Thế nhưng sự việc lại trái ngược với mong đợi, giọng nói mềm mỏng, dịu dàng của Phong Nhu vẫn tiếp tục: "Những ngày này ở Vô Đan Phong, nhờ có sự chăm sóc của A Nhàn mà ta dần thích nghi với cuộc sống tại Quy Nhất Tông, tâm cũng tĩnh lại, vì thế đã nghĩ thông suốt rồi."
"Ta quả thật từng ngưỡng mộ Biên sư huynh. Nhưng nay đã biết huynh ấy không hề có ý tứ gì với ta, ta cũng sẽ không tiếp tục quấn lấy huynh ấy nữa, làm vậy chỉ khiến người ta chán ghét vô cớ."
Lời này Thời Nhàn vô cùng tán đồng. Nàng còn tưởng rằng Phong Nhu đã từ bỏ cái cây Biên Hoài kia, trong lòng không khỏi kinh ngạc và thán phục. Không ngờ lại nghe nàng ta nói tiếp: "Ta cứ ở lại Vô Đan Phong, đứng từ xa nhìn huynh ấy là được rồi. Chỉ cần biết huynh ấy sống tốt, ta đã thấy mãn nguyện lắm rồi."
Thời Nhàn đầy đầu vạch đen, không biết nên nói gì cho phải. Hóa ra không phải đã nghĩ thông, mà chỉ là vì cái gọi là tình yêu kia...
"Vậy thì ngươi cứ an tâm ở lại Vô Đan Phong đi. Dù thế nào, trước tiên cũng phải nâng cao tu vi đã, bằng mọi giá không được để lộ vấn đề thể chất của ngươi." Thời Nhàn vô cùng nghiêm túc dặn dò Phong Nhu.
Phong Nhu mỉm cười, khuôn mặt xinh đẹp dịu dàng mang theo khí chất thuần khiết không vương bụi trần, điều này cực kỳ hiếm thấy ở khắp Định Nguyên Giới. Nó cũng khiến Thời Nhàn thầm thở dài. Với tính cách và thể chất như vậy, liệu nàng ta có thể bình an vô sự sống đến Nguyên Anh kỳ không? Cho dù có sống đến Nguyên Anh, nàng ta có thể tự bảo đảm an toàn cho mình không? Thật không biết cha nàng ta đang suy tính điều gì.
Phong Nhu vẫn đang dần thích nghi với cuộc sống tại Vô Đan Phong, còn Thời Lâu và Minh Thịnh Hoa cũng đã trở về sau chuyến giao lưu ngoại tông. Biết được Thời Lâu nay đã đạt Trúc Cơ cửu tầng, chỉ còn cách Kết Đan một bước chân, Thời Nhàn từ tận đáy lòng cảm thấy vui mừng cho tỷ tỷ.
Thế nhưng, không biết đã xảy ra vấn đề gì. Biên Hoài, người vốn luôn dẫn đầu các tu sĩ cùng thời trên con đường tu luyện, lại dậm chân tại chỗ ở Trúc Cơ cửu tầng suốt hai ba năm nay mà không có chút tiến triển nào. Điều này khiến Tây Đào Chân Quân vô cùng lo lắng.
"Muội nói xem, sư huynh ta vốn là người không bao giờ khiến người khác phải bận tâm về chuyện tu luyện, tốc độ thăng cấp gần như mỗi năm một lần, ngày trước khiến sư huynh muội chúng ta ngưỡng mộ biết bao. Vậy mà giờ đây lại bị kẹt ở Trúc Cơ cửu tầng, mãi không thể Kết Đan?"
Dạo gần đây, Minh Thịnh Hoa bị Tây Đào Chân Quân quản thúc quá chặt tại Vạn Pháp Phong, nên nàng cứ thỉnh thoảng lại lấy cớ thảo luận giao lưu để tìm Thời Nhàn trò chuyện, giải tỏa tâm trạng. Chuyện này không phải lần đầu Thời Nhàn nghe Minh Thịnh Hoa nhắc đến, có thể thấy ngày thường Tây Đào Chân Quân cũng rất ưu tư về việc này.
"Liệu có phải là do tâm kết? Dù sao muốn kết thành Kim Đan, còn cần phải vượt qua cửa ải tâm ma. Biên sư huynh mãi không thấy dấu hiệu thăng cấp, chẳng lẽ huynh ấy không tiết lộ gì với các người sao?"
Minh Thịnh Hoa lắc đầu: "Sư phụ đã trò chuyện kỹ với sư huynh vài lần, nhưng sư huynh luôn nói bản thân không sao cả. Thật ra ta cũng thấy sư huynh không có tâm kết gì. Cũng không thấy huynh ấy quá sốt sắng chuyện Kết Đan. Ngược lại là sư phụ... nếu ai không biết chuyện, e là còn tưởng người không thể Kết Đan chính là sư phụ ta đấy."
Nói xong câu này, Minh Thịnh Hoa đột nhiên mở to mắt nhìn quanh bốn phía. Sau đó, nàng ghé sát vào tai Thời Nhàn thì thầm: "Thật ra, sư phụ từng tiết lộ với chúng ta một chút thông tin. Người nói sư huynh giấu kín tâm tư quá kỹ, đến chính người cũng không biết rốt cuộc sư huynh có tâm kết gì hay không."
Nghe những lời của Minh Thịnh Hoa, Thời Nhàn vô thức nhớ lại những lời đánh giá của mọi người trong tông môn về Biên Hoài. Ôn văn nhĩ nhã, thiên tư xuất chúng, phẩm hạnh khoan hòa, khiêm tốn lễ độ, vân vân. Trong ấn tượng của Thời Nhàn, dường như chẳng có ai chê trách Biên Hoài nửa lời. Ngay cả người chán ghét Biên Hoài như Đường Uyên, nếu bắt hắn nói ra lý do, hắn cũng chỉ lặp đi lặp lại một câu: "Quá giả tạo". Chính vì hình tượng quá hoàn mỹ nên Đường Uyên mới cảm thấy giả. Nhưng ngẫm lại, Biên Hoài chẳng phải là một người hoàn mỹ sao? Thế nhưng trên đời này, thật sự có người hoàn mỹ đến thế ư?
Thời Nhàn ở Quy Nhất Tông đã nhiều năm, Biên Hoài đối với nàng và Minh Thịnh Hoa gần như đối xử như nhau, xem như sư muội ruột thịt, ngay cả chính Thời Nhàn cũng có thiện cảm rất lớn với Biên Hoài. Vì vậy, Thời Nhàn không muốn dùng ác ý để suy đoán huynh ấy.
"Muội cũng đừng bị sư bá ảnh hưởng. Biên sư huynh đã không vội, nghĩa là huynh ấy tự có tính toán trong lòng. Dù sao đó cũng là con đường tu hành của huynh ấy, người khác có sốt ruột, có thúc giục cũng chẳng ích gì."
"Muội nói cũng đúng. Ta cũng khuyên sư phụ như vậy. Nhưng mỗi lần ta nói thế, sư phụ lại nhìn ta bằng ánh mắt thở dài và thất vọng. Còn nói cái gì mà, các con không hiểu đâu, thời gian không thể lãng phí thêm nữa. Làm ta dạo này phải bán mạng mà tu luyện."
Thời Nhàn cười nói: "Có thể thấy kết quả rất rõ rệt."
Minh Thịnh Hoa nghe lời khẳng định này cũng rất vui: "Càng về sau, việc tu luyện thăng cấp càng khó. Sư phụ đã cung cấp cho ta bao nhiêu tài nguyên, tư chất chỉ là một phần, nếu bản thân không nỗ lực thì mới là có lỗi với người. Nhưng so sánh lại, muội thật sự là một yêu nghiệt!"
Khi biết Thời Nhàn vẫn đang ở Trúc Cơ thất tầng, trong khi mình còn đang chật vật ở Trúc Cơ ngũ tầng, Minh Thịnh Hoa không biết nên dùng biểu cảm gì nữa.
Ngay lúc này, Cát Cánh với vẻ mặt hốt hoảng, sắc mặt tái nhợt đột ngột chạy vào.
"Sư tỷ! Sư tỷ, không... không ổn rồi." Giọng Cát Cánh vẫn còn đang run rẩy.
Thời Nhàn nhíu mày, Minh Thịnh Hoa cũng đứng bật dậy.
"Đã xảy ra chuyện gì, muội đừng vội, từ từ nói xem."
Nghe lời Thời Nhàn, Cát Cánh không hề bình tĩnh lại, ngược lại sắc mặt càng thêm tái nhợt, giọng nói cũng trở nên khàn đặc: "Ngọc Mẫn sư tỷ chết rồi!"
Nghe tin này, cả Thời Nhàn và Minh Thịnh Hoa đều vô cùng kinh ngạc. Hai người nhìn nhau, trong mắt đầy vẻ nghi hoặc. Thời Nhàn trầm mặt xuống, hỏi: "Tỷ ấy chết rồi, muội vội cái gì?"
Nghe câu hỏi này, mặt Cát Cánh lập tức trắng bệch, không còn chút máu. Rõ ràng điều sắp nói ra khiến cô bé khó lòng mở miệng và giữ bình tĩnh: "Bên cạnh thi thể Ngọc Mẫn sư tỷ, chỉ có một mình Thời Lâu sư tỷ ở đó."
Cái gì?!
Trong lòng Thời Nhàn cũng thắt lại, nàng hy vọng mọi chuyện không phải như mình đang nghĩ. Hít sâu một hơi, Thời Nhàn cố để đại não bình tĩnh lại: "Tỷ tỷ hiện đang ở đâu? Tình hình thế nào rồi? Muội kể lại cặn kẽ mọi chuyện cho ta nghe!"
Cát Cánh thấy Thời Nhàn điềm tĩnh, bản thân cũng trấn định lại đôi chút, giọng nói không còn quá run rẩy nữa: "Hôm nay có đệ tử tạp dịch đi ngang qua Tị Vân Động, nghe thấy bên trong có tiếng đánh nhau nên cảm thấy không ổn. Đệ tử đó lập tức chạy đến Giới Luật Đường ở Lăng Vân Phong báo tin. Ai ngờ khi đệ tử Giới Luật Đường đến nơi, vừa vặn nhìn thấy Ngọc Mẫn sư tỷ chết không nhắm mắt... mà lúc đó Thời Lâu sư tỷ đang nằm bất tỉnh cách đó không xa, toàn thân đầy máu. Hơn nữa, thanh kiếm trên tay tỷ ấy... cũng nhuốm đầy máu. Linh khí dao động và dấu vết pháp thuật để lại tại Tị Vân Động đều mang hơi thở của Thời Lâu sư tỷ. Hiện tại Thời Lâu sư tỷ đã bị áp giải đến điện chính Thủ Luật Phong để thẩm vấn rồi. Tông chủ, Thiên Ưng Chân Quân, Bắc Sương Chân Quân, Hướng Nhạn Nữ Quân đều đã có mặt ở đó."
Nghe xong lời Cát Cánh, dù có thể giữ vẻ mặt bình tĩnh, nhưng trong đầu Thời Nhàn đã rối loạn hoàn toàn. Nàng cũng không chắc liệu Thời Lâu có thực sự muốn giết Ngọc Mẫn hay không.