Là sư phụ của Hách Thiên Nhai, Đồ Lão Tà, Ngụy đại tổng quản, Mạc Thiên Cổ. Chợt Mạc Thiên Cổ giơ tay lên, từ trong đoàn sáng Trung Ương ngưng diễn ra một luồng sáng mênh mông, ánh sáng như bọt nước bắn tung tóe. Hạ Mạt, Táng Hoa, Ngạo Phong, Tần Phấn, Thiên Tà bị đẩy lùi mấy bước.
– Trong đoàn sáng này chứa căn nguyên thế giới mà Trung Ương học phủ dùng Nhân Thư chi linh sáng tạo ra. Mạc Thiên Cổ là một trong các chúa tể, có thể sử dụng lực lượng căn nguyên. Để ta chặn lại Mạc Thiên Cổ, các người tiếp tục đi!
Táng Hoa lao lên.
Mạc Thiên Cổ hừ mạnh, khinh thường trách mắng:
– Tên giặc kia, ngươi có chút ánh mắt đấy, nhưng ngươi không biết người thống trị căn nguyên thế giới Trung Ương chúng ta không phải một mình Mạc Thiên Cổ ta mà là mười hai người!
Trong hư không đang xảy ra chiến trường điên cuồng nhất, kích thích nhất thời đại xưa nay,, cũng là trận chiến hỗn loạn nhất từ xưa đến nay. Hoàng tộc Vân Đoan với Vân Đoan thái tử dẫn đầu, Trung Ương nhân kiệt với Vân Phi Dương dẫn đầu, Mạc Thiên Cổ dẫn đầum ười hai người thống trị căn nguyên Trung Ương thế giới, còn có tứ tượng thần thú do tộc nhân Bàn Cổ ngưng tụ ra đang kịch liệt đấu với phe cướp Nhân Thư.
Bên phe cướp Nhân Thư có Nhân Vương Mạc Vấn Thiên, Thiên Tử Gia Cát Thiên Biên, Huyết Tộc Vương Tước Tịch Nhược Trần, Linh Vương Thiên Tà, phật ma song vương tọa Tần Phấn, Tần Phấn, còn có các nữ thần thần tộc cổ xưa.
Loạn, rối loạn, rối bòng bong. Có lực lượng pháp tắc thế giới, có lực lượng bất hủ vô cùng vô tận, có lực lượng nhân vương, có lực lượng thiên tử, có lực lượng thần tộc cổ xưa. Các loại lực lượng đan xen va chạm như đoàn hỗn độn liên tục nổ tung trên bầu trời, làm người xem đầu váng mắt hoa, da đầu tê dài.
Ầm ầm xoẹt đùng!
Tiểu Tùng Lâm linh giới như bong bóng không ngừng vặn vẹo, mơ hồ, tùy thời bị chấn nát bấy. Lãnh Cốc há hốc mồm, ngước đầu, xoe tròn mắt nhìn. Khuôn mặt Lãnh Cốc tràn ngập lo lắng, biểu tình sốt ruột.
Lãnh Cốc biết bên ngoài xảy ra chiến đấu. Gã không có tư cách tham gia. Mặc dù biết nhưng Lãnh Cốc là người thích náo nhiệt, chữ nghĩa đứng đầu, hiện tại phương thế giới này tưng bừng như thế mà gã không thể tham gia, Lãnh Cốc rất là khó chịu.
Điều này không quan trọng, quan trọng nhất là nhìn hai huynh đệ kết nghĩa liều mạng chém giết, Lãnh Cốc sốt ruột nhìn, hận không thể xông lên chia sẻ gánh nặng cho huynh đệ của mình, chỉ một chút cũng tốt.
Tiếc rằng Lãnh Cốc biết nếu gã lao ra, chỉ một giây đã bị dao động lực lượng khủng bố xé nát. Đừng nói giúp huynh đệ chia sẻ ưu sầu, Lãnh Cốc tự bảo vệ bản thân đã là vấn đề lớn.
Lòng Lãnh Cốc thầm hận.
Lãnh Cốc hận mình vô dụng.
Nhưng biết làm sao?
Lãnh Cốc không thể làm được gì, điều duy nhất gã có thể làm là cầu nguyện hai huynh đệ ekét nghĩa bình an.
Cách Lãnh Cốc không xa, Trần Lạc vẫn đang nằm dưới gốc cây vắt óc suy nghĩ. Trần Lạc cũng biết tình hình bên ngoài thế nào, hắn nắm rõ tất cả. Lãnh Cốc nóng nảy nhưng Trần Lạc thì rất bình tĩnh, vì hắn biết mặc dù chiến đấu bên ngoài hỗn loạn, đối với Ngạo Phong, Tần Phấn, các nữ thần thì nhẹ nhàng không nguy hiểm mạng sống, ít nhất tạm thời là vậy.
Về thời cơ cướp Nhân Thư.
Mới rồi cao thủ bí ẩn tên Huyết Ma ẩn sau lưng Tịch Nhược Trần đúng là đã sáng tạo thời cơ. Trần Lạc không biết người bí ẩn Huyết Ma làm sao làm được, nhưng có một điều chắc chắn rằng vừa rồi cao thủ bí ẩn kia sử dụng thủ đoạn lớn lao gì đó chẳng những lay động đoàn sáng Trung Ương bao phủ Nhân Thư, cũng lay động Nhân Thư nằm bên trong. Cũng vì điều này mà mọi người hành động.
Trần Lạc cũng định vọt ra, nhưng rất nhanh hắn phát hiện trong khoảnh khắc Huyết Ma laky động đoàn sáng Trung Ương chỉ một giây tộc nhân Bàn Cổ bí ẩn ở bên trong vá lành lại.
Trần Lạc biết rõ mấu chốt cướp Nhân Thư điều đầu tiên là phá vỡ đoàn sáng Trung Ương mà tộc nhân Bàn Cổ Trung Ương học phủ ngưng tụ ra. Cho nên ngay từ đầu Trần Lạc đã lặng lẽ thi triển hư vọng cầu chân đại pháp tra xét kết cấu của đoàn sáng Trung Ương, định tìm ra lõ hổng rồi phá vỡ nó.
Trần Lạc không rõ ràng đoàn sáng Trung Ương là cái gì, ngay từ khi thấy nó thì hắn đã điều tra đến bây giờ được mấy canh giờ nhưng không có cách nào khả thi. Đoàn sáng Trung Ương như nguyên hoàn mỹ, không chút lỗ hổng. Kỳ lạ hơn là mỗi giây mỗi phút đoàn sáng Trung Ương biến đổi vô cùng vô tận. Nếu muốn dùng sức mạnh phá vỡ đoàn sáng Trung Ương là cực kỳ khó khăn.
Trần Lạc vừa quan sát tình huống bên ngoài dùng hư vọng cầu chân đại pháp phá giải đoàn sáng Trung Ương, vừa tu luyện lực lượng nguyên thủy Nữ Oa để lại.
Nói đến cũng khéo, Trần Lạc rảnh rỗi nên tu luyện chơi, dù sao hắn có thể một lòng phân tâm ra ba việc, rảnh quá. Bên ngoài xảy ra chuyện gì Trần Lạc dư sức ra tay kịp lúc. Trần Lạc định bụng như vậy, cũng tính làm vậy.
Tu luyện Nữ Oa để lại lực lượng nguyên thủy chỉ là Trần Lạc thuận miệng nói chơi, thứ này qua cao sâu, cũng khiếm khuyết nhiều. Ban đầu Trần Lạc chỉ đùa với Lãnh Cốc, hắn không làm thật. Nhưng Trần Lạc không ngờ càng tu luyện càng chìm đắm trong đó.
Không chỉ thế, Trần Lạc dựa theo giới chi linh hải lần mò tham ngộ lực lượng nguyên thủy Nữ Oa để lại, cảm giác có chút kỳ lạ, chìm đắm trong tham ngộ. Trần Lạc kỳ tích tham ngộ rõ ràng lực lượng nguyên thủy khiếm khuyết, khiến hắn mừng như điên. Trần Lạc định một hơi tu luyện hoàn thành lực lượng nguyên thủy, nhưng không biết sao tới bước cuối cùng thì hắn cảm thấy thiếu cái gì đó.
Trần Lạc biết thiếu một loại sinh mệnh.
Một loại chân lý sinh mệnh.
Chỉ cần hiểu rõ cái gì là chân lý sinh mệnh thì Trần Lạc sẽ tu ra lực lượng nguyên thủy sánh bằng thần ma.
Nhưng cái gì là chân lý sinh mệnh?
Đây là vấn đề nhức đầu.
Trần Lạc nghĩ nát óc không ra, hắn không nóng nảy, không sốt ruột được. Trần Lạc tiếp tục dùng linh thức quan sát tình huống bên ngoài, dùng hư vọng cầu chân đại pháp phá giải đoàn sáng Trung Ương, suy tư cái gì là chân lý sinh mệnh.
Đột nhiên.
Trần Lạc phát hiện có điều lạ. Đoàn sáng Trung Ương bao phủ Nhân Thư ngừng biến đổi, tốc độ khó tin tái tạo lại kết cấu. Lúc trước Trần Lạc luôn tra xét đoàn sáng Trung Ương, tuy không tìm ra cách phá giải nhưng có biết sơ về nó. Khi đoàn sáng Trung Ương tái tạo lại kết cấu Trần Lạc liền trực giác không may, hắn mở mắt ra, đứng bật dậy lao ra ngoài.
Trần Lạc hét to:
– Có nguy hiểm, cẩn thận, mau tránh ra!
Trần Lạc hành động rất nhanh, chỉ chớp mắt đã đến nơi, nhưng vẫn muộn màng.
Ngay khi Trần Lạc phát hiện có nguy hiểm thì đoàn sáng Trung Ương đã beíe đổi. Đoàn sáng Trung Ương như vòng xoáy nuốt mất Ngạo Phong, Tần Phấn, Thiên Tà, Tịch Nhược Trần, các nữ thần. Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên cũng không may mắn thoát khỏi. Bọn họ đều bị đoàn sáng Trung Ương nuốt ngay trong một giây.
Tình hình xảy ra quá nhanh, mau tới nỗi vừa bắt đầu đã kết thúc, không ai kịp phản ứng. Khi Trần Lạc xuất hiện, đoàn sáng Trung Ương hóa thành vòng xoáy đang co rụt về, lỗ hổng chỉ còn cỡ một thước dài, hiện tại muốn ngăn cản cũng không kịp nữa.
Nếu đã không thể ngăn cản thì Trần Lạc quyết định dấn thân vào trong. Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Trần Lạc hóa thành luồng sáng định chui vào.
Bùm!
Chỉ còn kém một bước, Trần Lạc chợt cảm nhận lực lượng khủng bố dâng trào ập vào mặt, làm hắn khẽ rên, thụt lùi vài trăm thước mới đứng vững. Trần Lạc nhìn chằm chằm, vòng xoáy nutố người đã biến mất, chỉ còn lại một đoàn trung ương chi nguyên hoàn mỹ vô khuyết không có bất cứ lỗ hổng nào.
Trần Lạc bất chấp tất cả đốc sức thi triển hư vọng minh tưởng đại pháp thẩm thấu vào đoàn sáng Trung Ương, dù không thể hoàn toàn chui vào trong nhưng hắn tìm hiểu được đại khái. Trong đoàn sáng Trung Ương có một lực lượng cực kỳ khủng bố đang nghiền nát mọi thứ.
Trung Ương học phủ sớm có âm mưu, bày ra cạm bẫy dự định tiêu diệt hết những người tham gia cướp Nhân Thư. Điều đáng mừng là Trần Lạc cảm nhận được hơi thở của Ngạo Phong, Tần Phấn, các nữ thần, dù rất yếu. Tuy nhiên tình huống của bọn họ rất tệ, không biết bọn họ sẽ kiên trì được bao lâu trước Trung Ương học phủ dùng Nhân Thư chi linh sáng tạo căn nguyên Trung Ương thế giới.
Việc đến hiện giờ Trần Lạc đành bất lực, điều duy nhất hắn có thể làm là không tiếc trả giá phá vỡ trung ương chi nguyên. Nhưng gã Trần Lạc đã dùng hư vọng cầu chân tra xét mấy canh giờ, nếu có cách phá thì làm sao chờ tới bây giờ? Làm sao đây?
Không biết, Trần Lạc thật tình không biết.
Bên ngoài, Vân Đoan thái tử dẫn đầu hoàng tộc Vân Đoan, Vân Phi Dương dẫn đầu Trung Ương nhân kiệt, Mạc Thiên Cổ dẫn đầu mười hai người thống trị trung ương chi nguyên cực kỳ giật mình trước chuyện vừa rồi, chính bọn họ cũng không ngờ.
Trung ương chi nguyên lấp lánh ánh sáng, một bóng người ngưng tụ bước ra, đó là một lão nhân. Một lão nhân râu tóc bạc phơ tay cầm phất trần, khá là tiên phong đạo cốt. Thấy lão tổ này, đám người Mạc Thiên Cổ, Vân Phi Dương lập tức quỳ lạy.
– Bái kiến lão tổ!
Vân Đoan thái tử đứng dậy tôn kính gọi tiếng lão tổ.
Lão nhân này chính là một trong sáu người sáng lập Trung Ương học phủ, nằm trong sáu Trung Ương lão tổ.
Trung Ương lão tổ chỉ gật đầu, đôi mắt đục ngầu nhìn Trần Lạc.
Trung Ương lão tổ cười nói:
– Ngươi chính là Trần Lạc?
Trần Lạc không có tâm tình để ý Trung Ương lão tổ, nàng điên cuồng sử dụng hư vọng cầu chân tra xét trung ương chi nguyên.
– Người trẻ tuổi, ngươi có biết chúng ta luôn chờ ngươi không? Đợi mãi ngươi không xuất hiện, chúng ta bất đắc dĩ đành tạm thời bỏ qua ngươi, xóa sổ người khác.
Trung Ương lão tổ chậm rãi nói:
– Người trẻ tuổi, phải nói ngươi rất cẩn thận, cũng rất may mắn, tiếc cho những người khác.
– Thứ này vốn là căn nguyên thế giới mà tổ của ta dùng lực lượng Bàn Cổ nương nhờ Nhân Thư sáng tạo ra, đây là một thế giới có sinh mệnh. Rơi vào trong đó sẽ bị sinh mệnh tịnh hóa, dù đối phương là ai, nhận thiên mệnh, chân mệnh hay truyền thừa thần tộc cổ xưa đều không làm nên chuyện gì, chờ đợi bọn họ chỉ có một kết quả, đó là hóa thành hư ảo, từ nay biến mất hoàn toàn trong vũ trụ.
Trần Lạc không biết Trung Ương lão tổ có nói thật không, cũng không muốn suy nghĩ. Bây giờ Trần Lạc chỉ mong mỏi phá vỡ trung ương chi nguyên.
– Lạc gia!
Đột nhiên một người chạy ra, là nam nhân trung niên, một nam nhân râu ria xồm xoàm, đó là Lãnh Cốc. Lúc trốn trong Tiểu Tùng Lâm linh giới Lãnh Cốc luôn lo lắng an toàn của Ngạo Phong, Tần Phấn, thấy hai người bị trung ương chi nguyên nuốt thì gã hoảng loạn. Nghe Trung Ương lão tổ nói Ngạo Phong, Tần Phấn không lâu sau sẽ hóa thành hư ảo, Lãnh Cốc không giữ bình tĩnh nổi nữa, gã liều mạng lao ra.
Lãnh Cốc thẫn thờ lao đến, đôi mắt đỏ ngầu:
– Lạc gia! Ngạo Phong, Tần Phấn thật sự đã…
Trần Lạc không biết nên giải thích ra sao với Lãnh Cốc.
Bạch Kiếm vui sướng khi người gặp họa nói:
– Lãnh Cốc, chẳng lẽ vừa rồi ngươi không nghe rõ lời lão tổ nói sao? Dù là ai nếu bị Trung Ương chi nguyên của chúng ta nuốt sẽ bị tịnh hóa sinh mệnh, đây là kết cuộc dám chống đối chúng ta…!
Bạch Kiếm chưa nói hết câu Lãnh Cốc đã gầm lên:
– Bạch Kiếm, bà nội nó, lão tử có nói chuyện với ngươi sao?
Bạch Kiếm tức giận quát:
– Muốn chết!
Bạch Kiếm không thèm nhìn Lãnh Cốc đã vung nhát kiếm. Lúc trước Lãnh Cốc đánh không lại Bạch Kiếm, hiện tại gã thành tựu thân bất tử bất diệt bất hủ thì càng có lực lượng vô địch. Bạch Kiếm đâm nhát kiếm làm sao Lãnh Cốc đỡ nổi? Kiếm quang sắc bén sắp xóa sổ Lãnh Cốc.
Bùm!
Trần Lạc lắc người lao đến. Không thấy Trần Lạc có hành động gì, kiếm quang của Bạch Kiếm hóa thành tro.
Trần Lạc gầm lên:
– Lăn qua đây!
Bạch Kiếm chưa hiểu ra sao đã bị hút tới gần Trần Lạc. Trung Ương lão tổ lắc người xuất hiện, nhẹ vung phất trần chặn Bạch Kiếm lại.
– Người trẻ tuổi, hôm nay có lão phu ở đây, không cho phép ngươi càn rỡ!
Trung Ương lão tổ lại vung phất trần, ánh sáng bao la tỏa chói lòa. Không biết ánh sáng này là lực lượng gì mà siêu khủng bố, như vô cùng vô tận lại như vô biên vô hạn, càng như thiên biến vạn hóa ẩn chứa ảo diệu đếm hoài không hết. Trần Lạc đột nhiên đánh một đấm.
Bùm!
Vang tiếng nổ điếc tai, tuy cú đấm của Trần Lạc đánh tan ánh sáng nhưng bản thân hắn bị chấn khẽ rên, thụt lùi mấy bước.
– Không uổng là người nghịch thiên, chỉ lực lượng thân thể đã mạnh như vậy, rất giỏi.
Trung Ương lão tổ chậm rãi nói:
– Nhưng chỉ vẻn vẹn như thế. Lão phu nhận Nhân Thư chi linh ôn dưỡng dài vạn năm, lực lượng lực lượng sớm thông thiên triệt địa, lại được tổ của ta chỉ điểm, bản thân sớm ngưng tụ lực lượng chi nguyên, ẩn chứa vô thượng ảo diệu. Cuồng đồ không biết trời cao đất rộng nhà ngươi làm sao địch lại?
Mới rồi Trần Lạc công kích mà thất bại, sắc mặt không thay đổi.
Trần Lạc nói với Lãnh Cốc:
– Lãnh Cốc, về trước đi. Tần Phấn và Ngạo Phong không chết, bọn họ cũng không thể chết.
– Nhưng…
– Không nhưng gì hết.
Trần Lạc lắc đầu, nói:
– Ta nói không thể chết tức là không chết. Miễn là Trần Lạc ta không gật đầu thì trong vũ trụ, trong thiên địa này không ai có thể giết bọn họ!
Trần Lạc không đợi nghe Lãnh Cốc trả lời, hắn cưỡng ép đưa gã về Tiểu Tùng Lâm linh giới.
– Trần Lạc, lúc trước ta nghĩ tình cũ nên khuyên ngươi từ bỏ nhưng ngươi chấp mê bất ngộ, lúc này vẫn tự phụ buông lời ngông cuồng. Hôm nay có Trung Ương lão tổ chúng ta ở đây, ta chờ xem ngươi cuồng đến lúc nào?
Bạch Kiếm không phải loại người hẹp hòi, gã là chính nhân quân tử. Nhưng lúc trong Trung Ương học phủ Bạch Kiếm bị Trần Lạc một chiêu đánh hấp hối làm gã ghi hận trong lòng. Bạch Kiếm xem sĩ diện quan trọng hơn mạng sống, gã luôn nhớ kỹ việc này. Hôm nay có mặt Trung Ương lão tổ, Bạch Kiếm quyết tâm tìm về những gì đã mất.