián, nhưng Nguyễn Tiêu hiển nhiên không muốn để hắn câu giờ. Lập tức, thần lực lại được rót vào, hư ảnh Ấn Thành Hoàng tỏa hào quang rực rỡ trấn áp xuống, mang theo sức mạnh ngàn cân, toát lên thần uy không thể trái nghịch.

Trước đòn tấn công này, sắc mặt Phụng Sơn trầm xuống. Hắn ra tay lần nữa, ném ra một vật trông như chiếc bình bát.

Trên bình bát có phật quang lấp lánh, cũng là chiến lợi phẩm hắn thu thập được trong hơn 100 năm qua. Đáng tiếc, Thành Hoàng và Phật không cùng một hệ thống sức mạnh. Khả năng chống cự của chiếc bình bát này trước Ấn Thành Hoàng kém xa viên gạch vàng lúc trước.

Thế là, sau cú va chạm mạnh, chiếc bình bát lập tức vỡ tan tành. Hư ảnh Ấn Thành Hoàng tuy ảm đạm đi quá nửa nhưng phần sức mạnh còn lại vẫn không chút khách khí nện thẳng vào đại trận bên dưới!

Chỉ nghe "Đùng" một tiếng, đại trận rung chuyển dữ dội. Những nội tạng máu thịt nhầy nhụa bày biện trong trận cũng bị chấn động văng ra ngoài. Vài nét trận văn vẽ bằng máu bị lệch đi, không còn tinh vi như trước. Đại trận lung lay sắp đổ, tựa hồ chỉ cần thêm một lực tác động nữa là sẽ sụp đổ hoàn toàn.

Trong mắt Phụng Sơn, uy lực của bình bát và gạch vàng không chênh lệch nhiều, đáng lẽ có thể ngăn cản đòn tấn công này. Nhưng không ngờ do xung đột thần lực, uy lực của bình bát bị suy yếu đi rất nhiều, khiến hắn tính toán sai lầm, dẫn đến đại trận bị tổn hại.

Thấy hư ảnh Ấn Thành Hoàng lại chuẩn bị giáng xuống lần nữa, Phụng Sơn vội vàng ném ra món bảo vật tiếp theo. Đó là một sợi xích dài, trên đó thần quang vô cùng nồng đậm, lại mang theo từng luồng âm khí, rõ ràng là Thần Khí của quỷ đạo. Sợi xích này đối đầu với hư ảnh Ấn Thành Hoàng lại miễn cưỡng ngăn cản được, thậm chí còn giằng co giữa không trung một lúc.

Cùng lúc đó, Phụng Sơn vội vã mở chiếc túi da bên hông, bốc ra một nắm nội tạng ném vào đại trận, nhanh chóng lấp vào những chỗ trống do nội tạng bị văng ra. Sau đó, hắn móc từ vạt áo ra một xấp bùa chú, dùng pháp lực kích hoạt, tạo thành một hình quạt trước mặt. Hình quạt này nhanh chóng tỏa ra bốn phương tám hướng, xóa đi những vết máu bị lệch lạc, giúp trận pháp khôi phục lại sự chính xác như ban đầu, một lần nữa củng cố vững chắc.

Nguyễn Tiêu đứng trên vách núi, thấy đại trận vừa có dấu hiệu dao động đã bị Phụng Sơn nhanh chóng ổn định lại, lại thấy hắn liên tục tế ra Thần Khí và thản nhiên dùng tay bốc nội tạng người, trong lòng dâng lên cơn giận dữ.

Nguyễn Tiêu thực sự nghi ngờ, có phải bao nhiêu Thần Khí lưu lạc bên ngoài đều bị Phụng Sơn thu thập hết rồi không? Cậu thậm chí còn nghĩ, liệu vị Sơn Thần kia trước khi tiêu vong có phải đã chỉ điểm vị trí các Thần Khí cho Phụng Sơn? Dù sao đi nữa, Phụng Sơn có thể nói là do Sơn Thần một tay bồi dưỡng. Có lẽ lúc đầu Sơn Thần không biết Phụng Sơn sẽ trở thành một ác ôn tàn độc như vậy, nhưng nếu Phụng Sơn đã đi sai đường, thì Sơn Thần cũng không thể chối bỏ trách nhiệm, tội không thể tha.

Trong lòng suy nghĩ nhưng tay Nguyễn Tiêu không hề ngừng nghỉ. Cậu tuyệt đối không thể để Phụng Sơn hoàn thành trận pháp này.

Nguyễn Tiêu không chút tiếc rẻ rót thêm thần lực vào Ấn Thành Hoàng, tiếp tục trấn áp xuống dưới. Cùng lúc đó, cậu lạnh lùng ra lệnh: "Hắc Bạch Vô Thường, Đầu Trâu Mặt Ngựa, các ngươi xuống vây công Phụng Sơn! Nhật Dạ Du Thần cùng Văn Võ Phán Quan ở lại bảo vệ bản quan, chú ý đề phòng Phụng Sơn giở trò khác."

Đông đảo quỷ thần nghe lệnh, lập tức đồng thanh đáp "Tuân lệnh".

Giây tiếp theo, Hắc Bạch Vô Thường hóa thành hai luồng bóng đen trắng, lao vút xuống vực sâu. Đầu Trâu tung người nhảy xuống, đồng thời phóng mạnh cây cương xoa trong tay vào đống nội tạng ở mép đại trận. Mặt Ngựa thì vung chiếc móc sắt gắn xích dài, quăng về phía một đống ngũ tạng khác, trực tiếp móc lên một mớ rồi ném ra xa.

Nhật Dạ Du Thần và Văn Võ Phán Quan tách ra hai bên bảo vệ Nguyễn Tiêu. Ngoài họ ra, các quỷ binh được thu nhận cũng hiện nguyên hình trong bộ giáp trụ đầy đủ, tản ra bao vây toàn bộ khu vực vách núi, cảnh giới hai bên sườn.

Nhìn qua, thực sự có cảm giác thiên la địa võng bao trùm.

Phụng Sơn sau vài lần dùng Thần Khí đối cứng với Nguyễn Tiêu cũng nhận ra tình thế bất lợi. Nhưng hắn là nhân vật cỡ nào? Đã sớm đoán được sẽ có thế lực lớn ngăn cản mình thăng tiên thành thần, nên khi bắt đầu bố trí đại trận, hắn không chỉ nghĩ ra kế sách dùng người giả bày trận giả ở nơi khác, mà còn chuẩn bị rất nhiều hậu chiêu đề phòng kế hoạch thất bại.

Ví dụ như hiện tại.

Khi bốn bóng đen từ trên trời giáng xuống khiến đại trận lại một lần nữa dao động, Phụng Sơn đương nhiên có phản ứng.

Đặc điểm của Hắc Bạch Vô Thường và Đầu Trâu Mặt Ngựa quá rõ ràng. Dù Phụng Sơn là kẻ cáo già, vui buồn không lộ ra mặt, nhưng khi nhìn rõ bốn bóng quỷ này, hắn cũng không kìm được vẻ kinh ngạc.

"Ở đâu ra mấy con tiểu quỷ dám cả gan giả mạo quỷ thần!" Phụng Sơn quát lớn, đột ngột lấy ra một chiếc túi da khác. Miệng túi vừa mở, hắn lôi ra một lá cờ đen, phất mạnh về phía mấy vị quỷ thần.

Trong chớp mắt, gió âm nổi lên cuồn cuộn. Vô số lệ quỷ gào thét lao ra từ trong cờ, oán khí ngút trời, ảnh hưởng trực tiếp đến thiên tượng. Màn trời vốn đã u ám nay mây đen tụ tập càng nhanh hơn, chỉ trong vài giây đã che kín cả bầu trời, khiến trời đất tối sầm, đưa tay không thấy ngón.

Trong âm khí nồng nặc, đám lệ quỷ như được tiếp thêm sức mạnh, phát ra tiếng rít chói tai, gào thét lao thẳng vào bốn vị quỷ thần. Chúng giương nanh múa vuốt, điên cuồng muốn cắn xé, vồ giết.

Đầu Trâu Mặt Ngựa vốn đang dùng binh khí phá hoại đại trận, nay bị lệ quỷ tấn công đành phải thu hồi vũ khí về tự vệ. Cương xoa quét ngang hất văng một con, móc sắt quăng ra xâu chuỗi mấy con, đánh tan quỷ khí trên người chúng khiến chúng co rúm lại, sức mạnh tan biến, không thể chống cự.

Hắc Bạch Vô Thường càng lợi hại hơn. Gậy khóc tang đập một cái là đánh tan một bóng quỷ, xích sắt vung lên một vòng, tự động dài ra trói gọn một đám lệ quỷ. Chúng giãy giụa gào khóc trong vòng xích nhưng càng giãy càng chặt, toàn thân bị khóa cứng không thể thi triển quỷ lực, chỉ biết kêu rên xin tha.

Nếu là thời gian đầu, thực lực của các quỷ thần chưa mạnh đến thế. Nhưng sau mấy năm đi theo Nguyễn Tiêu, tích lũy được khá nhiều thần lực và công đức, các đòn tấn công của họ hiện tại đều vô cùng uy lực, chính là khắc tinh của đám lệ quỷ. Chỉ cần chúng dám lại gần đều khó thoát khỏi sự truy bắt của Thần Khí câu hồn.

Chưa đầy một hai phút, đám lệ quỷ đông đúc trên mặt đất gần như bị bắt sạch, tất cả đều rên rỉ không thể nhúc nhích. Phụng Sơn cũng không câu giờ được bao nhiêu nhờ việc thả lệ quỷ ra, bởi vì ngoài bốn vị quỷ thần đang bắt quỷ dưới kia, Nguyễn Tiêu trên vách núi cũng không hề nương tay, vẫn liên tiếp dùng Ấn Thành Hoàng oanh tạc xuống.

Phụng Sơn vừa phải tu bổ trận pháp, vừa điều khiển lệ quỷ lao lên đỡ đòn của Ấn Thành Hoàng. Trong tiếng kêu rên thảm thiết, hư ảnh Ấn Thành Hoàng đã đập tan hồn phách của những lệ quỷ xông lên làm bia đỡ đạn!

Nhìn những lệ quỷ tan biến trong tích tắc, Nguyễn Tiêu lộ ra vẻ không đành lòng.

Đám lệ quỷ này tuy đầy tội nghiệt nhưng chưa chắc tất cả đều do bản tâm muốn làm ác, chúng bị Phụng Sơn điều khiển nên buộc phải trợ Trụ vi ngược. Chỉ là cậu nhất thời sơ suất, để Phụng Sơn trực tiếp dùng chúng làm vật hy sinh.

Thân là Thành Hoàng, Nguyễn Tiêu sẽ không dễ dàng đánh tan hồn phách. Vì vậy khi phát hiện Phụng Sơn dùng lệ quỷ làm lá chắn, cậu liền xoay chuyển Ấn Thành Hoàng, rót thêm thần lực vào. Những lệ quỷ bị ép bay lên đỡ đòn liền hóa thành từng luồng khói đen, bị Ấn Thành Hoàng hút hết vào trong.

Trên trời dưới đất, sạch bóng không còn một con lệ quỷ nào.

Phụng Sơn chưa kịp tu bổ xong đại trận, sắc mặt lập tức trở nên vô cùng khó coi.

Hết chương 258.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »