"Lão tổ tông, con thật sự là linh căn song hệ Hỏa Mộc sao?"
Thời Nhàn nhìn biểu cảm của mấy vị lão tổ, biết tư chất của mình có lẽ không tệ, thậm chí có thể nói là cực kỳ tốt, chỉ là không biết tốt đến mức nào mà thôi.
"Khụ khụ!"
Thời gia lão tổ đang chìm trong phấn khích cuối cùng cũng hoàn hồn, ánh mắt nhìn Thời Nhàn tràn đầy từ ái và hiền hòa.
Dù cho da mặt Thời Nhàn có dày đến đâu cũng không tránh khỏi đỏ mặt xấu hổ, da gà trên người suýt chút nữa là nổi hết lên.
"Phải, con là linh căn song hệ Hỏa Mộc cực phẩm, so với A Lâu cũng không kém chút nào.
Tương lai của con... thậm chí có thể tiến xa hơn cả bọn họ.
Thời gia ta quả nhiên đã có hy vọng rồi!"
Lão tổ dù đã cố nhẫn nhịn nhiều lần nhưng vẫn không giấu nổi sự vui mừng và kích động trong lòng.
Phải biết rằng, mấy đứa trẻ của Thời gia hiện nay không một ai khiến họ thất vọng.
"Thật ạ?"
Dù đã sống hơn hai mươi năm, nhưng lúc này đầu óc Thời Nhàn vẫn còn hơi choáng váng, dẫu sao thì hai mươi năm trước cô cũng đâu có tu tiên.
Nói đi cũng phải nói lại, tư chất phế vật ngũ linh căn "phải có" của nữ chính xuyên không đâu rồi?
Thế này không đáng tin chút nào, dù là xuyên không từ trong bụng mẹ thì cũng là xuyên không mà!
Không hiểu sao, trong đầu Thời Nhàn lại hiện lên một suy nghĩ.
Gia thế tốt, tư chất lại càng tốt hơn, đây chẳng phải là thân phận tiêu chuẩn của nữ phụ độc ác trong truyện xuyên không sao?
Chắc là... không đâu nhỉ!
Từ trước đến nay trong đầu cô vẫn chưa xuất hiện hệ thống nào, cũng chưa từng đọc qua ký ức của nữ phụ trong tiểu thuyết tu tiên nào cả.
Cô, Thời Nhàn, chắc vẫn an toàn thôi.
Nếu nói về nữ phụ, chẳng phải nhị tỷ của cô càng phù hợp hơn sao?
Thấy Thời Nhàn đang ngẩn ngơ xuất thần, ba vị lão tổ tông cứ ngỡ cô vui mừng đến ngốc người, nên cũng không vội quấy rầy, dù sao thì cũng chỉ là một đứa trẻ.
"Vậy, lão tổ tông, bây giờ con phải dẫn khí nhập thể sao?
...Sau đó con có thể bắt đầu tu luyện, trở thành một tu sĩ thực thụ rồi ạ?"
Thời Nhàn có chút khó tin. Tuy tiềm thức cô hơi bài xích việc tu tiên, nhưng cô cũng biết, mấy vị lão tổ đang ở đây, chỉ cần cô dám nói một câu không muốn tu luyện, thì ngày mai trên mộ phần của đứa cháu bất hiếu này chắc chắn sẽ mọc cỏ cao ba tấc.
Huống hồ, linh căn ưu tú, kỳ vọng của người thân, thế giới tu tiên hoa lệ muôn màu chưa chắc đã không có sức hút đối với cô.
Rốt cuộc là làm một con rùa rụt cổ thu mình trong góc, hay là trực tiếp đối mặt với thế giới tu tiên đầy rẫy cơ hội và nguy hiểm, Thời Nhàn có chút không xác định được.
Nhưng cô cũng biết, việc dẫn khí nhập thể hôm nay là một bước bắt buộc, lão tổ sẽ không dung túng cho sự tùy hứng của cô.
Thời Nhàn tự cam chịu nghĩ, ngày tháng cứ đi từng bước một vậy, lúc chuẩn bị thi công chức cũng đâu ngờ có ngày hôm nay lại được tu tiên.
Tu tiên thì cũng có thể tu luyện trong hòa bình mà!
"Đúng đúng đúng, dẫn khí nhập thể trước, đây mới là việc quan trọng."
Thời Hồng Hiên lão tổ không ngừng vuốt chòm râu bạc trắng, nụ cười trên khóe miệng không sao dứt được. Rõ ràng điều khiến ông vui mừng hôm nay không chỉ là linh căn của Thời Nhàn, mà có lẽ còn có nguyên nhân nào đó mà Thời Nhàn chưa biết.
Trước khi đo linh căn, trưởng bối trong gia tộc sẽ không truyền thụ phương pháp dẫn khí nhập thể.
Đó là để phòng ngừa trẻ nhỏ tâm tính chưa vững, thấy hay ho mà tự ý thử nghiệm, dẫn khí nhập thể tùy tiện, hậu quả gây ra sẽ không phải thứ họ có thể gánh vác.
"Dẫn khí nhập thể là bước đầu tiên của tu luyện, con hãy trầm tâm tĩnh khí, nhắm mắt đả tọa, sau đó thử giao tiếp với linh khí bên ngoài."
Thời Nhàn làm theo lời lão tổ, ngồi xếp bằng trên đất, cố gắng giao tiếp với linh khí bên ngoài.
Thực ra Thời Nhàn vẫn luôn tò mò tu tiên rốt cuộc là tu như thế nào.
Nhắm mắt đả tọa kiếp trước cô cũng thường làm, chẳng qua là lúc rảnh rỗi giết thời gian mà thôi.
Nhưng chẳng có hiệu quả gì cả, giờ đến Định Nguyên Giới này cũng không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Thời Nhàn vốn đang đợi xem cảnh tượng kỳ lạ, nhưng đả tọa hồi lâu vẫn chẳng thấy gì, trước mắt một mảnh tối đen, linh khí ở đâu ra chứ.
"Buông lỏng tâm trí, đừng nghĩ mấy thứ linh tinh!"
Một giọng nói từ ái mà uy nghiêm vang lên bên tai, Thời Nhàn vội vàng thu lại dòng suy nghĩ lan man, không ngờ việc này cũng bị bắt bài!
Thả lỏng tâm trí, nhắm mắt tĩnh tư, chỉ trong một hơi thở, Thời Nhàn dường như đã bước vào một thế giới khác.
Cảnh vật xung quanh dường như tách biệt với thế giới cô vừa ở, trước mắt hiện ra những đốm sáng đủ màu sắc, đốm đỏ, đốm xanh lá, đốm xanh dương, v.v., giống như những con đom đóm bay lượn trong đêm, từng đốm trông có vẻ nhỏ bé, nhưng tụ lại thì sức mạnh lại vô cùng kinh người.
Đừng hỏi tại sao Thời Nhàn biết chúng có sức mạnh kinh người... vì các đốm sáng màu đỏ và màu xanh lá trong không khí như phát điên, thi nhau chui vào cơ thể cô, khắp nơi trên cơ thể còn truyền đến cảm giác đau nhói mơ hồ.
Đối mặt với những đốm linh khí bàng bạc, Thời Nhàn có chút luống cuống, bên tai mơ hồ vang lên giọng dạy bảo chậm rãi của lão tổ.
Thời Nhàn làm theo các bước lão tổ đã chỉ, dẫn dắt linh khí lưu chuyển chu thiên trong cơ thể, cuối cùng tập trung tại đan điền. Hỏa linh khí nóng bỏng và Mộc linh khí tràn đầy sức sống cuối cùng cũng đã an cư trong cơ thể Thời Nhàn.
Đột nhiên, Thời Nhàn cảm thấy khí tức trong cơ thể thay đổi rõ rệt, như một lớp giấy mỏng bị chọc thủng, linh khí ùa tới, trong nháy mắt đã đột phá Luyện Khí tầng một, dường như còn muốn tăng tiếp.
Mơ hồ có thể thấy sắp chạm tới một ngưỡng cửa, chỉ cần vượt qua ngưỡng này, dường như có thể thẳng tiến đến Luyện Khí tầng hai.
Thế nhưng mặc cho Thời Nhàn cố gắng hấp thụ linh khí thế nào, nó vẫn cứ ngoan cố lảng vảng ngay dưới ngưỡng cửa Luyện Khí tầng hai, cô mạnh mẽ hít một hơi, tưởng chừng như sắp phá vỡ rào cản đó.
Lúc này, bên tai lại vang lên một giọng nói nhàn nhạt:
"Không được tham lam, con còn nhỏ, lấy căn cơ làm trọng!"
Thời Nhàn vội vàng từ bỏ việc xung phá Luyện Khí tầng hai, thu liễm khí tức, cố gắng áp chế linh khí đang dâng trào. Mãi một lúc lâu sau mới dừng lại ở mức Luyện Khí tầng một viên mãn, lúc này cô mới mở bừng mắt.
Phát hiện có mùi lạ thoát ra từ cơ thể, Thời Nhàn đỏ mặt xấu hổ.
Đọc tiểu thuyết kiếp trước cô cũng biết dẫn khí nhập thể thường dẫn đến việc bài trừ tạp chất trong cơ thể, nhưng không nghiêm trọng như cô nghĩ, chỉ là có mùi hơi khó ngửi, da dẻ cũng hơi nhờn rít khó chịu.
Nghĩ lại cũng đúng, từ khi cô đầy tuổi thôi nôi đã bắt đầu dùng những loại thuốc ôn hòa nhất để tôi thể, tạp chất trong cơ thể sớm đã được loại bỏ, giờ dẫn khí nhập thể, muốn bài trừ nhiều chất bẩn cũng không có.
Lão tổ tông thi triển một đạo Tịnh Thân Thuật lên người Thời Nhàn, cảm giác khó chịu ban đầu của cô lập tức tan biến.
Thêm vào đó, Thời Nhàn hiện đã là tu sĩ Luyện Khí tầng một, trong nháy mắt cảm thấy thần thanh khí sảng, tai thính mắt tinh, cảm giác hiện tại cô có thể đấm một phát bay luôn Thời Tinh!
"Con bé này, không biết nghe lời, may mà dừng lại kịp lúc."
"Con thật sự nghĩ đột phá Luyện Khí tầng hai trong một lần là chuyện tốt sao?
Con chưa từng thực sự tu luyện, linh khí trong cơ thể cũng chỉ mới có một chút, bây giờ chính là lúc cần củng cố căn cơ cho vững chắc.
Đột ngột xông lên tầng hai, chẳng khác nào lâu đài trên không trung, nền móng bên dưới chưa vững thì con đường phía trên làm sao có thể đi xa.
Lượng linh khí mà đan điền mỗi người có thể chứa đựng đều khác nhau, nguyên nhân sâu xa chính là căn cơ tiên thiên khác biệt."