Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1983 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 241

❊ ❊ ❊

Chương 241: Quá khứ của Phó Quân

Hôm đó về nhà, Phó Quân kể chuyện này cho người vợ đồng cam cộng khổ. Vợ hắn mừng thay cho chồng. Con gái tuy còn nhỏ, ngơ ngác đứng bên cạnh nhưng dường như cũng hiểu được niềm vui của cha mẹ. Sau khi hai vợ chồng ôm nhau hạnh phúc, cô bé cũng nắm chặt nắm tay nhỏ xíu, hô vang: "Ba ơi cố lên!"

Phó Quân là người trọng tình nghĩa. Vui mừng qua đi, hắn bắt đầu liên hệ với những người bạn cũ cùng cảnh ngộ tài năng nhưng lận đận, định bụng sẽ kéo họ cùng vào đoàn phim, cùng nhau phấn đấu.

Những người bạn này cũng đang chật vật chạy việc vặt ở các đoàn phim khác nhau, làm phó đạo diễn hạng ba hạng bốn. Nghe tin Phó Quân móc nối được với Huyền Hoàng, ai nấy đều khó tin, sau đó là phấn khởi tột độ. Họ chuẩn bị dốc hết sức lực cho lần quay phim này, quyết tâm làm nên tên tuổi, sau đó cùng nhau thành lập studio, cùng nhau gây dựng sự nghiệp.

Còn người đứng đầu studio? Đương nhiên là Phó Quân, người có thể nói chuyện với Huyền Hoàng Giải Trí.

Theo ý định của Phó Quân, sau khi thành lập studio sẽ dùng bộ phim nghệ thuật này làm bàn đạp tích lũy tài nguyên, tranh thủ nhận thêm nhiều dự án nữa để tất cả anh em đều có nơi chốn tốt đẹp, thậm chí có thể độc lập đảm đương một phía. Kẻ nảy sinh tâm lý đen tối kia lại là người Phó Quân rất coi trọng, có tài năng biên kịch nhất định. Khi mời gã, Phó Quân cũng đề cập đến việc mọi người cùng nhau sửa chữa kịch bản trong quá trình quay, sau này khi studio thành lập, cần phát triển đa dạng nên nhân tài biên kịch là rất quan trọng. Nhưng gã biên kịch kia lòng dạ hẹp hòi, căn bản không nghĩ đến chuyện cộng sinh cùng phát triển, hoặc có nghĩ đến thì cũng bị lòng tham che mờ mắt, chỉ muốn một mình làm kẻ đứng đầu, chiếm trọn lợi ích lớn nhất.

Cũng tại Phó Quân quá thật thà. Ngay khi mới có ý định này, hắn đã gọi bạn bè đến bàn bạc chi tiết, xác định vị trí của từng người trong đoàn phim, chỉnh sửa kịch bản và chọn diễn viên, để khi đàm phán với Huyền Hoàng có thể chốt luôn vào hợp đồng. Vì muốn nhanh chóng ký hợp đồng, tránh để vịt nấu chín bay mất, Phó Quân làm việc ngày đêm, gần như sống luôn tại văn phòng thuê tạm, rất ít khi về nhà. Vợ hắn vẫn luôn ủng hộ, thấy chồng phấn chấn tinh thần nên cố gắng không làm phiền, chăm sóc con cái chu đáo...

Nhưng gã biên kịch kia một mặt tham gia chỉnh sửa kịch bản, một mặt lại toan tính hất cẳng Phó Quân trước khi ký hợp đồng để tự mình làm việc với Huyền Hoàng. Gã biết Phó Quân nỗ lực như vậy, một là vì lý tưởng, hai là muốn vợ con có cuộc sống sung túc. Điều thứ hai quan trọng hơn điều thứ nhất. Vậy muốn Phó Quân tự động từ bỏ, chỉ có thể ra tay từ điểm thứ hai.

Biên kịch lăn lộn ở tầng lớp đáy xã hội, quen biết không ít hạng người trộm cắp lưu manh. Gã cắn răng dùng hết tiền tiết kiệm và vay mượn thêm, thuê bọn chúng bắt cóc vợ con Phó Quân bán đi thật xa. Đến lúc đó, tâm trí Phó Quân chắc chắn sẽ không còn đặt vào đoàn phim nữa.

Quả nhiên, Phó Quân biết tin thì đau đớn tột cùng, cho rằng do mình quá bận rộn nên vợ con mới gặp nạn. Hắn chẳng còn tâm trí đâu mà lo chuyện đoàn phim. Dù những người khác luôn an ủi, động viên, thậm chí quyên góp tiền giúp đỡ... nhưng không thể phủ nhận sự việc này khiến họ rất thất vọng. Khi Phó Quân đang sứt đầu mẻ trán chuẩn bị đi nơi khác tìm kiếm, gã biên kịch nhân cơ hội ngỏ ý muốn mua lại kịch bản với một khoản tiền, thay hắn dẫn dắt anh em làm việc với Huyền Hoàng để hoàn thành bộ phim. Như vậy, Phó Quân cũng có đủ tiền để đi tìm vợ con.

Phó Quân không ngốc. Lúc đó tuy không nghĩ biên kịch là kẻ chủ mưu, nhưng hắn nhìn ra tâm lý thừa nước đục thả câu của đối phương. Tuy nhiên xét thấy những người bạn khác vẫn trượng nghĩa với mình, không muốn dập tắt hy vọng của họ, hắn đành nén đau thương giao dịch với biên kịch. Rốt cuộc ngoài hắn ra, chỉ có gã biên kịch tham gia chỉnh sửa là hiểu rõ kịch bản nhất. Về phần đạo diễn, hắn không ngờ biên kịch lại không biết lượng sức mình mà muốn tự làm đạo diễn, cứ tưởng sẽ là người bạn mà hắn vốn định giao vị trí phó đạo diễn đảm nhận... Sau đó, hắn mang theo tiền, lòng đầy đau đớn bước lên con đường tìm kiếm vợ con. Hắn mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng kết quả cuối cùng nhận được chỉ là cái chết thảm thương của họ.

.

Kể đến đây, trên mặt Phó Quân hiện rõ nỗi thống khổ, hồn phách cũng trở nên bất ổn. Tuy nhiên có lẽ đã được tôi luyện tâm chí qua một thời gian dài, chưa đợi Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng phản ứng, hắn đã tự trấn tĩnh lại, tiếp tục câu chuyện.

"Ban đầu tôi chỉ biết bỏ tiền ra tìm, đi khắp nơi tìm kiếm. Nhưng dù tôi có nỗ lực thế nào, cứ lần theo manh mối vất vả lắm mới tìm được để hỏi thăm thì luôn chậm một bước, mãi vẫn không tìm thấy. Tôi báo cảnh sát, đợi một thời gian không thấy hồi âm, đi hỏi thì cảnh sát bảo chưa có tin tức... Tôi cũng hiểu, với manh mối ít ỏi như vậy, không thể nào huy động toàn bộ lực lượng cảnh sát trong thời gian dài chỉ vì một vụ án này, huống chi đã mấy tháng rồi vẫn chưa tra ra được gì. Nhưng tôi làm sao có thể vì hiểu điều đó mà từ bỏ? Không mượn được ngoại lực, tôi chỉ còn cách tự mình xoay xở. Thuê thám tử tư, tìm các mối quan hệ ngầm, và các biện pháp khác... Tôi đều thử hết rồi, nhưng vẫn không có kết quả, tôi không tìm thấy họ!"

Nghĩ đến đây, Phó Quân không kìm được lộ ra vẻ tuyệt vọng.

"Khi thực tế không giúp được gì, một kẻ hoàn toàn không mê tín như tôi mới hiểu tại sao có người lại cầu cứu thần phật. Bởi vì chính tôi cũng không nhịn được mà khẩn cầu: Nếu có thần linh, xin hãy giúp con..."

.

Có lẽ là có duyên với nghề Vô Thường sống. Trong lúc tìm kiếm tại một ngôi làng miền núi được đồn đại là hay mua phụ nữ về làm vợ, Phó Quân đã cứu một bà cốt bị rắn độc cắn trong rừng.

Biết rừng núi nhiều nguy hiểm, để thuận lợi đưa vợ con về, Phó Quân luôn mang theo thuốc trị rắn cắn. Nhờ đó, bà cốt được dùng thuốc kịp thời, giữ được mạng sống.

Phó Quân theo bà cốt về căn nhà nhỏ trên núi. Bà cốt rất có bản lĩnh, để báo đáp ân cứu mạng của Phó Quân, bà dùng phép chiêu hồn hỏi thăm cô hồn dã quỷ quanh vùng xem trong thôn nửa năm gần đây có mua phụ nữ nào về không. Nhưng kết quả là không có, thôn này quá nghèo, không có tiền mua vợ, cũng không thấy cô dâu mới nào vào núi.

Giây phút đó, Phó Quân vô cùng thất vọng.

Bà cốt không thể cùng Phó Quân bôn ba khắp nơi, mà hỏi thăm cô hồn dã quỷ rõ ràng là một cách rất hiệu quả. Phó Quân cầu xin bà cốt dạy mình. Không hiểu sao, hắn lại có sự cộng hưởng với sợi dây thừng tổ truyền của bà cốt. Bà cốt không ngờ lại xảy ra chuyện này, bèn nói với hắn rằng hắn có duyên phận với pháp khí của Vô Thường sống để lại, hắn có thể làm Vô Thường sống.

Phó Quân quả nhiên tiến bộ thần tốc. Sau khi học được một số kiến thức huyền học và nắm vững thủ thuật cơ bản của Vô Thường sống, hắn được bà cốt tặng cho sợi dây thừng, cáo biệt bà và rời khỏi ngôi làng đó.

Về sau, Phó Quân dùng thân phận Vô Thường sống, đi đến đâu cũng hỏi thăm cô hồn dã quỷ, nhưng trước sau vẫn không thu hoạch được gì. Có một lần rất kỳ lạ, khi hắn chiêu hồn thì xuất hiện một quỷ hồn đang bay nhanh về phía hắn, nhưng lại như đang chống cự, giãy giụa về một hướng khác. Hắn rất ngạc nhiên, nhận thấy biểu cảm của đối phương không bình thường nên không nghĩ nhiều, quăng dây thừng giữ hồn ma đó lại. Ngay sau đó hắn mới biết, hồn ma này vừa mới chết, không tự chủ được mà muốn bay đến một nơi nào đó để tìm lại thứ mình bị mất.

Phó Quân không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng lại muốn tích phúc cho vợ con đang mất tích nên nhận lời giúp hồn ma đi tìm thi thể, rồi báo cảnh sát xử lý. Hắn dùng thân xác người sống đi tìm, sau khi báo cảnh sát, trong lúc chờ đợi, hắn buồn bã châm điếu thuốc hút. Gió thổi qua, tàn thuốc cùng tro nóng vô tình rơi trúng thi thể. Giây tiếp theo, thi thể liền biến đổi hình dạng...

Hết chương 241.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »