Tần Phấn lắc đầu, nói:
– Các người không biết, nhân linh quả là trân phẩm trong trân phẩm. Tám trăm mười một năm nở hoa, tám ngàn một trăm mười một năm kết trái, mỗi lần chỉ có tám mươi mốt trái, vô cùng quý giá, chỉ gặp chứ không thể cầu. Trong đại vũ trụ vô tận hải có một số lão quai vật sống mấy vạn năm, mười vạn năm chưa chắc từng thấy nhân linh quả, hiện tại Trung Ương học phủ phát cho mỗi người một trái thì đúng là kỳ.
Không chỉ Trần Lạc, Lãnh Cốc, Tần Phấn, Ngạo Phong thấy kỳ, đám bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan cũng rất khó hiểu.
Mạc Vấn Thiên đứng lên nói:
– Cho các lão tổ Trung Ương nội các biết, Mạc Vấn Thiên ta hôm nay đến đây chỉ vì xem Nhân Thư tái tạo, ta không có hứng thú với chuyện khác. Mấy thứ đồ bỏ này các ngươi giữ lại cho chó ăn đi!
Mạc Vấn Thiên dứt lời vung tay lên ném nhân linh quả phần mình đi.
Đám người có mặt dù là bá chủ vương tọa hay hoàng tộc Vân Đoan, có thể nói mỗi người đều có bối cảnh, thân phận đặc biệt. Mọi người không biết Trung Ương học phủ có mưu đồ gì nhưng không ai có thể phủ nhận giá trị của nhân linh quả. Thấy Mạc Vấn Thiên ném nhân linh quả ra ngoài làm mọi người bất ngờ. Những người khác chỉ bất ngờ, còn Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt thì khó chịu, ai nấy biến sắc mặt trừng Mạc Vấn Thiên.
Lưu Sa xúc động mắng to:
– Mạc Vấn Thiên, ta thấy ngươi chưa từng nhìn thấy thứ đáng giá này. Nhân linh quả là…
Mạc Vấn Thiên không thèm nhìn Lưu Sa, gã ngắt lời:
– Tám trăm mười một năm nở hoa, tám ngàn một trăm mười một năm kết trái, mỗi lần chỉ có tám mươi mốt trái. Nhưng chỉ có thế, không hơn. Đối với Mạc Vấn Thiên ta vẫn là đồ bỏ cho chó ăn.
Đám người có mặt ai không phải là nhân vật phong vân đương thời? Ai không phải là người cao cao tại thượng, tâm cao khí ngạo? Nhưng không ai ngông cuồng vô pháp vô thiên như Mạc Vấn Thiên. Lãnh Cốc tặc lưỡi cảm thán. Mạc Vấn Thiên không uổng là vấn đỉnh Nhân Vương, rất tùy hứng, chí bảo thiên địa như nhân linh quả cũng bị xem là rác rưởi.
Mạc Vấn Thiên hoàn toàn chọc giận Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt. Mọi người nghe ra được Mạc Vấn Thiên nói nhân linh quả là đồ bỏ cho chó ăn là ám chỉ ai ăn nhân linh quả tức là con chó của Trung Ương học phủ. Đây rõ ràng là mỉa mai Thập Nhị Nhân Kiệt làm chó săn của Trung Ương học phủ, hỏi sao Thập Nhị Nhân Kiệt không tức điên?
Cả đám đứng dậy trừng Mạc Vấn Thiên. Vân Phi Dương bộ dáng cao thâm khó dò cũng xụ mặt. Nhưng Thập Nhị Nhân Kiệt không hành động, vì thái thượng trưởng lão Văn Thiên Thu còn ở đây, gã không lên tiếng, Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt không dám càn rỡ.
Thoạt trông Văn Thiên Thu không tức giận, vẻ mặt rất bình tĩnh. Văn Thiên Thu cầm phất trần đứng trong mây mù, đặc biệt tiên phong đạo cốt. Văn Thiên Thu liếc mắt từng người, dừng lại ở chỗ Mạc Vấn Thiên.
Văn Thiên Thu mở miệng hỏi:
– Hôm nay các vị đến đây cũng giống như Nhân Vương, vì Nhân Thư tái tạo đúng không?
– Người là Vân trưởng lão?
Người lên tiếng không phải Mạc Vấn Thiên mà là Tịch Nhược Trần.
Tịch Nhược Trần rất là ưu nhã ngồi trên ghế, môi treo nụ cười tà loay hoay một trái nhân linh quả:
– Chúng ta đến đây vì điều gì, tin tưởng học phủ rõ ràng, nên đừng nói mấy lời đàng hoàng sáo rỗng nữa. Nếu muốn thảo luận thì kêu mấy lão tổ Trung Ương nội các đến đây nói chuyện. Nếu học phủ không muốn nói thì đừng lãng phí thời gian của chúng ta.
Văn Thiên Thu hỏi ngược ại:
– Thảo luận? Không biết Tịch công tử có ý gì?
Tịch Nhược Trần ngước mắt lên:
– A? Giả bộ khờ sao?
Đám người rất khó hiểu, ai cũng biết Nhân Thư sẽ hoàn thành tái tạo vào hôm nay, Trung Ương học phủ nên thừa dịp này đàm phán với tất cả mới đúng. Mọi người đều nghĩ vậy, bao gồm Trần Lạc. Bọn họ cũng muốn thảo luận, nếu không đừng nói Trần Lạc, tính tình như Mạc Vấn Thiên nếu không muốn đàmp hán thì đã chẳng ngồi xuống đây.
Tình huống Nhân Thư giống như báu vật sắp xuất thế, trước đó mọi người sẽ tụ tập lại, bình thường cả đám hòa bình ngồi thảo luận chút nữa sẽ phân phối như thế nào. Đây là quy tắc cũ, là quy tắc ngầm mọi người mặc nhận.
Khiến mọi người bất ngờ là Văn Thiên Thu, thái thượng trưởng lão đại biểu Trung Ương nội các giả ngu. Là Văn Thiên Thu giả bộ khờ hay có ý gì?
Không ai biết, mọi người khó hiểu nhìn Văn Thiên Thu.
Vân Đoan đại hoàng tử Vân Lập thản nhiên nói:
– Lão tổ Trung Ương nội các có đây không?
Thanh âm chứa uy nghiêm không tha chống đối.
Gia Cát Thiên Biên mặc long bào, gã như vị vua ngồi ngay ngắn:
– Văn Thiên Thu, hôm nay ngươi đại biểu Trung Ương nội các đến thì đừng lãng phsai thời gian làm gì.
Gia Cát Thiên Biên bình tĩnh nói:
– Ngươi không lãng phí nổi thời gian của ta.
Thấy Văn Thiên Thu giả ngu, các bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan dùng thái độ kẻ cả biểu đạt sự bất mãn. Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt gai mắt thái độ đó, tức giận gào la.
– Vân Đoan đại hoàng tử, ha ha ha, ngại quá, chỗ này là Trung Ương học phủ, không phải Vân Đoan!
– Gia Cát Thiên Biên, ngươi quá đề cao mình, đừng nghĩ mặc vào long bào thì thành đế vương thật!
Đám người bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan rất kiêu ngạo, ngông cuồng. Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt cũng vậy. Huống chi đang trong Trung Ương học phủ, có thể nói là địa bàn của Thập Nhị Nhân Kiệt, bọn họ làm sao tha thứ đám người lạ đạp trên đầu mình? Hai phe không ai nhường ai, chửi mắng móc mỉa nhau. Chỉ có bàn Trần Lạc, Lãnh Cốc, Ngạo Phong, Tần Phấn là bình tĩnh uống rượu.
Lãnh Cốc xúi:
– Đánh đi! Chết một người bớt một người!
Lãnh Cốc thích náo nhiệt, gã vừa không thích Thập Nhị Nhân Kiệt cũng chẳng ưa gì bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan. Nhìn ba phe xung đột làm Lãnh Cốc rất là vui sướng khi người gặp họa.
Thấy ba phe chỉ đấu mỏ không đánh nhau, Lãnh Cốc nóng nảy mắng:
– Bà nội nó, sao không ai nhào vô đánh?
Tần Phấn lắc đầu, bất đắc dĩ nói:
– Lãnh Cốc, ngươi đừng mơ, bọn họ sẽ không đánh nhau?
– Tại sao?
Ngạo Phong lườm Lãnh Cốc, câm nín trước chỉ số thông minh của gã.
Ngạo Phong giải thích rằng:
– Nhân Thư sắp hoàn thành tái tạo, tình huống địch ta không rõ ràng. Thập Nhị Nhân Kiệt mặc dù là người của học phủ nhưng Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, người Vân Đoan không là bằng hữu. Không ai ngốc lộ ra thực lực thật của mình trong tình huống này. Mạc Vấn Thiên biết, Gia Cát Thiên Biên biết, mọi người đều biết điều này.
Lãnh Cốc bĩu môi hỏi:
– Chẳng phải Mạc Vấn Thiên rất cuồng sao?
– Mạc Vấn Thiên cuồng thật, nhưng không ngu.
Tần Phấn nói tiếp:
– Huống chi không ai biết Trung Ương học phủ có mưu đồ gì, trời biết đây có phải là cái bẫy của bọn họ không. Nếu đánh nhau rơi vào bẫy của Trung Ương học phủ thì mất nhiều hơn được.
Trong lúc ba người khắc khẩu, Văn Thiên Thu lên tiếng nạt Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, quay sang nhín đám người Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên.
Văn Thiên Thu nói:
– Nếu lúc trước học phủ có hành động gì khiến mọi người hiểu lầm thì lão hủ xin lỗi các vị tại đây.
Văn Thiên Thu nghiêm nghị nói:
– Không cần lão hủ nói mọi người cũng biết hôm nay là ngày Nhân Thư hoàn thành tái tạo, đây là sự kiện lớn vang dội xưa nay của tất cả chúng ta. Thịnh yến như thế đương nhiên Trung Ương học phủ sẽ không hưởng một mình, vì vậy mời mọi người đến đây không phải muốn thảo luận cái gì, chỉ muốn chia sẻ cảnh tượng vượt thời đại Nhân Thư tái tạo, đơn giản như thế.
Văn Thiên Thu bình thản, nghiêm túc, ung dung nói ra những lời này, nói rất xảo diệu.
Ý Văn Thiên Thu nói Trung Ương học phủ chúng ta mời mọi người đến không có mục đích gì, là các ngươi suy nghĩ nhiều. Chúng ta chỉ muốn cùng mọi người chia sẻ cảnh tượng khoáng cổ khi Nhân Thư tái tạo.
Phải công nhận Văn Thiên Thu nói câu này rất diệu, âm thầm cười nhạo tất cả mọi người, châm chọc bọn họ lấy dạ tiểu nhân đo lòng quân tử, suy nghĩ Trung Ương học phủ quá hẹp hòi. Trung Ương học phủ chẳng những không hẹp hòi mà còn rộng lượng vô cùng, biết rõ các ngươi có ý đồ với Nhân Thư nhưng vẫn mời đến cùng chia sẻ. Trung Ương học phủ cao thượng biết mấy.
Khi Văn Thiên Thu nói xong, các bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan cực kỳ ngạc nhiên, vẻ mặt không ngờ Trung Ương học phủ chơi trò này. Mọi người thầm lấy làm lạ rốt cuộc Trung Ương học phủ muốn làm gì? Nghi ngờ Trung Ương học phủ thật sự vô tư muốn chia sẻ Nhân Thư tái tạo cùng mọi người sao?
Như nhìn thấu thắc mắc của tất cả, Văn Thiên Thu cười tủm tỉm vung phất trần. Xung quanh thay đổi, mọi người như ngồi trong một tiểu thế giới trong suốt. Bên ngoài tiểu thế giới trong suốt là hỗn độn không giới hạn, như chứa vô thượng ảo diệu, cũng ẩn chứa huyền cơ không ai hiểu thấu.
Cảnh tượng như hỗn độn sơ khai, như khởi nguồn sinh mệnh, ẩn chứa sinh và tử, ẩn chứa quang và ám, cũng ẩn chứa âm và dương. Khi thấy cảnh này, mọi người im lặng. Thập Nhị Nhân Kiệt rút về ngông cuồng, bá chủ vương tọa rút về kiêu ngạo, hoàng tộc Vân Đoan rút về cao cao tại thượng. Ánh mắt mọi người phức tạp nhìn cảnh tượng rộng lớn bao la bên ngoài tựa như sử thi.
Lãnh Cốc há hốc mồm, xoe tròn mắt hoảng sợ nhìn:
– Trời ạ, đây là cái gì?
Lãnh Cốc thề, gã sống nhiều năm nhưng chưa từng thấy cảnh tượng nào rung động thế này, rung động từ tận linh hồn làm gã cảm thấy mình thật nhỏ bé, bé như hạt bụi trong thiên nhiên. Lúc Táng Cổ Phong xuất thế, nhân quả mở ra Lãnh Cốc cũng chưa từng có cảm giác khó tả này.
Tần Phấn trầm trọng nhíu chặt mày nhìn:
– Đây là Nhân Thư, là Nhân Thư sắp hoàn thành tái tạo.
Giọng Lãnh Cốc run run:
– Má ơi, Nhân Thư sắp hoàn thành tái tạo?
Lãnh Cốc sợ hét hồn, bản lĩnh hiện tại của gã không thể hiểu nổi cảnh tượng đang diễn ra. Lãnh Cốc cảm giác rung động quá lớn, gã trân trân nhìn, đầu óc trống rỗng. Lãnh Cốc nhìn cảnh tượng như hỗn độn sơ khai, nhìn cảnh tượng nguồn gốc sự sống, chìm đắm trong vô thượng ảo diệu, trong huyền cơ vô thượng.
Lãnh Cốc như thế, Tần Phấn, Ngạo Phong, Trần Lạc cũng vậy, mọi người đều thế. Nhưng bọn họ thấy được nhiều hơn Lãnh Cốc, vì thấy rất nhiều nên bọn họ rung động càng dữ dội hơn gã. Bọn họ vừa rung động vừa suy nghĩ cùng một vấn đề, đó là tại sao Trung Ương học phủ chấp nhận chia sẻ Nhân Thư tái tạo với bọn họ?
Mục đích là gì?
Không lẽ Trung Ương học phủ cao thượng, vô tư vậy sao?
Không! Tuyệt đối không thể nào.
Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên, Tần Phấn, Ngạo Phong, Trần Lạc đều chắc chắn điều này. Bọn họ biết rõ Trung Ương học phủ tuyệt đối không vô tư, vô duyên vô cớ chia sẻ Nhân Thư tái tạo.
Bọn họ không phải người bình thường, để họ nhìn thấy Nhân Thư tái tạo, không khoa trương khi nói tương đương mở cánh cửa cho bọn họ. Thử hỏi Trung Ương học phủ biết rĩ đám người này tìm đến Nhân Thư là có mưu đồ riêng, biết bọn họ tận mắt thấy Nhân Thư tái tạo có ý nghĩa gì, nhưng Trung Ương học phủ thật sự mở rộng cửa hoan nghênh bọn họ vào.
Không ai biết tại sao Trung Ương học phủ làm như vậy.
Giờ phút này, đám người không rảnh suy nghĩ lung tung, mọi người nhìn chằm chằm Nhân Thư đang tái tạo, lĩnh ngộ, tham ngộ, cảm ngộ. Bọn họ biết trong đó chứa ảo diệu nhân linh điên cuồng, chứa chân lý sinh mệnh, pháp tắc nhân linh điên cuồng. Nếu có thể tham ngộ, dù chỉ một ít cũng cho bản thân được ích lợi lớn lợi hại, càng có thể hiểu biết chính xác hơn về Nhân Thư. Chỉ khi hiểu rõ Nhân Thư, lúc nó hiện thế mới có cơ hội lớn cướp vào tay.
Trần Lạc cũng đang tham ngộ. Hắn biết chuyện đang xảy ra chỉ gặp chứ không thể cầu, nếu bỏ qua đừng nói kiếp sau, mười kiếp cũng chưa chắc gặp lại. Nhân Thư không uổng dược gọi là căn nguyên nhân loại, khi hoàn thành tái tạo thì Trần Lạc chìm đắm bên trong như chính mắt thấy khởi nguồn sự sống. Từ sâu trong linh hồn Trần Lạc bị rung động chưa từng có.
Càng kỳ lạ, thần kỳ là Trần Lạc mơ hồ như thấy quá tình lịch sử của nhân loại. Nói là thấy chẳng bằng bảo là thần du, Trần Lạc như xâm nhập vào ký ức của Nhân Thư, loáng thoáng thấy thiên địa sơ khai, cùng với thiên địa sinh ra còn có nhiều nguyên linh hỗn độn khác. Những nguyên linh này tự xưng là tộc nhân Bàn Cổ. Trần Lạc không biết lúc trước có bao nhiêu tộc nhân Bàn Cổ sinh ra cùng thiên địa, hắn không thấy trong ký ức của Nhân Thư.
Trần Lạc xem lúc ngắt lúc nối những tộc nhân Bàn Cổ không biết sao có mâu thuẫn, rồi diễn biến ra hai tộc thần ma, chấp chưởng trời và đất. Nữ Oa là một trong nguyên linh hỗn độn sinh ra cùng thiên địa, cũng là tộc nhân Bàn Cổ. Nhưng Nữ Oa không tham gia vào thần tộc hay ma tộc, Nữ Oa sinh tồn trong thiên địa, nặn đất tạo người, dùng đá ngũ sắc định Càn Khôn, dùng đá tam sinh định nhân duyên, sinh ra nhân tộc.
Nhân tộc xuất hiện ban đầu không khiến hai tộc thần và ma chú ý. Ở trong mắt hai tộc thần và ma thì nhân tộc chỉ là một chủng tộc thấp kém. Nhưng sau này nhân tộc phát triển càng lúc càng nhanh, càng lớn mạnh, có xu hướng vượt qua hai tộc thần và ma.
Cuối cùng ba tộc thần, ma, người đại chiến. Tuy nhân tộc ngày càng cường đại nhưng hai tộc thần và ma dù gì là tồn tại mạnh mẽ sinh ra cùng thiên địa, nhân tộc không đánh lại, cuối cùng thua tan tác. Nếu không nhờ Nữ Oa ra mặt, có lẽ nhân tộc đã diệt chủng.
Vì để nhân tộc tiếp tục kéo dài, Nữ Oa bất đắc dĩ ký kết khế ước với hai tộc thần và ma. Cái giá của khế ước là rút đi ba phần mười nhân chi bản nguyên, từ nay con người không hoàn mỹ nữa. Sau này nhân tộc phát triển như thế nào cũng tuyệt đối không gây uy hiếp cho hai tộc thần và ma.
Ban đầu Trần Lạc không hiểu cái gọi là rút đi ba phần mười nhân chi bản nguyên đó là hai tộc thần và ma rút đi phần nào trong nhân tộc. Nhưng Trần Lạc nhìn sâu vào ký ức Nhân Thư mới biết, ba phần mười nhân chi bản nguyên của nhân tộc bị hai tộc thần và ma thần ma rút đi tức là thiên mạch, địa mạch, mệnh mạch.