Nhưng hiện tại vách tường không gian phương thế giới này này bị trám nhiều lỗ thủng, nguyên vách tường bị ba loại lực lượng thần kỳ bao phủ. Trong một lúc Trần Lạc khó tìm hiểu được nguồn gốc ba loại lực lượng, nhưng hắn nhìn ra chính là ba loại lực lượng thần kỳ phong ấn phương thế giới này chặt chẽ, pháp tắc không gian cũng thay đổi.
Lãnh Cốc hỏi:
- Chỉ có Vân Đoan sử dụng căn nguyên thế giới mới sửa được vách tường không gian, phong ấn phương thế giới này đúng không?
- Có lẽ Vân Đoan nhờ vào căn nguyên thế giới phong ấn phương thế giới này, nhưng còn có người khác sử dụng thủ đoạn lớn phong ấn phương thế giới này này.
- Là ai?
- Có một là Trung Ương học phủ, còn một loại lực lượng khác thì không biết thuộc về ai.
Tần Phấn không nghĩ ra, Trần Lạc cũng chịu. Hiện tại tình huống khẩn cấp, không kịp suy nghĩ nhiều như vậy. Nếu tmạ thời không thể rời khỏi phương thế giới này thì chỉ đành tìm cách khác. Mấy người bàn bạc, cuối cùng quyét định đưa các tiền bối đi Tùng Lâm Tiểu Linh giới ở tạm. Sau đó Tần Phấn đón gia đình Lãnh Cốc tới đây.
Dàn xếp xong mọi người, vì an toàn, Trần Lạc lại sử dụng thủ đoạn lớn bảo vệ đám người Vương Khắc lão sư từng vòng từng vòng.
Khi đoàn người quay về bên ngoài thì thế giới đã hoàn toàn lộn xộn. Không biết ai lộ tin Nhân Thư sắp hiện thế, chỉ mấy canh giờ ngắn ngủei đã truyền khắp thế giới. Đa số tu hành giả có lẽ không rành bí mật trong thiên địa, nhưng mọi người từng đọc Các Thế Kỷ. Trong Các Thế Kỷ ghi rõ ràng Nhân Thư là nhân tộc chi nguyên, ai có được Nhân Thư là có thể chấp chưởng nhân chi pháp tắc, chúa tể chúng sinh.
Vừa nghe nói Nhân Thư chúa tể vận mệnh thương sinh sắp hiện thế, hễ là tu hành giả có ai ngồi yên được?
Người to gan thì kéo bè kéo lũ chuẩn bị cướp giật Nhân Thư.
Người nhát gan cũng kêu người chực chờ thử vận may.
Trong thế giới lấy mạo hiểm làm vinh diệu này, tu hành giả có chút kinh nghiệm đều biết mạo hiểm và ích lợi là song song. Bảo bối càng đáng giá thì nguy hiểm càng lớn. Càng đừng nói thứ hiện thế lần này là Nhân Thư chí cao vô thượng trong thiên địa, thậm chí trong vũ trụ. Nhiều tu hành giả tự hiểu sức mình, biết bảo bối chí cao vô thượng như thế dù có hiện thế cũng không đến lượt bọn họ.
Nói là vậy nhưng không có nghĩa là bọn họ ngoan ngoãn bỏ cuộc. Ai cũng muốn thử vận may, nhưng không thể ăn được thịt nhưng húp miếng canh cũng tuyệt. Lùi một vạn bước, cứ cho rằng không húp được canh, xem náo nhiệt tăng kiến thức cũng tốt.
Đương nhiên một số tu hành giả kiến thức rộng biết tồn tại chí cao vô thượng như Nhân Thư hiện thế sẽ gây ra gió tanh mưa máu. Cho nên tránh nó xa thật xa là tốt nhất. Nhưng người lý trí như thế rất ít, không mấy người giữ được bình tĩnh tuyệt đối trước sức hấp dẫn của Nhân Thư.
Nhân Thư chưa hiện thế thiên hạ đã là đại loạn.
Các Vinh Diệu đoàn, các gia tộc thổi kèn chiêu binh mãi mã. Nhìn thế cục hỗn loạn, ngông cuồng Trần Lạc, Ngạo Phong, Tần Phấn cùng sử dụng đại thần thông đại thủ đoạn, dùng thanh âm như sấm khuyên nhu thiên hạ, nói cho mọi người Nhân Thư hiện thế đi kèm nguy hiểm chưa biết, hy vọng mọi người tạm trốn trong Tiểu Linh giới tránh cho bị thương.
Tiếc rằng không ai nghe bọn họ khuyên nhủ, cho rằng gió thoảng bên tai. Mặc dù Lạc gia rất có tiếng tăm nhưng vô dụng.
Nguy hiểm?
Vớ vẩn.
Trong phương thế giới này này hễ bảo bối hiện thế luôn đi kèm nguy hiểm chưa biết, dù Lạc gia nhà ngươi không nói thì trong lòng mọi người hiểu rõ.
Trần Lạc rất bất đắc dĩ, hắn dùng danh nghĩa Lạc gia cũng không khuyên được chứ đừng nói là Ngạo Phong, Tần Phấn, không ai thèm nghe hai người. Ngược lại Lãnh Cốc khuyên nhu lại nổi lên hiệu quả bất ngờ.
Buổi trưa hôm đó.
Đám người xếp hàng dài trên bầu trời, dẫn đầu là Lãnh Cốc.
- Người biết Lãnh Cốc ta nghe kỹ đây!
- Chắc mọi người cũng biết tin Nhân Thư sắp hiện thế. Cái gì là Nhân Thư, chắc ta không nói các người cũng biết rồi. Trong Các Thế Kỷ ghi chép ai được Nhân Thư sẽ chúa tể vận mệnh thương sinh, lời này đúng, ta tin đó là thật, mọi người cũng tin điều này.
- Ta biết mọi người triệu tập nhân mã chỉ vì muốn thử vận may, húp canh. Ta rất thông cảm điều này, đổi lại lầt cũng sẽ làm như vậy.
- Nhưng, các người nghe đây! Hôm nay ta muốn nói cho mọi người biết, muốn ăn canh cũng nên chọn lúc, đừng để lúc đó không uống được canh mà chính mình cũng mất mạng!
- Ta nói nhiều như vậy không phải ngăn cản mọi người vớt ích lợi mà chỉ muốn khuyên nhủ, các người hãy tạm trốn trong Tiểu Linh giới, khi Nhân Thư hiện thế thì chờ xem tình huống thế nào, có nguy hiểm không? Bản thân chịu nổi nguy hiểm đó không? Nguy hiểm có đáng giá mạo hiểm không? Hiểu rõ ràng rồi đi ra ăn canh cũng không muộn.
- Người biết Lãnh Cốc ta đều đi ra, theo ta đi!
Lãnh Nhị gia lăn lộn trong thiên hạ không lâu, chỉ hai, ba chục năm ngắn ngủi. Nhưng Lãnh Cốc nổi tiếng chữ nghĩa đứng đầu, làm người rộng rãi, bằng hữu khắp thiên hạ. Lãnh Cốc mang theo các huynh đệ ngày xưa trong Chúc Long sơn, ngày càng nhiều người tham gia vào đội khuyên nhủ. Đám người đông đúc nhiều vô số kể, từ đông đến tây, từ nam đến bắc, dài như con rồng.
Cùng lúc đó, Hách Thiên Nhai, Đồ Lão Tà, Ngụy đại tổng quản cũng đứng ra khuyên bảo. Ba người là đại nhân vật Trung Ương học phủ, càng là tiền bối đức cao vọng trọng trong thiên hạ. Người nào có uy tín danh dự trong phương thế giới này đều là đệ tử Trung Ương học phủ, giờ thấy ba lão tự mình khuyên bảo thì cũng tỉnh táo lại. Bọn họ quyết định vào Tiểu Linh giới, chờ xem tình huống rồi quyết định.
Có Lãnh Nhị gia, Hách Thiên Nhai, Đồ Lão Tà, Ngụy đại tổng quản khuyên nhủ, đa số người trong phương thế giới này tạm thời vào Tiểu Linh giới tránh né, nhưng có một số người không sợ chết tiếp tục chiêu binh mãi mã.
Trên bầu trời, đoàn sáng to lớn lơ lửng trong không trung, chậm rãi xoay tròn. Mây sét dày đặc bao bọc quanh đoàn sáng, sấm chớp đì đùng. Mỗi lần đoàn sáng trắng xoay tròn là như kéo theo cả thế giới vang tiếng nổ điếc tai, một số Tiểu Linh giới cũng run rẩy theo.
Trong Tiểu Tùng Lâm linh giới.
Lãnh Cốc há hốc mồm nhìn. Tiểu Tùng Lâm linh giới lại run rẩy.
Lãnh Cốc rụt cổ lẩm bẩm:
- Bà nội nó, động tĩnh lớn như vậy, Nhân Thư chưa xuất đã khủng bố thế này, nếu nó xuất thế thì còn như thế nào nữa? Không chừng phương thế giới này sẽ tan tác.
Trần Lạc, Ngạo Phong, Tần Phấn ngồi xếp bằng. Ba người nhắm mắt, không biết đang tu luyện hay tĩnh tu. Thấy không ai quan tâm mình, Lãnh Cốc nghẹn lời. Nhìn Trần Lạc, Ngạo Phong, Tần Phấn khoanh chân tập trung tĩnh tu, Lãnh Cốc trong cơn hưng phấn kích động rất là khó chịu.
Lãnh Cốc bực tức nói:
- Ba người giỏi nhịn thật, Nhân Thư sắp hiện thế mà các ngươi còn yên tâm tĩnh tu. Có cần như vậy không?
Trần Lạc, Ngạo Phong, Tần Phấn vẫn không đáp lại. Lãnh Cốc tức xì khói, gã muốn phát cuồng.
Lãnh Cốc cười nhạo:
- Ba người làm vậy có ích gì sao? Bình thường không cố gắng tu luyện, đến lúc mấu chốt thì cố gắng cần cù, hữu dụng sao?
Trần Lạc dựa vào thân cây, cười nói:
- Tiểu tử, chưa nghe câu nói này sao? Lâm trận mới mài gươm, không nhanh cũng sáng.
- Chết tiệt, Lạc gia! Cây thương của người đủ nhanh, đủ sáng rồi, còn cần mài sao?
- Dẹp đi, lo chuyện của mình đi, gia đang bận tu luyện thần công.
Nghe Trần Lạc nói làm Lãnh Cốc sửng sốt, gã không hiểu hai chữ thần công là sao.
Một lúc sau Lãnh Cốc mon men tới hỏi:
- Lạc gia dang tu luyện thần công gì vậy? Nói cho gia tu luyện chung với.
- Thần công gì thì ta tạm thời cũng không biết.
- Thần công gì mà Lạc gia cũng không biết? Vậy còn tu luyện khỉ gì?
- Thì ta đang lĩnh ngộ nó, ngươi sốt ruột làm chi?
Trần Lạc cười nói:
- Chờ khi nào gia tham ngộ hiểu, các thần thấy gia cũng phải e ngại.
- Má ơi, Lạc gia đừng đùa ta hoài được không? Có thần công oách vậy sao?
- Nhảm, thần công Nữ Oa truyền xuống, ngươi nói xem nó không oách sao?
Nghe tên Nữ Oa, Ngạo Phong và Tần Phấn mở mắt ra, ánh mắt khó hiểu ý hỏi Trần Lạc thật sự có thần công oai vậy sao?
- Chậc, hai người cũng không tin ta sao?
Ngạo Phong, Tần Phấn nhìn nhau, không biết trả lời ra sao. Nếu người khác nói thì hai người không bao giờ tin, coi như nghe chuyện tiếu lâm. Dù sao thần công sánh bằng thần ma do Nữ Oa truyền xuống nghe hơi hoang đường, nhảm nhí. Nhưng nếu là Trần Lạc nói thì lại khác, vì nhiều sự thật chứng minh Trần Lạc làm chuyện gì cũng rất có thể.
- Được rồi, không nói nhiều với các ngươi nữa, chờ gia tu luyện ra thì các người sẽ mở rộng tầm mắt.
Trần Lạc nói xong hắn đổi tư thế thoải mái khác nằm dưới thân cây, nhắm mắt tu luyện.
Trần Lạc không nói đùa, đúng là hắn đang tham ngộ thần công do Nữ Oa truyền xuống. Trần Lạc nhớ lúc Nhân Thư hoàn thành tái tạo, Trần Lạc ngẫu nhiên được một ít ký ức liên quan Nhân Thư. Trong ký ức đó thở thiên địa sơ khai, Nữ Oa nặn đất tạo người, truyền dạy lực lượng nguyên thủy.
Sau này nhân tộc tu luyện lực lượng nguyên thủy đại chiến với hai tộc thần và ma. Cuối cùng nhân tộc dựa vào lực lượng nguyên thủy suýt tiêu diệt hai tộc thần và ma, tính ra tu luyện lực lượng nguyên thủy không chừng có thể khiến thần ma kiêng dè ba phần.
Trần Lạc cho răng hắn đã mở ba mạch thiên, địa, mệnh, có thể tu ra giới chi linh hải, về mặt lý luạn không khác gì người mười phân vẹn mười ngày xưa Nữ Oa nặn đất. Bọn họ có thể tu luyện ra lực lượng nguyên thủy thì Trần Lạc cũng có thể.
Hiện giờ vấn đề mấu chốt là Trần Lạc đọc ký ức trong Nhân Thư mơ hồ, lúc ngắt lúc nối. Nữ Oa giảng nguyên thủy chi đạo thì càng khiếm khuyết không đầy đủ, muốn tham ngộ rất là khó khăn. Hiện tại Trần Lạc dựa vào những ký ức khiếm khuyết thôi diễn từng chút một.
Cái gọi là nguyên thủy tức là nguyên.
Nguồn suối lực lượng là linh hải.
Cho nên giới chi linh hải là căn bản của nguyên thủy.
Nghĩ thông điều này Trần Lạc bắt tay vào giới chi linh hải. Từ hai mươi năm trước Trần Lạc thành tựu phật gia chí tôn đại tịch diệt niết bàn chi thể, mười năm trước tu ra Bát Bộ Thiên Long, giới chi linh hải của hắn thay đổi nghiêng trời lệch đất. Trong giới chi linh hải trắng đen giao nhau, âm dương giao hợp, quang ám đan xen, như một mảnh hỗn độn.
Một đoàn sáng kỳ lạ lơ lửng giữa linh hải. Đoàn sáng thiên biến vạn hóa, đôi khi tràn ngập lực lượng hủy thiên diệt địa, đôi khi tràn đầy lực lượng thôn thiên phệ địa, đôi khi là lực lượng kinh thiên động địa, đôi khi khi lại như chấp thiên chưởng địa, lại như chuyển trời đổi đất. Đoàn sáng như thần như ma như phật, rất khó nói rõ, bao gồm mọi mặt, cái gì cần có đều có.
Đây là linh tướng khủng bố, phân thân lỗ đen, Đại Diêm La tinh thần chi hồn, đại bằng kim sí điểu, thủ hộ long linh, biến dị chi linh, tám loại lực lượng nguyên tội của Trần Lạc tu luyện ra Bát Bộ Thiên Long được gọi là nguyên tội chi linh.Giờ phút này, Bát Bộ Thiên Long như quái vật có tám đầu điên cuồng hấp thu những hỗn độn chi tức trong giới chi linh hải.
Một chỗ khác trong linh hải lơ lửng một đoàn sáng kỳ diệu, đoàn sáng như trái tim đập theo nhịp điệu. Đây là Trái Tim Nhân Quả mà Trần Lạc đánh cắp từ không gian nhân quả. Khác với Bát Bộ Thiên Long tham lam, Trái Tim Nhân Quả bình tĩnh nhận giới chi linh hải ôn dưỡng.
Trần Lạc mặc kệ Bát Bộ Thiên Long, Trái Tim Nhân Quả, hắn tập trung tinh thần quan sát những hỗn độn như trắng đen giao nhau, âm dương giao hợp trong giới chi linh hải. Đầu óc Trần Lạc lặp đi lặp lại những ký ức khiếm khuyết trong Nhân Thư.
Cái gì là hỗn độn, cái gì là nguyên thủy.
Hỗn độn tức thái cực, trước khi thiên địa chưa phân, nguyên khí hỗn là nhất, là nguyên.
Nguyên thủy tức thái sơ, khí mênh mông, như nước vạn vật, là thủy.
Nguyên thủy...
Ầm ầm đùng đùng!
Trên bầu trời đột nhiên vang tiếng nổ điếc tai. Đoàn sáng to lớn tỏa ánh sáng nhiều màu sặc sỡ. Ánh sáng khuếch tán tựa như vầng sáng sự sống, nơi ánh sáng đi qua xuân về mặt đất, vạn vật thức tỉnh.
Lãnh Cốc núp trong Tiểu Tùng Lâm linh giới nhìn tình huống kỳ lạ, lòng rất giật mình.
Lãnh Cốc nghi hoặc hỏi:
- Chuyện gì xảy ra?
Tần Phấn bừng tỉnh khỏi tĩnh tu, xuyên qua Tiểu Tùng Lâm linh giới cảm ứng tình huống bên ngoài.
Tần Phấn nghiêm túc nói:
- Nhân Thư ngưng tụ đã gần xong, tùy thời sẽ hiện thế.
- Ánh sáng bảy sắc này là thứ gì? Má ơi,dù ta ở trong Tiểu Tùng Lâm linh giới vẫn cảm nhận được sức sống đậm đặc đó.
- Nhân Thư là Nữ Oa biến ra, chúa tể thương sinh pháp tắc, cũng là thương sinh chi nguyên, là nguồn suối sự sống. Ánh sáng sặc sỡ này là ánh sáng sinh mệnh chứa sứ sống vô hạn, rất hiếm có.
- Má ơi, thật sự là ánh sáng sinh mệnh sao? Còn đứng ngây ra đó làm chi? Mau ra ngoài hấp thu, thí được hơi nào hay hơi đó!
Nghe nói là ánh sáng sinh mệnh thì Lãnh Cốc cuống cuồng chạy ra ngoài. Lãnh Cốc còn như thế càng đừng nói những người khác. Tu hành giả lúc trước chọn núp trong Tiểu Linh giới cảm nhận ánh sáng sinh mệnh đậm đặc thì bất chấp nguy hiểm, bọn họ như ong vỡ tổ ùa ra. Mọi người vội vàng hấp thu ánh sáng sinh mệnh hiếm thấy mấy vạn năm, nhiều người to gan càng xông hướng đoàn sáng trong không trung.
Một tiếng gầm sắc bén vang lên:
- Lùi xuống!
Đám tu hành giả định xông hướng đoàn sáng đều rớt xuống đất. Một bóng người bay ra từ đoàn sáng, một bộ áo trắng, tay cầm trường kiếm, biểu tình uy nghiêm, uy vũ hét lớn.
- Ta là Bạch Kiếm của Trung Ương nhân kiệt, phụng mệnh bảo vệ Nhân Thư tại đây. Không cho phép ai được đến gần, nếu không giết không tha!
- Ta là Đường Kỳ của Trung Ương nhân kiệt, phụng mệnh bảo vệ Nhân Thư tại đây...
- Ta là Liễu Truyền Thiên của Trung Ương nhân kiệt...
- Ta là Kim Đô của Trung Ương nhân kiệt...
Vù vù vù vù vù!
Mười người lao ra khỏi đoàn sáng khổng lồ, chính là mười vị Trung Ương nhân kiệt. Một đám người khác bay ra khỏi đoàn sáng, đông cỡ mấy chục người. Bọn họ là thái thượng trưởng lão Trung Ương nội các, đi đầu là các lão Mạc Thiên Cổ, Vân Phi Dương được tiếng là đứng đầu Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt.