Tây Môn lão gia cười lạnh nói.
“Tây Môn huynh, ý ngươi là Vinh Tuấn cũng muốn thu phục Quyền Lực bang?”
Gia chủ Đông Phương gia nghe vậy, trầm giọng hỏi.
Tây Môn lão gia không nói gì nữa, hình như không muốn tiếp tục thảo luận chuyện này, chuyện này liên quan đến tin tức do thám tử mà Tây Môn gia cài vào phủ chủ, không nên nói quá nhiều.
Gia chủ của hai nhà khác khẽ biến sắc, trong mắt đều lóe lên một tia sáng, sau đó nhanh chóng biến mất.
Lúc này!
Trong lúc bọn họ nói chuyện, Yến Cuồng Đồ đã dẫn Lưu Mục Phong đi vào đại viện.
Ánh mắt của mọi người đều đổ dồn vào bọn họ.
Yến Cuồng Đồ bình tĩnh nhìn quanh, sau đó đi thẳng về phía đài cao.
Lúc này!
Những người ngồi bên dưới đài cao nhìn Yến Cuồng Đồ với ánh mắt lóe sáng, những người này đều là người của các thế lực chỉ đứng sau tứ đại gia tộc ở phủ Trường Giang.
Trong mắt bọn họ có khiêu khích, có suy tư.
“Tại hạ Yến Cuồng Đồ, bang chủ Quyền Lực bang, đến chúc thọ Tây Môn lão gia! Đây là một món quà nhỏ, mong Tây Môn lão gia vui lòng nhận cho!”
Yến Cuồng Đồ vung tay lên, Lưu Mục Phong bên cạnh hắn bước ra, mở hộp gỗ trong tay, bên trong là một bức tượng Phật bà Quan Âm bằng ngọc, ở giữa tượng Phật bà có một miếng ngọc tím nhỏ.
“Tử Ngọc Quan Âm!”
Nhìn thấy thứ trong hộp gỗ, có người kinh hô.
Nghe nói bang chủ Trấn Hải bang Nghê Chính Hải có thể bước vào Sinh Tử cảnh là nhờ vào Tử Ngọc Quan Âm này, không ngờ Yến Cuồng Đồ diệt Trấn Hải bang, đoạt được Tử Ngọc Quan Âm, còn lấy nó làm quà mừng thọ tặng cho Tây Môn lão gia.
“Chẳng lẽ Quyền Lực bang đã quy thuận Tây Môn gia rồi?”
Lúc này có người thầm nghĩ.
“Tốt, đa tạ Yến bang chủ!” Tây Môn lão gia thấy thứ mà Yến Cuồng Đồ tặng, ánh mắt sáng lên.
Hắn không ngờ Yến Cuồng Đồ lại tặng thứ này cho hắn, xem ra rất biết điều.
Muốn thu phục Yến Cuồng Đồ này chắc không phải chuyện khó.
Diệp Hàn ngồi trên đài cao thì nhíu mày, hắn đến đây là muốn thu phục Yến Cuồng Đồ, nhưng bây giờ Yến Cuồng Đồ lại có vẻ muốn quy thuận Tây Môn gia.
Một khi Yến Cuồng Đồ quy thuận Tây Môn gia, hắn muốn thu phục Yến Cuồng Đồ sẽ rất khó.
Nhưng sau đó, sắc mặt hắn trở lại bình thường, nhìn Tây Môn lão gia trên đài cao, sâu trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo khó nhận ra.
“Yến bang chủ, mời ngồi!”
Tây Môn lão gia phất tay, chỉ vào một chỗ trống gần đài cao.
Yến Cuồng Đồ đi tới chỗ ngồi đó, còn Lưu Mục Phong thì bị dẫn đến chỗ ngồi bên dưới.
Sau khi Yến Cuồng Đồ ngồi xuống.
Tây Môn lão gia đứng dậy, cao giọng nói: “Đa tạ các vị đã đến tham dự thọ yến của lão phu, hôm nay xin mời mọi người cứ tự nhiên, không say không về!”
“Hay cho câu không say không về, Tây Môn huynh, thọ yến của ngươi mà không đợi lão phu đã khai yến, chẳng lẽ ngươi xem thường lão phu sao?”
Đúng lúc này, một giọng nói hùng hậu vang lên từ bên ngoài.
Âm thanh như sấm rền, từ bên ngoài truyền vào đại viện, khi âm thanh biến mất, một bóng người màu tím lóe lên, xuất hiện trên đài cao.
Mọi người đều nhìn về phía bóng người màu tím trên đài cao.
Đó là một lão giả mặc áo bào màu tím, vẻ mặt uy nghiêm, khi lão giả xuất hiện, một cỗ uy áp lập tức tỏa ra từ người lão, bao phủ những người đứng đầu tứ đại gia tộc trên đài cao.
Những người khác trong đại viện thấy bóng người màu tím thì lập tức im lặng.
Tất cả những tiếng xì xào bàn tán đều biến mất, ánh mắt của bọn họ đều đổ dồn vào lão giả trên đài cao, trong mắt tràn đầy vẻ kinh hãi.
Bởi vì người xuất hiện trên đài cao chính là phủ chủ phủ Trường Giang, Vinh Tuấn.
“Vinh lão đầu, ta không có mời ngươi đến!”
Tây Môn lão gia thấy lão giả áo tím xuất hiện, ánh mắt lóe lên hàn quang, trên người cũng bộc phát ra một cỗ lực lượng, hóa giải uy áp đang bao phủ.
“Ngươi không mời lão phu, nhưng lão phu vẫn muốn tặng quà cho ngươi!”
Lão giả áo tím vung tay áo, một luồng sáng bắn ra từ tay lão, bay về phía Tây Môn lão gia.
“Vinh phủ chủ, ngươi quá phận rồi!”
Gia chủ Đông Phương gia bên cạnh quát lớn, đứng dậy, định ra tay giúp Tây Môn lão gia ngăn cản thứ mà lão giả áo tím bắn tới.
Tây Môn lão gia đưa tay trái ra ngăn cản gia chủ Đông Phương gia, đồng thời tay phải vung lên, thu thứ mà lão giả áo tím bắn tới vào trong tay áo.
Sau đó, hắn khẽ cử động, mở hộp gấm trong tay ra.
Sắc mặt lập tức đại biến.
Bởi vì trong hộp gấm này là một chiếc quan tài nhỏ bằng gỗ.
Sắc mặt Tây Môn lão gia đại biến, vung tay hủy diệt chiếc hộp gấm, cả người tức giận ngút trời.
Hôm nay là ngày đại thọ của hắn, vậy mà lão giả áo tím này lại đưa quan tài tới, đây rõ ràng là muốn hắn chết.
"Vinh Tuấn, trước kia ta kính ngươi là phủ chủ Trường Giang phủ, nể mặt ngươi ba phần, nhưng hôm nay ngươi thật sự khinh người quá đáng!"
Tây Môn lão gia nhìn lão giả áo tím nói.
"Tây Môn huynh, ta cao hứng đưa lễ mừng thọ cho ngươi, sao có thể trở mặt, quan tài này được làm từ gỗ tử đàn đặc biệt của Nam Hải, vô cùng quý giá, huống chi tiệc mừng thọ biến thành tang lễ, còn đỡ cho Tây Môn gia các ngươi phải tổ chức hai lần."
Lão giả áo tím cười lớn nói.
"Vinh Tuấn, hôm nay ta nhất định phải chém ngươi dưới chưởng!"
Tây Môn lão gia nghe thấy lời của lão giả áo tím, khí thế toàn thân không ngừng bộc phát, thân hình mạnh mẽ đạp ra một bước, tung một quyền đánh về phía lão giả áo tím.