Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1953 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 233

❊ ❊ ❊

Chương 233: Thế hệ trước của nhà họ Tông

Sao... sao lại là Phụng Sơn?!

Giây phút này, lòng Nguyễn Tiêu cuộn trào sóng gió. Dù có nằm mơ cậu cũng không ngờ lại nhìn thấy Phụng Sơn đạo nhân trong cuốn album ảnh cũ của nhà họ Tông! Không chỉ giống khuôn mặt, mà cả khí chất, tướng mạo, dáng người, ánh mắt... tất cả đều giống hệt như đúc.

Dùng hết ý chí để kiềm chế cảm xúc, Nguyễn Tiêu cố gắng giữ vẻ bình tĩnh, ấp úng hỏi: "Hai vị này là...?" cậu tìm một cái cớ, "...Trông rất xứng đôi."

Không trách Nguyễn Tiêu nói vậy, bởi bức ảnh cũ tuy đã ố vàng nhưng hình ảnh vẫn rất rõ nét. Đó là một đôi nam nữ đứng sát bên nhau. Nhìn qua thì người đàn ông khoảng hơn hai mươi tuổi, vẻ mặt khí phách hăng hái; người phụ nữ trẻ hơn một chút, dung mạo tú lệ đoan trang. Hai người sóng vai đứng trước cổng một ngôi trường đại học mang kiến trúc kiểu Âu, thần thái thân mật. Xung quanh còn có vài bóng người nước ngoài lọt vào khung hình, rõ ràng là đang ở nước ngoài.

Lật mặt sau bức ảnh, ngày tháng ghi lại là năm 1932...

Nguyễn Tiêu suy tính. Theo lời học trưởng kể, lúc này nhà họ Tông đã ra nước ngoài được hơn hai mươi năm. Gia chủ thế hệ đó là Tông Trí Quốc, một người rất có tầm nhìn, đã đưa toàn bộ chi chính ra nước ngoài, dứt khoát phân gia, để chi chính và các chi phụ tự do phát triển. Tuy nhiên nhờ tầm nhìn của Tông Trí Quốc mà chi chính phát triển cực thịnh, các chi phụ dù có sản nghiệp riêng nhưng vẫn dựa vào và làm theo chi chính. Vì vậy, vào năm 1932, nhà họ Tông ở nước ngoài đã gầy dựng được cơ ngơi đồ sộ, con cháu đời sau cũng đã hòa nhập vào cuộc sống phương Tây...

Phương Tâm Khiết nghe Nguyễn Tiêu hỏi, vì còn đang đắm chìm trong cảm xúc khi xem ảnh nên không nhận ra sự bất thường của cậu, cười giới thiệu: "Đây là... để bà tính xem, chuyện từ rất nhiều năm trước rồi. Vị thục nữ này là chị cả của ông nhà bà, tên là... Tông Mỹ Đức. Bà chưa từng gặp mặt, nhưng nghe nói chị cả đúng là người như tên, là một cô gái hội tụ rất nhiều mỹ đức. Người bên cạnh là chồng của chị ấy, hình như họ Tề, là bạn học ở nước ngoài của chị cả. Hai người quen nhau chưa đầy một năm thì kết hôn, sau khi cưới tình cảm rất tốt. Chỉ tiếc là... không để lại mụn con nào..."

Nguyễn Tiêu chống cằm, cố gắng kiểm soát cơ mặt, tỏ ra rất hứng thú lắng nghe.

"Vậy hiện tại họ còn sống ở nước ngoài không ạ? Chắc tuổi cũng cao lắm rồi."

Phương Tâm Khiết thoáng buồn: "Qua đời lâu rồi. Haizz, tiếc lắm, cũng tại tình cảm sâu đậm quá. Anh rể Tề gặp chuyện không may qua đời trước, sau đó chị cả tinh thần hoảng loạn rồi cũng đi theo luôn."

Nhắc đến chuyện buồn, Phương Tâm Khiết không nói thêm nữa mà tiếp tục lật sang những bức ảnh khác.

Để tránh bị bà cụ phát hiện mục đích của mình, khi xem những bức ảnh khác, Nguyễn Tiêu cũng giả vờ tò mò hỏi han đôi câu, nhưng không hỏi sâu.

Nguyễn Tiêu giữ kín suy nghĩ trong lòng, định bụng lát nữa sẽ hỏi bạn trai, chắc chắn anh ấy biết nhiều hơn.

Cùng Phương Tâm Khiết ôn lại chuyện xưa, xem qua rất nhiều ảnh, tìm hiểu sơ lược về các thành viên nhà họ Tông xong thì Tông Tuế Trọng cũng đi làm về. Nguyễn Tiêu được bà cụ tươi cười dìu vào bàn ăn.

.

Buổi tối, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng lại cùng nhau vào thư phòng.

Vừa bước vào gian phòng nhỏ, nụ cười trên mặt Nguyễn Tiêu tắt ngấm, thay vào đó là vẻ ngưng trọng.

Tông Tuế Trọng sớm đã nhận ra tâm trạng bất thường của Nguyễn Tiêu tối nay, thấy cậu như vậy liền hỏi: "Hôm nay có chuyện gì sao?"

Sắc mặt Nguyễn Tiêu khó coi: "Học trưởng, Phụng Sơn... hắn từng là người nhà họ Tông."

Tông Tuế Trọng nghe xong, hiếm khi sững sờ, sau đó nhíu mày: "Không thể nào. Nhà họ Tông phúc đức thâm hậu, Phụng Sơn tội ác chồng chất, không thể nào xuất thân từ nhà họ Tông được."

Phụng Sơn căn bản không có tư cách đầu thai vào nhà họ Tông, huống chi lai lịch của hắn đã rõ ràng, là người thôn Liễu Miêu.

Nguyễn Tiêu vội xua tay: "Em không nói hắn sinh ra ở nhà họ Tông, mà là... hắn từng cưới con gái nhà họ Tông."

Ánh mắt Tông Tuế Trọng trở nên thâm trầm.

Nguyễn Tiêu không vòng vo, kể lại chuyện phát hiện trong lúc trò chuyện với bà nội cho Tông Tuế Trọng nghe, sau đó rầu rĩ nói: "Bức ảnh đó em nhìn rất kỹ, không thể là người khác, chính là Phụng Sơn. Năm 1931 Phụng Sơn đã ngoài 30 tuổi, nhưng bà nội kể về người họ Tề kia lại bảo hắn bằng tuổi với bà cô cả của anh, tức là 24 tuổi... Bà nội coi đây là một câu chuyện tình yêu bi thương, nhưng Phụng Sơn ngụy trang tuổi tác kết hôn với bà cô cả, sau đó lại giả chết, tiếp theo bà cô cả còn tuẫn tình... Hắn có ý đồ gì? Dù sao chắc chắn không phải ý tốt, chuyện này lạ lắm. Học trưởng anh nói xem, bà cô cả và hắn tình cảm có tốt đến mấy, cha mẹ vẫn còn đó, lại được giáo dục phương Tây, đâu phải kiểu tam tòng tứ đức một lòng đến già, liệu có thực sự tuẫn tình không? Ngoài ra em còn muốn hỏi, những người thế hệ trước đó đều qua đời như thế nào? Tính tuổi thì nếu họ sống đến giờ, người nhỏ nhất cũng phải hơn trăm tuổi. Nếu đều là chết già thì bình thường, nhưng con cháu của họ cũng không còn ai... Em nghi ngờ họ có thể không phải chết già, có người thậm chí chưa kịp để lại hậu duệ đã mất rồi..."

Những uẩn khúc này, khi trò chuyện với con cháu, Phương Tâm Khiết đương nhiên sẽ không nói quá cụ thể, rốt cuộc đây là chuyện buồn của gia đình, bà lại quý Nguyễn Tiêu nên càng không muốn nhắc đến.

Chỉ là trong lòng Nguyễn Tiêu, vì có sự xuất hiện của Phụng Sơn nên không thể không suy nghĩ nhiều.

Tông Tuế Trọng rũ mắt, tập trung hồi tưởng.

"Ảnh chụp của các bậc trưởng bối tôi chưa từng xem qua." Từ nhỏ tính cách anh đã lạnh nhạt, lớn lên lại mệt mỏi vì sự mê tín của người nhà nên cũng không trò chuyện với các trưởng bối như Nguyễn Tiêu. Những bức ảnh này lại được ông bà nội giữ kỹ nên anh chưa từng lật xem. "Có thể sao chép bức ảnh đó ra được không?"

Nguyễn Tiêu nghe Tông Tuế Trọng nói vậy chợt bừng tỉnh.

Đúng rồi, hai lần nhìn thấy dung mạo thời trẻ của Phụng Sơn, một lần là xem ký ức từ hồn khí, một lần là xem trực tiếp từ ký ức của miếu Sơn Thần. Ngoài cậu ra, các quỷ thần khác và cả học trưởng đều chưa từng thực sự nhìn thấy mặt Phụng Sơn. Trước đó cậu sai quỷ thần đi liên lạc với Bảo Gia Tiên, họ cầm theo bức tranh do cậu vẽ lại theo trí nhớ. Còn khi báo mộng cho Điền Bảo Thành, cậu dùng thần lực ngưng tụ hình ảnh, Điền Bảo Thành tỉnh dậy tự vẽ lại... Như vậy khó tránh khỏi sai lệch. Nhưng nếu sao chép từ ảnh cũ thì khác, sẽ rất rõ ràng và chính xác.

"Học trưởng nói đúng, chính là tấm ảnh đó..." Vẫn nằm trong bộ sưu tập của bà Phương lão thái thái.

Tông Tuế Trọng nói: "Giao cho tôi."

Nguyễn Tiêu yên tâm hẳn, học trưởng đã nói thì chắc chắn không thành vấn đề.

Tiếp theo, Tông Tuế Trọng trầm ngâm: "Tôi từng xem qua gia phả, đại khái còn nhớ được." Anh nghĩ ngợi, "Trước kia không suy nghĩ sâu xa, giờ ngẫm lại, dương thọ của những người khác quả thực không dài..."

Nguyễn Tiêu vội hỏi: "Học trưởng nhớ được gì thì kể hết cho em nghe với."

Tông Tuế Trọng kể: "Ông cố Tông Trí Quốc có hai người vợ. Người vợ đầu là cụ cố bà Lý Uyển, sinh được hai con trai, ba con gái. Ông bác cả Tông Thắng Lợi qua đời năm 33 tuổi, vợ ông và cặp song sinh mới sinh cũng mất cùng lúc, có lẽ cả nhà gặp chuyện gì đó. Bà cô cả Tông Mỹ Đức mất năm 28 tuổi, chồng bà cũng vậy, mất sớm hơn ông bác cả ba năm. Ông bác hai Tông Thắng Cường không kết hôn, mất năm 31 tuổi, đúng vào năm thứ hai sau khi ông bác cả mất. Một năm sau nữa, bà cô hai Tông Mỹ Dung qua đời, hưởng dương 26 tuổi, nghe nói vì bảo vệ bà cô út mà bị bọn bắt cóc giết hại trên phố. Bà cô út Tông Mỹ Ngôn sống thọ hơn một chút, mất năm 52 tuổi."

Nói đến đây, Tông Tuế Trọng bổ sung: "Chuyện của mấy vị trưởng bối đầu, ông nội không cố ý nhắc đến, chỉ ghi ngày sinh tháng đẻ trong gia phả. Nhưng chuyện của bà cô út thì ông nội từng vài lần kể với người nhà, trong đó có nhắc đến bà cô hai đã hy sinh tính mạng để bảo vệ em gái."

Nguyễn Tiêu hiểu ra, hắn suy tính rồi hỏi: "Tuổi của ông nội hình như..."

Khoảng cách tuổi tác của thế hệ đó lớn thật đấy.

Tông Tuế Trọng tiếp tục: "Năm vị trưởng bối này là con của cụ cố bà Lý Uyển. Tuy nhiên từ sau khi sinh bà cô út, sức khỏe cụ bà yếu đi nhiều, qua đời năm 1939. Sau đó, năm 57 tuổi, ông cố cưới người vợ thứ hai."

Nguyễn Tiêu bị một loạt năm sinh năm mất làm cho hơi rối, buột miệng nói: "Ông cố đúng là gừng càng già càng cay..." Vừa nói xong cậu thấy hơi sai sai, cố gắng sắp xếp lại thông tin, yết hầu chuyển động, "Đến năm 1939, chỉ còn lại..."

Chỉ còn lại hai cô con gái là Tông Mỹ Dung và Tông Mỹ Ngôn. Con cháu trước đó đều đã mất, cụ bà Lý Uyển ốm yếu chắc chắn không chịu nổi cú sốc mất con liên tiếp nên không qua khỏi. Sau khi bà mất, Tông Mỹ Dung cũng qua đời, chỉ còn lại Tông Mỹ Ngôn là mầm độc đinh. Lúc này ông cố 55 tuổi, hai năm sau tục huyền, liệu có còn chuyện gì xảy ra nữa không?

Tông Tuế Trọng giải thích: "Ông nội từng nói, khi sinh bà cô út bị khó sinh, sức khỏe bà luôn yếu. Bà cô hai là người gần tuổi nhất, từ nhỏ đã bảo vệ em, nên trong lúc nguy cấp mới dùng tính mạng che chở. Tình cảm chị em rất tốt, cái chết của bà cô hai là cú sốc lớn với bà cô út, khiến sức khỏe bà càng tệ hơn. Vì là con một còn lại, để duy trì dòng giống, bà nhanh chóng kén rể, nhưng do sức khỏe quá yếu, kết hôn hai năm không có con. Đi kiểm tra mới biết bà hoàn toàn không thể sinh nở. Vì vậy ông cố buộc phải tái hôn. Người vợ thứ hai là một cô nhi lưu lạc ở nước ngoài, sức khỏe rất tốt, cũng đang ở độ tuổi sinh nở tốt nhất. Tuy nhiên quan hệ giữa bà và ông cố không phải kiểu vợ chồng hoạn nạn có nhau, bà tự nguyện lấy ông cố vì muốn có cuộc sống an ổn. Gia phả ghi lại bà mất vì bệnh nặng sau khi lấy ông cố 20 năm. Sau khi kết hôn, bà sinh cho ông cố hai người con trai."

Nguyễn Tiêu sững sờ: "Hai người?"

Tông Tuế Trọng thở dài: "Tôi còn một ông chú út, là em trai của ông nội, tên là Tông Thắng Toàn, qua đời năm 1982."

Hết chương 233.

~~~~~

Má ơi edit mà dòng họ gia phả lộn mòng mòng luôn @_@ khúc này đã làm tui ngưng rất lâu :)) có gì sai sót mong mọi người bỏ qua ;-; có 1 số vai vế rối quá trong chương này mình có dùng AI để chỉnh sơ sơ nha ;-;

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »