Tiểu Thành Hoàng Hiện Đại

Lượt đọc: 1944 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »
Chương 235

❊ ❊ ❊

Chương 235: Có từng nghi ngờ không?

Điều Nguyễn Tiêu không biết là, lão gia tử Tông Thắng Khải có cảm xúc rất phức tạp đối với người em dâu Kelly.

Tông Thắng Khải cũng là người bận rộn. Biết mình vì gia nghiệp sẽ bỏ bê vợ con nên thời điểm bận rộn nhất ông không hề cưới vợ. Sau này ông cũng chọn người phụ nữ độc lập, có năng lực giống mình để cùng nhau nâng đỡ. Nhưng tình yêu của Tông Thắng Toàn và Kelly đến quá mãnh liệt. Tông Thắng Toàn khi ấy còn trẻ, tràn đầy nhiệt huyết, hai người bất chấp tất cả để kết hôn.

Kelly là con gái một gia đình quý tộc có tiếng ở nước ngoài, từ nhỏ được nuông chiều. Nhà họ Tông là người ngoại lai, tuy lúc đó cũng rất giàu có nhưng lại bị nhiều kẻ dòm ngó. Hai người trẻ tuổi khi kết hôn hoàn toàn không suy xét đến những yếu tố bên ngoài, chỉ vì yêu nhau mà đến với nhau. Gia đình Kelly lúc ấy cũng không đồng ý, nhưng không lay chuyển được cô. Một tiểu thư ham chơi như Kelly lại chấp nhận chịu đựng sự cô đơn để ở bên Tông Thắng Toàn suốt mấy năm trời, thậm chí còn chưa có thời gian sinh con.

Sau này Tông Thắng Khải về nước, sản nghiệp ở nước ngoài khiến Tông Thắng Toàn càng thêm bận rộn. Nhưng anh em nhà họ Tông chỉ còn lại hai người, đây là trách nhiệm họ buộc phải gánh vác. Rốt cuộc Kelly vẫn quá cô đơn, đi quán bar giải khuây. Cô không có ý định ngoại tình, dù có người đàn ông tính cách giống Tông Thắng Toàn tiếp cận, cô cũng chỉ muốn tìm sự an ủi. Có lẽ hành vi của cô không thỏa đáng, nghiêm trọng hơn là có xu hướng ngoại tình tư tưởng, nhưng Tông Thắng Toàn ngay cả sự bất thường của người đầu ấp tay gối cũng không phát hiện ra, chẳng lẽ ông ấy không có lỗi chút nào?

Tông Thắng Khải đã mời người giám định quan hệ huyết thống giữa thai nhi trong bụng Kelly và Tông Thắng Toàn. Nhưng vì mớ bòng bong tình cảm rối rắm này mà ông đau đầu nhức óc. Gia đình Kelly càng không vui vẻ gì với cả sự việc. Tuy nhiên rốt cuộc Kelly ngoại tình trước, Tông Thắng Toàn cũng vì thế mà chết, nên hai nhà tuy không xé rách mặt nhưng từ đó về sau cũng không qua lại nữa. Đồng thời cũng vì những chuyện rối rắm này mà Tông Thắng Khải không phân tích kỹ nội dung trong nhật ký, càng không liên hệ chuyện này với thế lực đặc thù nào.

Trong mắt Tông Thắng Khải, cái chết của em trai thật oan uổng. Sự tồn tại của Kelly cũng không biết nên nói thế nào. Tuy nhiên trước khi Tông Thắng Toàn qua đời, tên của Kelly đã bị gạch khỏi gia phả, Tông Thắng Khải rốt cuộc cũng không vì cô tuẫn tình mà điền tên cô vào lại. Ông chỉ ghi dưới tên Tông Thắng Toàn một đứa con chết yểu, và đặt tên xếp thứ tự cho đứa bé đó.

Sau này, khi Tông Thắng Khải kể chuyện xưa cho con cháu, tất nhiên sẽ nhắc đến em trai, không tránh khỏi nhắc qua loa về Kelly, nhưng cũng không nói nhiều, cố gắng né tránh. Tuy nhiên qua bao nhiêu năm, con cháu đời sau cũng dần biết chuyện qua nhiều con đường khác nhau.

Tông Tuế Trọng nói: "Năm ông chú út qua đời đã xảy ra rất nhiều chuyện, cảm xúc của ông nội rất kích động và bực bội. Cũng chính năm đó, bà nội mang thai cha tôi. Biết tin này, cảm xúc ông nội mới dần dịu lại. Ông dồn hết tình cảm dành cho con trưởng và cho người em trai đã mất vào cha tôi. Sau khi các em lần lượt ra đời, cha tôi rất chăm sóc các em. Tính cách ông nội ngày càng bình thản, bà nội thì dạy dỗ con cái nghiêm khắc, nên tình cảm gia đình rất tốt. Hơn nữa cách phân chia tài sản rất công bằng nên cũng không có xung đột gì." Nói đến đây, anh dừng một chút, "Nhà họ Tông dù liên tiếp mất đi người thân nhưng cụ cố và ông nội chưa bao giờ quên làm việc thiện, sơ tâm không đổi. Có lẽ đây cũng là một trong những nguyên nhân tôi có thể chuyển thế vào nhà họ Tông."

Nguyễn Tiêu nghe đến đây, đứng dậy đi lại vài vòng.

Cậu thắc mắc: "Nhà họ Tông liên tiếp có nhiều người chết như vậy... Không ai nghi ngờ gì sao?"

Tông Tuế Trọng biết rõ điều này, gật đầu: "Có từng nghi ngờ."

Nguyễn Tiêu tập trung tinh thần lắng nghe.

Tông Tuế Trọng trầm giọng nói: "Nhưng thời điểm nghi ngờ không đúng."

Nguyễn Tiêu không hiểu lắm.

Tông Tuế Trọng giải thích: "Hai năm bắt đầu từ khi ông bác cả mất, hoàn cảnh ở nước ngoài rất hỗn loạn. Nghe nói cái chết của mấy vị trưởng bối phần lớn đều do tai nạn trong hoàn cảnh đó. Cụ cố dù sao cũng là người lớn lên trong nước, có nghe nói về chuyện thần quái linh dị. Khi mất đi nhiều người thân, ông cụ từng nghi ngờ có kẻ động tay động chân vào phần mộ tổ tiên nhà họ Tông nên đã phái người về xem xét, nhưng không phát hiện được gì. Hơn nữa bà cô út sức khỏe yếu ớt nhưng cuối cùng vẫn sống sót nên cụ mới giảm bớt nghi ngờ. Sau này cụ thuận lợi sinh thêm hai người con trai, lúc đó mới hoàn toàn dập tắt nghi ngờ, chỉ cho là trùng hợp ngẫu nhiên. Còn ông nội... Ông nội lớn lên ở nước ngoài, hoàn toàn không hiểu về những chuyện này ở trong nước. Đọc nhật ký xong ông không nghĩ sang hướng khác cũng là vì lý do này. Đợi khi nhà họ Tông cắm rễ sâu ở trong nước, hơn hai mươi năm không xảy ra chuyện gì, nên ông nội cũng sẽ không nghĩ đến những chuyện xảy ra trước khi ông ra đời. Mãi cho đến khi cha mẹ tôi kết hôn, cả nhà đi du lịch và gặp tai nạn giao thông liên hoàn. Vốn dĩ lúc đó cả nhà họ Tông đáng lẽ đều phải chết, nhưng nhờ tôi chuyển thế nên họ hữu kinh vô hiểm."

Tiếp đó, người nhà họ Tông phát hiện họ bắt đầu thường xuyên gặp ma, lúc này mới chuyển từ vô thần luận sang tin là hữu thần. Đương nhiên, đây cũng là một trong những lý do khiến cả nhà họ Tông không ai khó chịu khi Tông Tuế Trọng hồi nhỏ không tin vào ma quỷ vì không nhìn thấy, thậm chí còn tỏ thái độ "bao dung sự mê tín của mọi người".

Rốt cuộc, việc người nhà họ Tông chấp nhận chuyện này cũng là do trải qua vô số lần tôi luyện, nên không thể không tin. Chỉ là thời gian trôi qua, lại hơn hai mươi năm nữa, họ đều tin tưởng không nghi ngờ và ngày càng kính sợ.

Nguyễn Tiêu chợt hiểu ra: "Thảo nào. Đặc biệt là cụ cố không phát hiện ra gì, cũng sẽ không nói những chuyện đó với một đứa trẻ trong khoảng thời gian ngắn ngủi trước khi chết. Bà cô út sức khỏe không tốt, chẳng còn tâm sức đâu mà nghĩ đến mấy chuyện đó, sẽ không đưa vào nội dung giáo dục ông nội. Mà ông nội bận rộn sự nghiệp, chủ yếu chịu sự giáo dục phương Tây, tự nhiên càng sẽ không nghĩ mọi chuyện theo hướng mê tín."

Nói trắng ra, Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng hiện tại có thể từ từ xâu chuỗi lại sự việc cũng là nhờ nhìn thấy ảnh của Phụng Sơn, khi suy ngẫm lại thì dễ dàng phát hiện sơ hở. Nếu không có bức ảnh đó, Nguyễn Tiêu cũng sẽ không để ý đến các bậc trưởng bối nhà họ Tông từ nhiều năm trước như vậy, cậu sẽ chỉ nghiên cứu vụ tai nạn xe hơi hơn hai mươi năm trước mà thôi.

Thở dài một hơi, Nguyễn Tiêu nói: "Tìm thử xem, trong đống tài liệu này có gì liên quan đến vợ chồng bà cô cả không? Còn nữa, khi tra cứu tư liệu về Phụng Sơn thì nên bắt đầu từ người dượng cả... Hắn và bà cô cả gặp nhau khoảng năm 1930, chứng tỏ năm 1930 hắn đã ra nước ngoài. Hắn vốn dĩ nên lăn lộn trong nước, tại sao lại ra nước ngoài chắc chắn có nguyên nhân? Vậy nên bắt đầu tra từ tư liệu trước năm 1930."

Tông Tuế Trọng "Ừ" một tiếng, tiếp tục tìm đọc.

Từ cổ chí kim tà môn ma đạo quá nhiều, thường chỉ cần chút huyết thống, chút nhân quả liên lụy là có thể khiến người ta chết đi sống lại. Nhưng cũng chính vì thế, muốn làm rõ nguyên nhân thực sự thì không thể suy đoán bừa bãi.

.

Tra cứu một mạch đến nửa đêm. Qua đợt tìm kiếm này cũng có thể thấy, trước khi Phụng Sơn rời núi ra nước ngoài, đúng là thời kỳ quân phiệt tàn sát bừa bãi. Khi đó xuất hiện một số vụ án tàn nhẫn, cũng có nhiều nơi tàn dư phong kiến kết hợp với mê tín dị đoan để lừa gạt bá tánh, lại có quân phiệt tham gia vào bài trừ...

Tóm lại, phàm là những thông tin liên quan đến mê tín, ví dụ về sự tàn bạo của quân phiệt ở đâu đó, hay những sự kiện kỳ quái, dù chỉ là vài dòng trên báo, hoặc bị những người bài trừ mê tín thời đó ghi lại bằng giọng điệu châm biếm... tất cả đều được trích lục, cuối cùng tập hợp lại theo cùng niên đại.

Xem mãi đến quá nửa đêm, Nguyễn Tiêu xoa huyệt thái dương, ngẩng đầu nhìn thanh niên lạnh lùng nghiêm túc bên cạnh, nói: "Học trưởng, anh đi ngủ trước đi."

Tông Tuế Trọng nhìn đồng hồ: "Cùng ngủ."

Nguyễn Tiêu cũng không từ chối, đáp một tiếng "dạ". Rồi quay sang nói với đám quỷ thần: "Mọi người ai về việc nấy đi. Bên phía Bảo Gia Tiên cũng giục một chút, bảo họ đừng quên việc này." cậu nhắc nhở thêm, "Dặn họ giữ bí mật cẩn thận, đừng rút dây động rừng."

Các quỷ thần vội vàng đáp ứng, sau đó lần lượt biến mất trong gió.

Tông Tuế Trọng đợi Nguyễn Tiêu phân phó xong, đứng dậy trước, đưa tay về phía Nguyễn Tiêu.

Nguyễn Tiêu ngẩn ra rồi không nhịn được cười, đưa tay nắm lấy tay Tông Tuế Trọng, mượn lực đứng dậy.

Tiếp theo, Tông Tuế Trọng hơi cúi đầu, hôn nhẹ lên giữa trán Nguyễn Tiêu.

"Đừng quá sốt ruột, Phụng Sơn chạy không thoát đâu."

Lòng Nguyễn Tiêu ấm áp, thần sắc dịu lại.

"Em biết... Em hiểu mà."

Tông Tuế Trọng gật đầu: "Ừ."

.

Sách nhà họ Tông không ít. Nguyễn Tiêu và Tông Tuế Trọng ở lại nhà tổ nửa tháng mới xem hết một lượt. Những tài liệu cảm thấy hữu dụng được tổng hợp lại, in ra dày đến vài centimet.

Sau khi chỉnh lý xong, buổi tối không cần gọi quỷ thần đến nữa. Hai người thu dọn tài liệu trong phòng nhỏ, Tông Tuế Trọng khóa kỹ cửa, rồi cả hai làm việc ở thư phòng bên ngoài. Tông Tuế Trọng mang công việc về làm, còn Nguyễn Tiêu thì phân tích từng trang tài liệu, đối chiếu những điểm dị thường với kiến thức trong 'lải nhải'. Dù có chút khác biệt, cậu cũng ghi chú lại bên lề...

Bận rộn thêm vài ngày, đợi xem xong tất cả, Nguyễn Tiêu chuẩn bị cáo từ gia đình họ Tông.

Hôm nay là ngày nghỉ, Tông Tuế Trọng không đi làm. Nguyễn Tiêu ngủ dậy, cùng anh xuống lầu.

Bàn ăn sáng đã dọn xong. Trên sô pha, vợ chồng lão chủ tịch Tông Thắng Khải và bà Phương Tâm Khiết đang ngồi.

Hết chương 235.

Đô Thị, Huyền Huyễn, Linh Dị, Đam Mỹ
Nguồn: wattpad.com/user/thvtkg; wattpad.com/user/kaorurits
Được bạn: Mọt Sách đưa lên
vào ngày: 25 tháng 4 năm 2026

« Lùi
Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230 Chương 231 Chương 232 Chương 233 Chương 234 Chương 235 Chương 236 Chương 237 Chương 238 Chương 239 Chương 240 Chương 241 Chương 242 Chương 243 Chương 244 Chương 245 Chương 246 Chương 247 Chương 248 Chương 249 Chương 250 Chương 251 Chương 252 Chương 253 Chương 254 Chương 255 Chương 256 Chương 257 Chương 258 Chương 259 Chương 260 Chương 261 Chương 262 Chương 263 Chương 264
Tiến »