Còn một vị tên Bạch Kiếm, không nhiều người biết gã, nhưng người biết thì đều rõ ràng Bạch Kiếm cũng là đệ tử của Trung Ương học phủ, nghe đồn đồng hương với Lạc gia, đều là thiên kiêu Tiểu La Thiên trong Kim Thủy vực. Nghe nói quan hệ giữa Bạch Kiếm và Lạc gia không tệ, nhưng lúc vào Trung Ương học phủ thì gã bsi ẩn mất tích, không ai biết gã đã đi đâu. Trong Trung Ương học phủ có quá nhiều thiên kiêu, chẳng ai quan tâm vấn đề nhỏ bé này.
Trung Ương học phủ phái mười hai người ra, mọi người chỉ biết mặt ba người. Về chín người khác, có người nói bọn họ từng là đệ tử của Trung Ương học phủ, đa số giống như Đường Kỳ, Bạch Kiếm, tuy có tiếng thiên kiêu nhưng chỉ thuộc hạng hai, nổi bật trong chỗ nhỏ nhưng vào Trung Ương học phủ thì im hơi lặng tiếng. Bọn họ có cùng một điểm chung là sau khi vào Trung Ương học phủ thì bí ẩn biến mất, từ đó không bao giờ xuất hiện nữa.
Tại sao bọn họ biến mất? Sau khi mất tích đã đi đâu? Không ai biết.
Hiện nay thế giới hỗn loạn, không ai quan tâm vấn đề này. Người đời quan tâm là tại sao Trung Ương học phủ không phái ra Huyền Hoàng quân đoàn nổi tiếng thế giới, không phái ra những cao thủ bí ẩn không xuất thế, tại sao chỉ phái ra mười hai thanh niên?
Trong khi mọi người khó hiểu, suy đoán, nổi lên nghi ngờ. Một người tên Bạch Kiếm trong mười hai thanh niên một kiếm chém chết Thẩm Phán Giả của Vân Đoan làm thế giới rúng động, làm mọi người kinh sợ.
Đây là một kiếm kinh thế.
Một kiếm về phương tây, Thẩm Phán Giả Vân Đoan tan biến tại chỗ.
Vân Đoan Thẩm Phán Giả rất mạnh, Thiên Hành giả gặp phải cũng sẽ đi đường vòng, bây giờ bị Bạch Kiếm một nhát kiếm giết chết.
Hơn mười năm trước, Bạch Kiếm chỉ là một đứa nhóc hỉ mũi chưa sạch, tham gia cuộc thi Trung Ương xếp hạng mấy chục, vào Trung Ương học phủ càng nhanh chóng chìm trong vầng sáng của các thiên kiêu khác. Đừng nói so sánh với Tịch Nhược Trần, Gia Cát Thiên Biên, dù là Hạ Hầu Kích, Văn Cảnh Thiên cũng hơn Bạch Kiếm nhiều. Tại sao chỉ mất tích hơn mười năm Bạch Kiếm bỗng nhiên lợi hại như vậy vậy? Một nhát kiếm giết Vân Đoan Thẩm Phán Giả.
Tại sao?
Không ai biết tại sao.
Không lâu sau người đời hiểu tại sao Trung Ương học phủ gác Huyền Hoàng quân đoàn sang một bên, không dùng nhiều cao thủ mà chỉ phái mười hai thanh niên. Lý do rất đơn giản, mỗi người đều có thế lực cường đại xóa sổ Vân Đoan Tài Quyết Giả, Thẩm Phán Giả. Đúng vậy, mỗi thanh niên đều như thế.
Chỉ bảy ngày ngắn ngủi, Vân Đoan Tài Quyết Giả, Thẩm Phán Giả trong thế giới nhân gian không người địch nổi đều bị mười hai thanh niên giết sạch, không chừa một tên. Đám công tử ca Vân Đoan tai họa, đàn áp dân chúng sợ tè ra quần, hoặc chết hoặc bị thương.
Nếu ngươi nghĩ thực lực của mười hai người Trung Ương học phủ chỉ có bấy nhiêu thì sai mười mươi, mỗi vị không chỉ có thực lực cường đại giết Vân Đoan Thẩm Phán Giả, cũng có sức mạnh đối kháng Vân Đoan thẩm phán.
Một ngày trước, mọi người chính mắt thấy Vân Đoan tiểu vương gia triệu hoán Vân Đoan thẩm phán định dùng nó chế tài mười hai người. Khi thẩm phán giáng xuống, mười hai người Trung Ương học phủ không trốn không né, cứng rắn đỡ Vân Đoan thẩm phán, còn giết hết Thẩm Phán Giả. Cuối cùng Vân Đoan tiểu vương gia co giò bỏ chạy, trốn về Vân Đoan.
Đến đây thì người Vân Đoan hoàn toàn biến mất khỏi phương thế giới này, bởi vì mười hai người bộc lộ khí thế cường đại, như nhân thần. Bọn họ không chỉ thực lực cường đại, tính cách cũng thân thiện, lòng từ bi, bình loạn Vân Đoan tiểu vương gia, cứu phương thế giới này. Người đời tôn xưng là Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt.
Sau khi bình loạn Vân Đoan, Trung Ương học phủ phái ra Huyền Hoàng quân đoàn nổi tiếng bảo vệ thế giới, Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt dẫn đầu quân đoàn trong một năm ngắn ngủi dẹp họa loạn lớn nhỏ trong thế giới, bảo vệ hòa bình thế giới, lập lại trật tự thế giới.
Đã hai năm từ lúc nhân quả mở ra, hai năm nay Vân Đoan không còn người nào giáng trần làm bậy. Nhân Vương Mạc Vấn Thiên, Thiên Tử Đế Vương Gia Cát Thiên Biên, mấy vị vương giả vấn đỉnh vương tọa thần thoại khác không hề lộ mặt. Trận chiến Lạc gia thì càng biệt tích như mọi khi, lúc hắn xuất hiện là khi mọi người không tưởng được, khi biến mất không một dấu vết. Người đời đã thói quen Lạc gia thần long thấy đầu không thấy đuôi.
Trật tự thế giới hỗn loạn nhờ có Huyền Hoàng quân đoàn Trung Ương học phủ trấn áp dần trở về bình thường. Sau này Trung Ương học phủ xây dựng trung tâm quyền lực tạm thời, đặt tên là Trung Ương tập quyền. Một số người đức cao vọng trọng khắp thế giới cùng nhau quản lý trật tự phương thế giới này.
Chớp mắt ba năm đã qua, Vân Đoan không có rục rịch gì, tám vị vương giả không còn xuất hiện nữa.
Năm thứ tư như thế.
Năm thứ năm vẫn vậy.
Dần dần, thế nhân bắt đầu quên Vân Đoan tồn tại, tám vị vương giả có thành tựu vấn đỉnh vương tọa thần thoại trong Các Thế Kỷ đã từng chói lọi cũng bắt đầu bị mọi người lãng quên, trở thành truyền thuyết quá khứ. Vị nghịch thiên Lạc gia càng là truyền thuyết trong truyền thuyết.
Có câu giang hồ lớn nhân tài lớp lớp, mỗi người một vẻ mấy trăm năm.
Trước kia mọi người thảo luận về truyền thuyết Lạc gia, truyền kỳ của tám vị vương giả. Giờ này ngày này thế nhân nói nhiều nhất là sự tích phong vân của Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt. Năm năm qua mười hai nhân kiệt trừ ma vệ đạo, bảo vệ chính nghĩa trên khắp thế giới. Tu vi bọn họ cao sâu, thực lực cường đại, nhân tức mênh mông, lòng dạ hiệp nghĩa làm người ta kính ngưỡng.
Đường Kỳ, một trong Thập Nhị Nhân Kiệt dùng thủ đoạn đại thần thông mênh mông tụ tập tinh hoa nhật nguyệt, giáng mưa bảy sắc, ân trạch đất đai, khiến các sa mạc hoang vu biến thành ốc đảo.
Bạch Kiếm, một trong Thập Nhị Nhân Kiệt dùng kiếm pháp kinh thế từng nhát kiếm chém chết Lang Gia hoàn cảnh từng là nanh vuốt của Vân Đoan, lại chém thá hội nghị Vân Đoan từng xây dựng trong thế giới nhân gian. Cuối cùng Bạch Kiếm một kiếm chặt đứt kiến trúc có tính tiêu chí nhất của Vân Đoan trong thế giới nhân gian, Vân Đoan thánh bia.
Trừ Đường Kỳ, Bạch Kiếm ra, Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt làm nhiều chuyện trong năm năm qua toàn là sự tích lớn kinh thiên động địa. Nhưng nói khiến người khen nhiều nhất là Vân Phi Dương.
Vân Phi Dương dựa vào sức mình sáng tạo ra Tiểu Linh giới hoàn toàn mới, thực lực mạnh mẽ, thủ đoạn ảo diệu làm người ta cảm thán, được tiếng là đứng đầu Thập Nhị Nhân Kiệt.
Sau này Vân Phi Dương dẫn mười một nhân kiệt khác dùng mười bảy ngày ngắn ngủi san bằng Mê Vụ sâm lâm được tiếng là nguy hiểm nhất. Đúng vậy, san bằng, giết hết sạch đám ma thú hung tàn nhất trong Mê Vụ sâm lâm.
Chỉ có thế sao?
Không!
Không lâu sau Vân Phi Dương lại dẫn mười một nhân kiệt khác đơn độc vào Hắc Ám trận doan hgiết mấy vị ma quần, đồ diệt hết chín Vinh Diệu đoàn nổi tiếng lừng lẫy trong đó, giết vu sư tà ác nhiều không đếm xuể. Hắc Ám trạn doanh bị đánh tan hoàn toàn, từ nay phương thế giới này không còn hắc ám.
Điều này khiến người kinh thán Thập Nhị Nhân Kiệt Trung Ương học phủ cường đại, năm năm ngắn ngủi mười hai người đã oanh liệt nhổ sạch tất cả uy hiếp ẩn giấu trong thế giới, giết các tồn tại ảnh hưởng trật tự thế giới bình an. Vì điều này mười hai người được tôn xưng là Thập Nhị Thủ Hộ của thế giới nhân gian.
Vân Đoan từng chúa tể phương thế giới này, Lạc gia từng nghịch thiên mà đi, tám vị vương giả vấn đỉnh vương tọa thần thoại, mọi thứ đã qua bị ánh sáng sự tích của Thập Nhị Nhân Kiệt bao phủ, dần bị quên lãng. Các nữ thần từng có hoa dung nguyệt mạo, khuôn mặt hoàn mỹ, khuynh quốc khuynh thành khuynh thiên hạ cũng không ngoại lệ, bởi vì đã thật lâu các nàng không xuất hiện nữa.
Thiên Sứ Nữ Thần Tiết Thường Uyển, Phượng Hoàng Nữ Thần Lạc Anh, Tinh Linh Nữ Thần Mạc Khinh Sầu, Tu La Nữ Thần Hoàng Tuyền vân vân. Trước kia sau khi Táng Cổ Phong hiện thế còn ngẫu nhiên thấy dấu vết các nàng. Lần này nhân quả mở ra, không còn ai biết bọn họ đi về đâu, không nghe ai nói.
Nhưng có vài người ngoại lệ, một là Ngự Nương Mạn Đà La, hai là Bạch Phiêu Phiêu.
Vì sau khi nhân quả mở ra, Ngự Nương Mạn Đà La từ bỏ sản nghiệp phong nguyệt của mình ở Tây Ách vực, thành Hồng Lâu lão bản nương phủ Trung Ương học phủ. Bạch Phiêu Phiêu từ bỏ thân phận đại tỷ biến thành đạo sư nóng tính trong Trung Ương học phủ.
Trưa hôm nay, mặt trời nóng cháy.
Trung Ương học phủ, trong Hồng lâu.
Ngự Nương Mạn Đà La như mọi khi một mình đứng bên khung cửa sổ, một tay bưng ly thủy tinh chân cao, một tay đặt hờ, thẫn thờ nhìn phương xa. Ngự Nương Mạn Đà La nhìn cá thiếu niên, thiếu nữ chăm chỉ khổ luyện bên ngoài khung cửa sổ. Từ khi đến Trung Ương học phủ, mỗi khi rảnh rỗi Ngự Nương Mạn Đà La sẽ nhìn như vậy, đôi mắt sâu thẳm lóe tia hâm mộ, ngẫu nhiên lộ vẻ hồi ức.
Năm năm qua đi, Ngự Nương vẫn là Ngự Nương yêu kiều quyến rũ, không có gì thay đổi, dù có thì chẳng qua nàng càng quyến rũ tận xương, phong vạn hơn, giơ tay nhấc chân làm hồn người điên đảo.
Chợt một thanh âm bực bội vang lên:
- Tức chết, tức quá đi! Ngự Nương, ngươi có đây không? Ta muốn uống rượu, uống cho chết!
Ngự Nương không ngoái đầu lại, bởi vì nàng biết người đến là ai. Nơi này là chỗ ở của Ngự Nương Mạn Đà La, trừ Bạch Phiêu Phiêu ra không ai dám tự tiện xông vào khi chưa xin phép.
Quả nhiên tiếng đẩy cửa vang lên, Bạch Phiêu Phiêu bước vào. Năm năm qua đi, Bạch Phiêu Phiêu thya đổi rất lớn. Bạch Phiêu Phiêu trước kia để tóc ngắn, trông rất rắn rỏi. Ngày nay Bạch Phiêu Phiêu mặc váy, tóc dài bay bay, đứng bên cạnh Ngự Nương yêu diễm quyến rũ cũng không kém cạnh gì. Nhìn thoáng qua Bạch Phiêu Phiêu như nữ thần anh tư hiên ngang, nhưng chỉ vẻn vẹn là nhìn thoáng qua.
Người nào quen Bạch Phiêu Phiêu đều biết năm năm qua khuôn mặt, cách ăn mặc của Bạch Phiêu Phiêu cho cảm giác nữ thần nhưng tính cách không hề thay đổi, nói chuyện vẫn thẳng đuột, tính tình nóng nảy, đánh người không nương tay. Các học viên đặt biệt danh cho Bạch Phiêu Phiêu là Nữ Ma Đầu.
Ngự Nương đi qua rót ly rượu đỏ thắm cho Bạch Phiêu Phiêu:
- Phiêu Phiêu, sao ngày nao ngươi cũng nóng nảy vậy?
Ngự Nương cười hỏi:
- Lần này vì cái gì?
- Vì cái gì? Hừ, cũng vì bị đám đệ tử chọc tức!
Bạch Phiêu Phiêu bưng ly rượu lên, ngửa đầu uống cạn:
- Đám nhãi đó đúng là rác rưởi, không cố gắng tu luyện, suốt ngày chỉ biết yêu với chả đương. Hừ, may mắn ta phát hiện kịp lúc tách bọn họ ra, không thì... tiểu cô nương của viện chúng ta suýt mất trong trắng!
- Này Phiêu Phiêu, làm cho có lệ là được, đừng làm quá. Người ta nam nữ yêu nhau, không chậm trễ tu luyện, ngươi chen vào phá làm gì?
- Cái gì gọi là ta chen vào phá? Ngự Nương, Ngự Nương yêu quý của ta, ngươi không biết đám nhóc bây giờ phóng khoáng cỡ nào. Ta đưa bọn họ đi Thiên Cơ tháp tu hành, mới nửa ngày hai người đó đã dính nhau. Giỏi thật, nếu ta không sớm phát hiện thì tiểu cô nương kia đã bị con sói nhỏ đó lừa ăn, hơn nữa...
Không biết từ lúc nào Bạch Phiêu Phiêu trở nên nói nhiều, có dịp là nàng sẽ lải nhải không ngừng, kể lể nàng làm sao chia cắt người ta. Ngự Nương nghe chán, nàng không chỉ một lần khuyên nhu Bạch Phiêu Phiêu đừng xen vào chuyện như thế. Nhưng không hiểu sao Bạch Phiêu Phiêu thích làm vậy, rất có hứng thú công tác chia uyên rẽ ương, đến mức cuồng nhiệt.
Ngự Nương biết đây là bệnh, phải chữa.
Ngự Nương rõ ràng Bạch Phiêu Phiêu lần lượt ngăn cản các nữ đệ tử yêu đương không phải để thỏa mãn sở thích biến thái mà nàng thật sự lo cho các nữ đệ tử, nàng sợ bọn họ yêu đến quên lối về.
Tại sao Bạch Phiêu Phiêu biến thành như vậy? Cũng vì bị đám người Tiết Thường Uyển, Lạc Anh, Hạ Mạt ảnh hưởng. Đám nữ nhân này cùng yêu một nam nhân, kết quả thì sao? Tiết Thường Uyển biến thành bi thương thiên sứ, Hạ Mạt biến thành Hạ Mạt u buồn, Lạc Anh vì yêu thành ma. Điều này kích thích Bạch Phiêu Phiêu không còn tin yêu, nói đúng hơn là nàng không tin nam nhân.
Từ khi Bạch Phiêu Phiêu thành nữ đạo sư Trung Ương học phủ, hễ thấy ai yêu nhau là tách cặp đôi đó ra ngay. Nếu vô tình gặp nam đệ tử bắt cá hai tay, chân đạp hai thuyền là Bạch Phiêu Phiêu xông lên đánh người ta hấp hối.
Ngự Nương và Bạch Phiêu Phiêu tán gẫu với nhau. Mới đầu hai người trò chuyện lý thú trong học phủ, sau không biết sao nhắc đến bằng hữu thân thiết như tỷ muội. Năm năm trước nhân quả mở ra, một số người vì nhân quả mà thay đổi, một số khác thì không. Bạch Phiêu Phiêu không thay đổi vì nhân quả, nhưng mấy nữ thần khác đã đổi thay. Tuy nhiên đổi tính xong ai nấy bí ẩn mất tích, tỷ muội tốt nhất của Bạch Phiêu Phiêu, Hạ Mạt cũng vậy.
Hạ Mạt nói nàng muốn trở về làm chuyện quan trọng.
Hạ Mạt về đâu, làm chuyện gì thì không nói, cũng không bảo lúc nào sẽ quay lại.
Ngự Nương nói mặc kệ bọn họ đến đâu thì có ngày sẽ trở về Trung Ương học phủ, vì câu nói này mà Bạch Phiêu Phiêu nhận làm đạo sư trong học phủ. Bất đắc dĩ năm năm qua đi, các nữ nhân Hạ Mạt bặt vô âm tín, điều này làm Bạch Phiêu Phiêu vô cùng lo âu.
Bạch Phiêu Phiêu lo lắng hỏi:
- Ngự Nương, ngươi nói nhóm Hạ Mạt sớm muộn gì sẽ có ngày trở về Trung Ương học phủ, tại sao lâu như vậy vẫn chưa thấy các nàng?
Ngự Nương bưng ly thủy tinh chân cao đưa đến bên môi, ngửa đầu nhấp ngụm rượu ngon.
Ngự Nương nói:
- Sắp rồi, nếu ta không đoán sai thì không lâu sau bọn họ sẽ trở về.
- Hưm? Chẳng lẽ vì Nhân Linh chi thư sắp ra đời?
- Có lẽ vậy, ta không biết cụ thể.
Ngự Nương đứng dậy rót rượu cho mình, nhẹ giọng nói:
- Dù sao bọn họ là người ứng kiếp, chỉ bọn họ mới biết ứng kiếp gì.
- Mặc kệ bọn họ có phải là vì Nhân Linh chi thư hay không, miễn không ứng kiếp tên khốn Trần Lạc là được!
Nói xong câu đó Bạch Phiêu Phiêu hối hận ngay, vì nàng chợt nhận ra không chỉ nhóm Hạ Mạt, Tiết Thường Uyển, Lạc Anh có mối quan hệ mập mờ phức tạp với Trần Lạc, Ngự Nương Mạn Đà La cũng vậy.