Trên đường đi xảy ra chút ngoài ý muốn, trong không gian truyền tống trận gặp phải bão không gian, khiến bước chân của Thời Nhàn bị chậm lại mất mấy ngày.
Khoảng cách tới thời gian Thời Nhàn lên đường đến vực ngoại chiến trường cũng chỉ còn lại ba tháng.
Đến khi Thời Nhàn giao Long Cốt cho Vân Trận Tử, ngay cả bản thân Vân Trận Tử cũng cảm thấy khó mà tin nổi.
Những năm gần đây, người đến mời ông xuất sơn nhiều không đếm xuể, người có tu vi cao hơn Thời Nhàn lại càng nhiều như cá diếc qua sông.
Kẻ tài năng dị sĩ cũng không thiếu.
Cuối cùng, người mang được đồ về lại chỉ có một mình Thời Nhàn.
Khi giao Long Cốt, ánh mắt của Thỏ Linh bên cạnh Vân Trận Tử nhìn cô càng lúc càng nhiệt liệt, gần như muốn thiêu đốt toàn thân Thời Nhàn.
Thời Nhàn cảm thấy, đôi mắt lấp lánh của Thỏ Linh dường như có thể nhìn thấu qua cơ thể để thấy rõ đan điền của cô.
Vân Trận Tử cũng bất lực, ông không đánh lại cũng chẳng cãi lại được Thỏ Linh, thế là sau khi nhận lấy Long Cốt, ông chỉ lặng lẽ nhìn Thỏ Linh nhiệt tình kéo Thời Nhàn đi về phía phòng của mình.
Vừa bước vào phòng Thỏ Linh, Thời Nhàn đã giật nảy mình.
Phòng của Thỏ Linh cực kỳ rộng lớn, tầm nhìn khoáng đạt, liếc mắt một cái là có thể thấy toàn cảnh.
Trong phòng không có lấy một món đồ nội thất hay vật trang trí nào, tất cả đều là linh khí đang lơ lửng giữa không trung.
Những linh khí này từ Tiên Thiên Chí Bảo đến linh bảo, thứ gì cũng có, quả thực có thể mở một kho báu. Những linh khí này hoặc là nhỏ nhắn tinh xảo, hoặc là khí thế bàng bạc, phẩm giai còn là thứ yếu, chủ yếu là đều hoa mỹ tinh xảo, ngoại hình vô cùng đẹp mắt.
Sau khi tìm hiểu kỹ hơn về công năng, chỉ cần nhìn thoáng qua là biết đây đều là những món vũ khí "hữu danh vô thực"... có lẽ cũng có vài món khá tốt, chỉ là bị nhấn chìm trong biển linh khí ngũ quang thập sắc này mà thôi.
Trong không khí còn tỏa ra một mùi vị "hào khí" ngút trời.
Thời Nhàn bị các loại linh khí thu hút, không tự chủ được mà bước tới vài bước.
Những món linh khí đang được bao bọc trong quả cầu trong suốt tự động tránh ra một lối đi, Thời Nhàn cứ thế men theo con đường đó, chậm rãi đi đến cuối phòng.
Thỏ Linh thấy Thời Nhàn có mắt nhìn như vậy, lại còn xem linh khí mình luyện chế đến mức mê mẩn, tự nhiên sẽ không quấy rầy cô, chỉ tự thấy đắc ý trong lòng.
Khóe miệng nàng không nhịn được mà nở nụ cười vui vẻ.
Khi nhìn thấy ba món bảo vật ở cuối con đường, Thời Nhàn kinh ngạc đến mức khựng cả chân lại.
Cô không nhịn được thốt lên: "Ba món Hậu Thiên Chí Bảo?"
Nghĩ đến việc Trường gia và bản thân cô chỉ vì nắm giữ một món Tiên Thiên Chí Bảo mà không biết đã trải qua bao nhiêu kiếp nạn.
Nếu có người biết trong thung lũng nhỏ không tên này lại cất giấu ba món Hậu Thiên Chí Bảo, chỉ sợ dù có Đại Thừa tu sĩ trấn giữ, họ cũng sẽ liều mạng mà xông vào bằng được.
Thế nhưng Thời Nhàn nhìn kỹ thêm hai lần nữa, lại phát hiện ra ba món Hậu Thiên Chí Bảo này cũng có một đặc điểm giống như những linh khí trước đó – hoa mỹ nhưng không thực dụng.
Nói ngắn gọn là... không dùng được.
Thỏ Linh thấy Thời Nhàn cuối cùng cũng hoàn hồn, vui vẻ nhảy cẫng lên: "Thế nào, đây đều là ta luyện chế đó, ta lợi hại chứ!"
Nàng chớp chớp đôi mắt to tròn chờ đợi lời khen ngợi của Thời Nhàn, vẻ sáng bóng long lanh khiến Thời Nhàn không nhịn được mà thấy đáng yêu.
Cô theo bản năng gật đầu: "Thỏ Linh tiền bối quả thực rất lợi hại, chỉ sợ toàn bộ Định Nguyên Giới cũng khó tìm ra được một Luyện Khí Tông Sư nào có thể luyện chế ra ba món Hậu Thiên Chí Bảo như ngài."
Vốn tưởng tìm một trận pháp tông sư không dễ, nào ngờ lại là "mua một tặng một", còn quen biết được một Luyện Khí Tông Sư lợi hại hơn cả Vân Trận Tử.
Chỉ là trình độ trận pháp của Vân Trận Tử vang danh Cửu Châu, nhưng cái tên Thỏ Linh này... lại chẳng ai hay biết.
Đây là vì sao?
Thời Nhàn kìm nén nghi hoặc trong lòng, ánh mắt rơi vào đôi tai thỏ đang vì lời khen của cô mà không kìm được dựng đứng lên.
Đôi tai thỏ mềm mại khiến người ta muốn đưa tay ra sờ, nhưng khả năng tự chủ của Thời Nhàn vẫn rất tốt, cô chỉ nhìn chằm chằm ba hơi thở rồi thu hồi ánh mắt.
Đầu óc xoay chuyển, Thời Nhàn dường như hiểu ra điều gì đó: "Thỏ Linh tiền bối là đại năng Yêu tộc?"
Hỏi ra câu này, Thời Nhàn thoáng chút hối hận, cảm thấy mình quá đường đột.
Vì Thỏ Linh và Vân Trận Tử ẩn cư ở nơi này, hơn nữa Cửu Châu không một ai nghe danh Thỏ Linh, vậy thì chắc chắn Thỏ Linh không muốn người khác biết thân phận của mình.
Nào ngờ Thỏ Linh nhìn bộ dạng cẩn trọng của Thời Nhàn, phất phất tay, không chút để ý nói: "Ngươi đừng gọi ta là tiền bối này tiền bối nọ, cứ gọi ta là Thỏ Linh đi!
Tuy ta sống lâu hơn ngươi nhiều, nhưng tuổi tác của ta trong tộc cũng chỉ xấp xỉ ngươi thôi, Vân Trận Tử mới là kẻ già thực sự.
Bản thể của ta là Trục Nguyệt Ngân Tu Thỏ, vốn đến nhân tộc để lịch luyện, sau đó phát hiện nhân tộc ở đây cũng chẳng có gì đáng để ta học hỏi, nên ta liền ở lại đây cùng Vân Trận Tử luôn."
"Yêu tộc vốn không giỏi về phương diện luyện chế linh khí, nhưng Thỏ Linh... thiên phú của ngươi xuất chúng như vậy, ngay cả nhân tộc cũng hiếm có ai sánh bằng.
Không biết ngươi muốn ta giúp gì đây?"
Thỏ Linh nghe thấy câu này của Thời Nhàn, đôi mắt càng thêm sáng rực.
Nàng trực tiếp nắm lấy tay Thời Nhàn, dắt cô đi về phía trước.
Một cánh cửa không gian tự động mở ra, lộ ra phòng luyện khí ẩn giấu phía sau.
Nhiệt độ xung quanh đột ngột tăng lên, hàm lượng hỏa linh khí trong không khí tức thì cao vọt.
Chín tôn Ngũ Thủ Khí Lô đặt trong không gian, phân bố đều đặn, mỗi một chiếc khí lô đều tỏa ra ngọn lửa màu sắc khác nhau, phía trên ngọn lửa là một món khí phôi bán thành phẩm đang lơ lửng.
Thỏ Linh trực tiếp dắt Thời Nhàn đi đến trước chiếc khí lô ở trong cùng.
Lúc này Thời Nhàn mới phát hiện ra điểm khác lạ.
So với ngọn lửa trong các khí lô khác, ngọn lửa của chiếc khí lô này yếu ớt đến đáng thương, khí phôi bên trên vẫn còn nguyên vẹn, vẫn có thể nhìn ra hình dáng ban đầu.
Thỏ Linh chậm rãi kể cho Thời Nhàn nghe lý do vì sao nàng lại "thèm khát" Thời Nhàn đến vậy.
"Lúc trước Vân Trận Tử dùng chín tôn Ngũ Thủ Khí Lô này để dụ dỗ ta, ta mới cùng ông ta đến cái nơi khỉ ho cò gáy này.
Mục tiêu của ta là luyện chế ra một món Hậu Thiên Chí Bảo đẹp nhất Cửu Châu.
Đáng tiếc ta đã luyện liên tiếp ba món, nhưng vẫn cảm thấy không hài lòng.
Thế là ta lấy hết tất cả trân bảo của mình ra, chuẩn bị thử lần cuối cùng.
Nếu lần này vẫn thất bại, có lẽ ta phải quay về Yêu tộc tiếp tục sưu tầm thiên tài địa bảo để chuẩn bị cho lần sau rồi."
Nhắc đến mục tiêu của mình, đôi mắt long lanh của Thỏ Linh dường như sáng lên một vẻ tinh khiết độc đáo, Thời Nhàn cũng không tránh khỏi bị lời nói của nàng thu hút.
Tuy nhiên, nghĩ đến ba món Hậu Thiên Chí Bảo treo ngoài cửa của nàng, đối với mục tiêu của Thỏ Linh, Thời Nhàn thực sự không biết phải khen ngợi thế nào cho phải.
Hậu Thiên Chí Bảo đẹp nhất... Thời Nhàn lặng lẽ nhớ đến bức Âm Dương Định Quân Đồ đen trắng kia, thực ra cô cũng rất hài lòng.
Suy nghĩ của các đại sư luyện khí, người phàm như cô không hiểu nổi.
"Vậy... chiếc khí lô này thì sao?"
Nghe thấy câu hỏi của Thời Nhàn, khuôn mặt Thỏ Linh lập tức thay bằng vẻ khổ sở.
"Ta phát hiện ra, sau khi luyện xong món Hậu Thiên Chí Bảo thứ ba, ngọn lửa trong chiếc khí lô này liền trở nên như thế này... ủ rũ, dường như sắp chết đến nơi rồi...
Với trạng thái này, chắc chắn ta không thể tiếp tục dùng nó để luyện khí được nữa.
Thế nhưng chỉ dùng những khí lô khác thì ta cũng không thể luyện ra Hậu Thiên Chí Bảo, chín chiếc khí lô này là một thể thống nhất, phải dùng cùng nhau mới phát huy được công hiệu lớn nhất."
Thời Nhàn vẫn chưa biết, đối với cô mà nói, đây mới chính là điểm "hố" nhất của chiếc khí lô này.