Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1929 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 254

❊ ❊ ❊

Chương 254: Tìm thấy rồi?

Cùng lúc đó, kim la bàn trong tay Hàn Trang xoay tròn điên cuồng khiến y trợn mắt há hốc mồm: Tà khí mạnh đến thế này sao?

Không kịp nghĩ nhiều, y vội vã lao ra khỏi hang động.

Mặt đất vẫn rung chuyển dữ dội. Nhờ thân pháp luyện võ nhiều năm, Hàn Trang miễn cưỡng giữ được thăng bằng không bị ngã. Ra đến bên ngoài, y lập tức ngửi thấy mùi máu tươi nồng nặc theo gió núi bay tới, xộc vào mũi khiến y choáng váng, buồn nôn. Nhưng cũng chính vì thế, trong lòng y thót một cái, thầm nghĩ: Chẳng lẽ xui xẻo đụng trúng Phụng Sơn thật rồi?

Lúc này, từ ngọn núi bên kia, một bóng xám xịt chạy như bay tới, dừng lại ngay trước mặt Hàn Trang. Không phải con hồ ly lông tạp chạy đi bắt chuột thì còn ai vào đây? Khóe miệng nó còn dính máu, bộ lông vốn đã chẳng đẹp đẽ gì giờ lại bị trụi thêm mấy mảng, trông càng thêm thảm hại.

Hàn Trang theo phản xạ đưa tay đỡ lấy nó, vội hỏi: "Thế nào, bắt được không?"

Hồ ly lông tạp bực bội nói: "Đừng nhắc nữa. Vốn dĩ bắt được rồi, đang ngậm trong mồm chạy về thì đất rung núi chuyển, hất văng con chuột ra ngoài, rơi xuống khe núi nát bét thành đống thịt vụn. Sau đó ta ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc, cảm thấy tình hình không ổn nên vội chạy về đây."

Hàn Trang gật đầu hiểu ý: "Ta bên này cũng vậy. Vừa dùng bùa sấm sét phá hủy đồ đạc trong động xong thì cảm thấy không ổn, chạy ra thì gặp ngươi."

Hai người nhanh chóng trao đổi vài câu. Hồ ly lông tạp nhảy lên vai Hàn Trang, cả hai cẩn thận dò xét xung quanh, hướng về phía mùi máu tanh nồng nhất.

Dị trạng rất rõ ràng. Chẳng mất bao lâu, họ đã phát hiện ra trong thung lũng bên trái ngọn núi có oán khí bốc lên ngùn ngụt, thấp thoáng còn có luồng khí kỳ quái dao động khiến cả người lẫn hồ ly đều kinh hãi.

Cổ họng Hàn Trang chuyển động khó khăn. Y móc trong ngực ra một lá bùa ẩn thân, dán lên người. Phái Mao Sơn của y có bề dày lịch sử, nội tình thâm hậu, đệ tử gánh vác trọng trách như y đương nhiên được trang bị bùa ẩn thân hộ mệnh. Còn hồ ly lông tạp nhảy xuống, nhờ thân hình nhỏ bé nên dễ dàng ẩn nấp giữa khe đá và cỏ dại, cùng Hàn Trang tiếp cận thung lũng.

Nấp sau một tảng đá nhô ra, Hàn Trang nhìn thấy giữa làn oán khí dày đặc trong thung lũng, một bóng người mờ ảo đang cầm lá cờ đen hình thù kỳ quái, đứng lầm bầm giữa một trận pháp vẽ bằng máu và thịt nát... Giây phút này, y giật mình, nín thở, căng thẳng tột độ.

Phụng Sơn! Chắc chắn là Phụng Sơn đang bày trận!

Nghĩ đến đây, Hàn Trang không dám manh động, sợ có biến cố sẽ không kịp báo lại cho Thành Hoàng gia. Vì thế y cẩn thận lùi lại phía sau, lùi mãi đến tận sườn núi bên kia, đảm bảo dù Phụng Sơn có ngẩng đầu lên cũng không nhìn thấy mình, y mới lấy bức tượng Thành Hoàng nhỏ mang theo bên người ra, hạ giọng thành kính gọi: "Thành Hoàng gia, Thành Hoàng gia, tôi đang ở sườn núi hoang phía Tây Nam ngoài thành phố Hồ. Trong thung lũng gần đây oán khí ngút trời, có người đang bày trận, nghi là Phụng Sơn..."

.

Nguyễn Tiêu ngồi khoanh chân trong thần đường, sau lưng là bức tượng thần của chính mình. Ba nén hương cao ngút nghi ngút khói. Trong làn khói lượn lờ, cậu nhắm mắt cẩn thận cảm nhận tín ngưỡng dâng trào từ bốn phương tám hướng, phân biệt từng tiếng lòng của các tín đồ.

Để tránh bỏ lỡ tin tức về Phụng Sơn, từ sau buổi họp mặt với người trong Huyền môn và Bảo Gia Tiên, cậu tạm thời từ chức ở Huyền Hoàng, ở lì trong thần đường tại biệt thự của Tông Tuế Trọng.

Đột nhiên, một tiếng lòng dồn dập truyền đến, vang vọng trong ý thức của cậu.

Nguyễn Tiêu mở bừng mắt.

Tiếng lòng này đến từ một đạo sĩ nào đó, truyền tin rằng: Có nơi tà khí lan tràn, có kẻ đang khắc họa trận pháp, rất có khả năng là Phụng Sơn?

Gần như ngay giây tiếp theo, Nguyễn Tiêu bật dậy, hiện hóa thần thân, nương theo phương hướng của bức tượng nhỏ kia, lập tức dịch chuyển đến bên cạnh vị đạo sĩ đó.

Có thể nói, đây là một trong những năng lực tiện lợi nhất của thần linh.

Đại quỷ mặt xanh xuất hiện khiến vị đạo sĩ kia vội vàng hành lễ, chỉ vào rừng núi phía trước, nói: "Thành Hoàng gia, khu rừng kia gọi là rừng Quỷ Khóc. Trước kia là vùng đất chết không ai dám tới gần, luôn có âm khí tồn tại nên dù bên trong có xuất hiện dị thường gì cũng ít người để ý. Hôm qua tiểu đạo đến đây, chỉ ôm tâm thái cầu may đi vào điều tra. Mất cả ngày trời, cuối cùng phát hiện trong rừng Quỷ Khóc quả thực có điều bất thường. Tiểu đạo không dám đến gần nên rời khỏi rừng trước để bẩm báo ngài..."

Nguyễn Tiêu gật đầu: "Đã vậy, bản quan sẽ vào xem trước."

Đạo sĩ nói: "Vâng, để tiểu đạo dẫn đường cho ngài."

Nguyễn Tiêu không phản đối.

Đạo sĩ đi trước, vòng qua những cái cây hình thù kỳ dị đầy âm khí. Phía trước hiện ra một mảng rừng bị chặt trụi cây cối, tạo thành một khoảng đất trống tương đối bằng phẳng ở giữa. Nơi đó tỏa ra tà khí nồng nặc. Trên mặt đất có rất nhiều thứ máu thịt be bét xếp thành một trận pháp kỳ dị. Đường nét hỗn loạn nhưng chứa đựng sức mạnh tà ác, những thứ máu thịt kia trông cũng giống nội tạng... Quả thực rất giống trận pháp mà Phụng Sơn muốn làm...

Nhưng khi Nguyễn Tiêu nhìn kỹ, cậu lại thở dài thất vọng.

"Không phải."

Đạo sĩ sững sờ.

Đạo sĩ thấy vậy cũng hiểu mình đã tìm nhầm chỗ.

"Chẳng lẽ đây là do đồ tà giáo gà mờ nào đó làm ra để lừa người?"

Trận pháp này hoàn toàn vô dụng, thường chỉ có loại tà giáo cuồng tín nhưng không có bản lĩnh mới làm những trò này. Nhưng nghĩ kỹ lại cũng không đúng. Nếu thật là tà giáo vô năng làm, ít nhất cũng phải có người ở đó chứ? Đằng này ngay cả bóng người mà đạo sĩ nhìn thấy trước đó cũng không còn. Giả sử bóng người đó là tín đồ tà giáo, chẳng lẽ chỉ trong chốc lát, một kẻ người trần mắt thịt lại có thể chạy thoát nhanh như vậy?

Nguyễn Tiêu khẽ nhíu mày, cậu cũng đang suy nghĩ xem rốt cuộc chuyện này là thế nào...

Đúng lúc này, cậu đột nhiên lại cảm nhận được có người đang gọi mình, cũng đến từ một bức tượng nhỏ khác.

Nghe rõ tiếng lòng truyền đến, biểu cảm Nguyễn Tiêu thay đổi.

Lần này người gọi là người quen - Hàn Trang, tín đồ rất thành kính của cậu. Tin tức Hàn Trang truyền đến là: anh ta có thể đã phát hiện tung tích của Phụng Sơn.

Nguyễn Tiêu khựng lại, định dịch chuyển đến chỗ Hàn Trang xem sao. Nhưng cậu không ngờ, chưa kịp đi thì lại có thêm vài đạo tiếng lòng truyền đến. Tất cả đều báo rằng họ phát hiện tung tích, nghi là Phụng Sơn.

Và những kẻ nghi là Phụng Sơn đó... đều đang khắc họa trận pháp...

Hết chương 254.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »