Thiên Vu

Lượt đọc: 34134 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1075+1076: Hồng lâu..

❊ ❊ ❊

Tiết Thường Uyển trả lời:

- Ta không hỏi, cũng không muốn biết.

Tiết Thường Uyển thật sự không muốn biết chút nào. Tiết Thường Uyển như thế, Táng Hoa, Hoàng Tuyền, Ngự Nương cũng giống nhau. Vấn đề này chỉ có Bạch Phiêu Phiêu không dính dáng tình cảm với Trần Lạc mới có hứng thú tìm hiểu.

Bạch Phiêu Phiêu lại hỏi:

- Cái tên Trần Lạc bây giờ đang ở đâu?

Tiết Thường Uyển ngẫm nghĩ, trả lời:

- Hai người hắn quan tâm nhất hiện ở trong Trung Ương học phủ, có thể hắn sẽ đến đây, hoặc đã đến, hoặc đã rời đi.

- Trời! Tên khốn Trần Lạc có khi nào đang ở trong Trung Ương học phủ không?

Bạch Phiêu Phiêu định sử dụng linh thức điều tra.

Hoàng Tuyền luôn iom lặng đột nhiên nói:

- Trước giờ chỉ có hắn gặp người, không ai tìm được hắn. Với bản lĩnh hiện tại của Trần Lạc, dù hắn đứng trước mặt ngươi e rằng không ai có thể cảm ứng được hắn tồn tại.

Mỗi lần nhắc tới Trần Lạc là không khí nặng nề, trước kia như vậy, bây giờ vẫn thế.

Bạch Phiêu Phiêu biết điều này, nhưng nàng luôn không kiềm được lòng tò mò. Chợt bên ngoài vang tiếng ồn ào. Đám người Bạch Phiêu Phiêu, Ngự Nương mặc dù không cảm ứng được Trần Lạc nhưng sử dụng linh thức thì bên ngoài có gió thổi cỏ lay sẽ không qua mắt được bọn họ.

Các nàng vận dụng linh thức, phát hiện nguồn gốc hỗn loạn đến từ đại sảnh Hồng lâu, cẩn thận điều tra thì ra rối loạn từ hai người, một là Lưu Sa, hai là Bạch Kiếm, còn có Bạch Thiếu Đông.

- Dường như tiểu đường đệ của ngươi lại gây sự.

Nhắc đến đường đệ của mình là Bạch Phiêu Phiêu bực tức:

- Thằng nhãi Bạch Thiếu Đông suốt gày gây chuyện thị phi, tên khốn Bạch Kiếm lần nào cũng bao che cho hắn!

- Xem ra đường đệ của ngươi bị ai ăn hiếp, Bạch Kiếm đến ra mặt cho hắn. Nhưng ta rất tò mò, trong Trung Ương học phủ có hai thân thích là ngươi và Bạch Kiếm, ai dám ăn hiếp Bạch Thiếu Đông?

- Cũng đúng. Ta biết con người Bạch Kiếm, tuy hắn nuông chiều Bạch Thiếu Đông nhưng không bao giờ đứng ra bênh vực, sao lần này... Khoan, có điều lạ!

Tiếng gõ cửa vang lên, một thị nữ vội chạy vào.

- Ngự Nương, nguy rồi, Lưu Sa, Bạch Kiếm đến Hồng lâu chúng ta.

- Ngươi biết lý do không?

- Nghe nói... ta chỉ nghe nói, nghe nói Bạch Thiếu Đông bị người ăn hiếp trong Long Xà quảng trường.

- Trong Trung Ương học phủ thường chỉ có Bạch Thiếu Đông ăn hiếp người ta, chưa bao giờ có người dám khi dễ hắn. Ta thật muốn xem ai dám ăn hiếp hắn, bà nội nó, đánh chó còn phải nhìn mặt chủ!

Bạch Phiêu Phiêu không thích đường đệ hay gây rắc rối nhưng dù gì hai người là họ hàng, Bạch Thiếu Đông bị ăn hiếp làm nàng bực mình.

- Hình như là... Là Lãnh Nhị gia.

Nghe tên Lãnh Cốc, Bạch Phiêu Phiêu giật mình kêu lên:

- Lãnh Nhị gia? Lãnh Cốc? Ngươi nói Lãnh Cốc đã đến Trung Ương học phủ?

Nhìn thấy Lãnh Cốc là Bạch Phiêu Phiêu sẽ liên tưởng đến Trần Lạc. Khoan, Tiết Thường Uyển mới nói tên khốn Trần Lạc rất có thể sẽ đến Trung Ương học phủ, má ơi, sẽ không tình cờ vậy đi?

- Còn ai đi chung với Lãnh Cốc không?

- Nghe nói có người trẻ tuổi đi chung với Lãnh Nhị gia, ta chỉ nghe nói, không biết cụ thể thế nào.

Người trẻ tuổi?

Bạch Phiêu Phiêu không chịu nổi hút ngụm khí lạnh. Bạch Phiêu Phiêu nhìn Táng Hoa, Ngự Nương như muốn hỏi thị nữ nhắc đến người trẻ tuổi có khi nào là Trần Lạc?

Ngự Nương hỏi:

- Tại sao bọn họ đến Hồng lâu?

- Có người thấy hình như Lãnh Nhị gia ở trong Hồng lâu.

- Má ơi, sẽ không tình cờ vậy đi? Bạch Thiếu Đông mắt mù sao? Tên khốn này chọc vào ai không được lại đi ghẹo hắn? Trời hỡi! Các tỷ tỷ còn ở đó làm gì? Theo ta đi xem, đó dù gì là đường đệ của ta! Ta không muốn hắn chết tại đây!

Trung Ương học phủ, Hồng lâu.

Giờ phút này, đại sảnh Hồng lâu sôi tròa, lý do rất đơn giản, Lưu Sa và Bạch Kiếm đến.

Lưu Sa, Bạch Kiếm đều là Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt nổi tiếng lừng lẫy đương thời, là thần tượng thời đại mới. Trong thế giới bao nhiêu thiếu niên, thiếu nữ điên cuồng vì bọn họ. Mặc dù Thập Nhị Nhân Kiệt đến từ Trung Ương học phủ nhưng bọn họ quanh năm ở bên ngoài, hiếm ai thấy mặt. Hiện tại hai vị trong Thập Nhị Nhân Kiệt đột nhiên đến Hồng lâu, hỏi sao không làm các thiếu niên, thiếu nữ điên cuồng?

Tại sao hai nhân kiệt Lưu Sa, Bạch Kiếm đến Hồng lâu thì nhiều người đều biết lý do. Trung Ương học phủ không lớn, tin Bạch Thiếu Đông bị người ăn hiếp trong Long Xà quảng trường rất nhanh truyền khắp nơi. Ban đầu mọi người còn khó hiểu, ai đều biết Bạch Kiếm là đường cá, Bạch Phiêu Phiêu là đường tỷ của Bạch Thiếu Đông. Có hai đại nhân vật bao che, đừng nói Trung Ương học phủ, trong thế giới hiếm ai dám ăn hiếp Bạch Thiếu Đông, rốt cuộc là ai to gan quá vậy?

Mọi người nghe nói người ăn hiếp Bạch Thiếu Đông là Lãnh Nhị gia tiếng tăm lừng lẫy thì chép miệng. Có người nói Lãnh Nhị gia mặt dày ỷ lớn hiếp nhỏ, có người nói Bạch Thiếu Đông mắt mù dám trêu chọc Lãnh Nhị gia. Có người nói Lãnh Nhị gia đã quá thời, đường ca của Bạch Thiếu Đông là Bạch Kiếm, đường tỷ là Bạch Phiêu Phiêu. Bằng vào hai đại nhân vật này, Bạch Thiếu Đông đủ tư cách đối chọi với Lãnh Nhị gia.

Trong phút chốc đủ mọi cách nói nổi lên. Thấy Bạch Thiếu Đông dẫn hai nhân kiệt Lưu Sa, Bạch Kiếm vào Hồng lâu, lý do mọi người sôi trào không chỉ vì được thấy thần tượng, còn muốn chính mắt nhìn Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt có dám đụng vào Lãnh Nhị gia không. Dù gì từ đó đến nay bởi vì sự kiện Chúc Long sơn nên có nhiều tin đồn là Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt kiêng dè Lạc gia, không dám đụng vào Lãnh Nhị gia.

- Bạch Kiếm lão đại!

- Lưu Sa, ta yêu ngươi!

- Bạch Kiếm lão đại, ta muốn gả cho ngươi!

Khi Bạch Kiếm, Lưu Sa bước vào Hồng lâu, các thiếu nữ trong đại sảnh điên cuồng gào thét si mê.

Bạch Kiếm mặc áo trắng, tay cầm thanh trường kiếm lưu ly, khuôn mặt đẹp trai lạnh băng. Bạch Kiếm không thích không khí thế này, cực kỳ không thích. Nếu không vì đường đệ, Bạch Kiếm kiên quyết không bước vào Hồng lâu.

Người biết tính Bạch Kiếm đều rõ ràng Bạch Thiếu Đông mặc dù là đường đệ của gã nhưng ít khi nào Bạch Kiếm đứng ra bênh Bạch Thiếu Đông, không một lần nào. Rất nhiều lần Bạch Kiếm răn dạy đường đệ của mình. Vốn Bạch Kiếm không định đến, nhưng khi biết người đó là Lãnh Cốc thì gã cảm thấy nên đi. Nếu Bạch Kiếm không đi, Lưu Sa sẽ đến. Lòng Bạch Kiếm biết rõ Lưu Sa luôn muốn tìm cơ hội xử Lãnh Cốc, hiện tại Vân Phi Dương vắng mặt, gã không muốn giữa Lưu Sa và Lãnh Cốc xảy ra mâu thuẫn gì.

- Thiếu Đông, lát nữa không được ta cho phép thì không được nói lung tung biết không?

Bạch Thiếu Đông đang vui vẻ chào hỏi các nam nữ trong đại sảnh, nghe Bạch Kiếm nói thì bất mãn cãi lại:

- Đường ca, ta bị người ăn hiếp, chẳng lẽ muốn ta nhịn nhục sống thừa? Hừ, mặc kệ thế nào, hôm nay ta phải cho Lãnh Cốc biết mùi! Nếu không sau này Bạch Thiếu Đông ta làm lăn lộn trong Trung Ương học phủ?

Lưu Sa cười gật đầu xem như đáp lại các thiếu niên, thiếu nữ hoan hô vì gã:

- A, Bạch Kiếm, Thiếu Đông bị người ăn hiếp, ngươi làm đường ca sao có thể hướng về người ngoài?

- Lưu Sa, đây là chuyện trong nhà chúng ta, hy vọng ngươi đừng xen vào!

- Ngại quá, hôm nay ta đến không phải vì ngươi mà là Thiếu Đông. Tuy hắn là đường đệ của ngươi nhưng cũng là huynh đệ của Lưu Sa ta. Hiện tại huynh đệ bị người ăn hiếp, ta làm đại ca tất nhiên phải lấy lại mặt mũi cho Thiếu Đông. Đừng nói chỉ là Lãnh Cốc nho nhỏ, dù là Trần Lạc thần long thấy đầu không thấy đuôi cũng không được!

- Ha ha ha, chỉ có Lưu Sa đại ca là tốt với ta nhất! Chút nữa nếu Lãnh Cốc dám lớn tiếng với ta thì xin Lưu Sa lão đại dạy dỗ hắn giùm ta!

- Không thành vấn đề!

Bạch Thiếu Đông rất hưng phấn, từ lúc gã vào Trung Ương học phủ, dựa hơi Bạch Kiếm, Bạch Phiêu Phiêu nên không ai dám truê chọc gã, xứng là danh nhân Trung Ương học phủ. Hiện tại Bạch Thiếu Đông cần gấp khối đá kê chân nâng cao danh tiếng của mình trong thiên hạ, gã cho rằng Lãnh Nhị gia là tảng đá thích hợp nhất.

Đi vào đại sảnh, Bạch Thiếu Đông giơ cao hai tay ra hiệu mọi người ngừng la hét.

Bạch Thiếu Đông quát to:

- Lãnh Cốc, biết điều thì lăn ra đây cho Bạch Thiếu Đông ta!

Không người trả lời, nhưng rất nhanh Bạch Thiếu Đông thấy bóng dáng Lãnh Cốc bên cái bàn trong góc phòng.

Bạch Thiếu Đông quát to:

- Hừ! Biết ngay ngươi trốn ở đây, để xem ngươi chạy đi đâu được!

Mọi người đưa mắt nhìn qua, quả nhiên có ba người ngồi bên bàn rượu trong góc phòng. Một nữ nhân bình thường, một thanh niên đẹp như nữ, một nam nhân trung niên râu ria xồm xoàm lôi thôi. Nhiều người chưa từng gặp mặt Lãnh Nhị gia nổi tiếng như cồn, nhưng khá nhiều liếc sơ liền biết nam nhân trung niên lôi thôi là Lãnh Nhị gia chữ nghĩa đứng đầu, bằng hữu khắp thiên hạ trong truyền thuyết. Bởi vì hình tượng thô kệch của Lãnh Cốc rất bắt mắt.

- Ô, nhãi ranh này dám tìm tới cửa.

Lãnh Cốc uống cạn ly rượu, khi gã thấy Lưu Sa, Bạch Kiếm thì nhếch môi cười hờ hững:

- Còn kéo cứu binh đến.

Trần Lạc ngồi thoải mái trên ghế, liếc Lưu Sa, Bạch Kiếm, chỉ vẻn vẹn nhìn một cái.

Nữ Vu cười tủm tỉm nói:

- Thập Nhị Nhân Kiệt, ha ha ha, thật là nhân tài đường đường. Phải công nhận ánh mắt Trung Ương học phủ khá, nhìn hai người này có vài phần hạo nhiên chính khí, khó được, khó được.

Bạch Thiếu Đông vọt lên, vênh váo nói:

- Họ Lãnh, ngươi không ngờ chúng ta sẽ nhanh chóng gặp mặt đúng không?

- Nhóc con, ngươi giỏi, mau vậy đã tìm tới cửa.

- Ngươi có nhã hứng thật, còn uống rượu.

Bạch Thiếu Đông bước tới gần, bưng Tâm Tửu lên định nếm thử. Chợt một ngón tay nhẹ nhàng đặt trên ly rượu, là Nữ Vu.

Nữ Vu mỉm cười nói:

- Thiếu niên, ngươi không thể uống rượu này.

- A? Tại sao ta không thể uống?

- Đây là rượu của ta.

Bạch Thiếu Đông hừ lạnh một tiếng:

- Rượu của ngươi thì sao? Trong Trung Ương học phủ này không có rượu nào là Bạch Thiếu Đông ta không thể uống!

Bạch Thiếu Đông định bưng ly rượu lên, nhưng gã không cách nào nhúc nhích ly rượu. Bạch Thiếu Đông vận dụng linh lực cũng vô dụng. Ly rượu nho nhỏ như một ngọn núi, Bạch Thiếu Đông không cách nào nâng lên.

- Thiếu Đông, không được càn rỡ!

Bạch Kiếm bước tới, mắt quét qua quét lại người Nữ Vu. Bạch Kiếm càng nhìn càng khó hiểu, và gã chỉ có thể dùng mắt thường nhìn nữ nhân, linh thức không cách nào cảm ứng được sự tồn tại của đối phương. Bạch Kiếm nhìn thanh niên đẹp như nữ ngồi bên cạnh cũng vậy, mặc cho gã cảm ứng linh thức cỡ nào đều không thể cảm nhận tồn tại của một nam một nữ này.

Sao có thể như vậy?

Không biết, không rõ.

Lần đầu tiên Bạch Kiếm gặp tình huống này, tuy trong lòng không rõ nhưng có một điều chắc chắn rằng cặp nam nữ này không phải chuẩn bị. Hai người là loại người gì? Bạch Kiếm không tưởng tượng được.

- Lãnh huynh, lâu không gặp.

Bạch Kiếm cố nén lòng tò mò, nói với Lãnh Cốc:

- Đường đệ của ta nhỏ tuổi không hiểu chuyện, lúc trước có gì đụng chạm xin Lãnh huynh đừng để bụng, nếu có gì đắc tội xin Lãnh huynh thứ lỗi cho.

- Bạch Kiếm, ngươi khách sáo.

Mọi người cứ tưởng Bạch Kiếm đến để bênh vực đường đệ Bạch Thiếu Đông, không ngờ gã tới rồi trước tin xin lỗi Lãnh Cốc. Chẳng lẽ đúng như tin đồn, Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt sợ Trần Lạc nên không dám đụng vào Lãnh Cốc?

Mọi người không hiểu, Bạch Thiếu Đông càng không hiểu nổi.

Bạch Thiếu Đông há mồm định nói gì nhưng bị Bạch Kiếm nạt:

- Thiếu Đông, không mau lại đây xin lỗi nhị gia?

Bạch Thiếu Đông tuổi trẻ bốc đồng, con người kiêu căng ngang ngược. Bạch Thiếu Đông đến Hồng lâu vì định đạp lên chướng ngại vật Lãnh Cốc nổi bật danh tiếng của mình, sao có thể xin lỗi gã được?

Bạch Thiếu Đông tức giận quát:

- Đường ca bị điên sao? Ta kêu đường ca đến vì bênh vực cho ta, không phải để đường ca xin lỗi! Ta có còn là đường đệ của đường ca không?

Bạch Kiếm trầm giọng quát:

- Xin lỗi đi!

Thấy không thể trông nhờ vào Bạch Kiếm, Bạch Thiếu Đông quay sang ngó Lưu Sa.

Lưu Sa biểu tình trầm trọng nhìn, gã không xem Lãnh Cốc mà là nhìn một nam một nữ bên cạnh Lãnh Cốc. Giống như Bạch Kiếm, Lưu Sa phát hiện linh thức hoàn toàn không cảm ứng được một nam một nữ tồn tại, gã không nghĩ ra, lòng thầm kiêng dè. Nhưng Bạch Kiếm là Bạch Kiếm, Lưu Sa là Lưu Sa. Bạch Kiếm vì một vài lý do kêu Bạch Thiếu Đông xin lỗi, nhưng Lưu Sa thì không.

Lưu Sa ngẫm nghĩ, tiến lên hỏi:

- Lãnh Cốc, nghe nói Chúc Long sơn của ngươi đã giải tán?

- Đương nhiên, Lưu Sa nhà ngươi đã tuyên bố sao gia dám không gaiỉ tán? Ngươi là ai? Một trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, gia không truê vào được.

- Tốt, rất tốt. Nếu ngươi đã giải tán Chúc Long sơn thì ta sẽ không truy cứu trách nhiệm nữa.

Lưu Sa nhìn Trần Lạc, Nữ Vu, hỏi:

- Hai vị này là bằng hữu của ngươi?

- Đương nhiên, như thế nào? Chẳng lẽ Lãnh Cốc ta quen bằng hữu còn cần báo cáo với đại nhân kiệt ngài đây?

- Ha ha ha, Lãnh huynh hài hước thật.

Lưu Sa không ngốc, gã nghe ra lời nói của Lãnh Cốc tràn đầy mỉa mai, nhưng gã không tức giận mà bước đến gần.

Lưu Sa hỏi:

- Tại hạ là Lưu Sa, không biết xưng hô hai vị như thế nào?

Tự xưng mình là tại hạ là một loại khiêm tốn, cũng biểu thị tôn trọng đối phương. Đối diện một nam một nữ bề ngoài bình thường, Lưu Sa, một trong Thập Nhị Nhân Kiệt khiêm tốn tự xưng là tại hạ.

Tại sao?

Mọi người không hiểu, Bạch Thiếu Đông cũng không hiểu. Hôm nay Bạch Thiếu Đông mời Bạch Kiếm, Lưu Sa đến bênh vực gã, không ngờ Bạch Kiếm kêu gã xin lỗi thì thôi, Lưu Sa cũng khách sáo với cặp nam nữ này. Bạch Thiếu Đông vừa tức vừa sốt ruột. Lúc này đại sảnh rối loạn, mọi người giương mắt nhìn qua thấy hai nữ nhân đi tới. Hai nữ nhân này là Bạch Phiêu Phiêu, Ngự Nương.

Thấy Bạch Phiêu Phiêu, mắt Bạch Thiếu Đông sáng rực lên, gã lao qua hét to:

- Đường tỷ đến vừa lúc! Ta ở trong học phủ bị Lãnh Cốc ăn hiếp, đường tỷ hãy lấy lại công bằng cho ta!

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh