Thi triển hư vọng cầu chân thì hư vọng linh hồn của Trần Lạc sẽ tiến vào trạng thái tĩnh lặng tuyệt đối, do đó quan sát được căn nguyên thật của bất cứ tồn tại nào, tức là hình dạng nguyên thủy, thiên địa không ngoại lệ, Nhân Thư cũng thế.
Trong tình huống bình thường Trần Lạc ít khi sử dụng hư vọng cầu chân. Một vì sau khi vận dụng hư vọng cầu chân khiến Trần Lạc thấy thiên địa không chân thậ,t mọi thứ đều là giả. Điều này không quan trọng, lý do quan trọng nhất là khi thi triển hư vọng cầu chân, mọi thứ của đối phương rõ ràng tỉ mỉ nhập vào não mình, như dùng kính hiển vi điều tra. Những thứ nhỏ bé nhất đều sẽ vào óc Trần Lạc.
Trần Lạc không chịu nổi cảm giác đó, càng là hành hạ linh hồn, cực kỳ tiêu hao tinh thần. Hiện tại vì điều tra rõ sự thật, Trần Lạc không rảnh quan tâm nhiều, hắn thi triển ra hư vọng cầu chân trực tiếp tra xét Nhân Thư đang tái tạo.
Có lẽ vì Nhân Thư quá cường đại.
Mới vừa tra xét Trần Lạc cảm thấy đau muốn vỡ sọ, đầu sắp nổ tung. May mắn linh hồn của Trần Lạc là hư vọng linh hồn cường đại vô biên. Đổi lại người khác e rằng linh hồn đã thành tro, vì không chịu nổi lượng tin tức khổng lồ.
Trần Lạc chịu đựng đau đớn xé rách, điên cuồng điều tra căn nguyên nguyên thủy nshất Nhân Thư. Tầng tầng xâm nhập khiến ý thức của Trần Lạc dần mơ hồ, hư vọng linh hồn sắp nổ tan nát. Trần Lạc không bỏ cuộc, hắn tiếp tục điều tra. Không biết qua bao lâu, rốt cuộc Trần Lạc thăm dò đến trung tâm Nhân Thư, điều tra ra người bí ẩn chủ đạo Nhân Thư tái tạo. Trần Lạc không ngờ đó là một nữ nhân.
Mặc dù trong trạng thái hư vọng cầu chân điều tra ra căn nguyên nguyên thủy nhất, nhưng Trần Lạc dám chắc đây là nữ nhân, hắn không biết hình dáng của nàng như thế nào, cũng không tâm tình điều tra rõ ràng. Trần Lạc không biết nữ nhân này là ai, hắn chỉ cảm thấy nữ nhân tạo ra hai loại quen thuộc. Hai loại cảm giác quen thuộc khiến Trần Lạc nghĩ đến hai người.
Cảm giác thứ nhất khiến Trần Lạc nghĩ đến Tuyết Thiên Tầm. Rất kỳ lạ, thật khó tin. Trần Lạc biết Tuyết Thiên Tầm cũng có mặt tại đây, người bí ẩn không thể là Tuyết Thiên Tầm.
Cảm giác khác làm Trần Lạc nghĩ đến Nữ Vu, chẳng lẽ nữ nhân này là Nữ Vu?
Không!
Khi lần đầu tiên Trần Lạc gặp Nữ Vu thì đã sử dụng hư vọng cầu chân điều tra hình dạng nguyên thủy của nàng, Nữ Vu không phải như vậy. Nhưng tại sao nữ nhân kia cho Trần Lạc cảm giác giống Nữ Vu?
Đột nhiên.
Trần Lạc liên tưởng đến một loại khả năng. Nữ Vu là tộc nhân Bàn Cổ, nói vậy nữ nhân này cũng là tộc nhân Bàn Cổ? Trong ký ức Nhân Thư, Trần Lạc biết hai tộc nhân Bàn Cổ, một là Nữ Vu, hai là Nữ Oa. Nếu nữ nhân này không phải Nữ Vu vậy nàng là... Nữ Oa?
Không thể nào!
Nhân Thư vốn chính là Nữ Oa, nói cách khác Nữ Oa là Nhân Thư, Nhân Thư chính là nàng. Nếu Nữ Oa muốn Nhân Thư thì chỉ một câu là được, hoàn toàn không cần lòng vòng rắc rối như vậy.
Trần Lạc đang nghi ngờ thì chợt cảm thấy đau nhức óc, thầm la hỏng rồi. Trần Lạc biết Nhân Thư biến đổi lớn, hắn ngừng ngay hư vọng cầu chân. Bên cạnh Lãnh Cốc, Tần Phấn, Ngạo Phong thấy mặt Trần Lạc trắng bệch thì quan tâm hỏi han. Trần Lạc lắc đầu ý bảo không sao, hắn quay đầu ngắm Tuyết Thiên Tầm, thấy nàng đang cùng Mạc Khinh Sầu nhíu mày nhìn Nhân Thư.
Quái!
Thật là quái lạ.
Trần Lạc không nghĩ ra tại sao người bí ẩn chủ đạo Nhân Thư tái tạo làm hắn liên tưởng đến Tuyết Thiên Tầm, chuyện này là sao? Trần Lạc nghĩ mãi không ra, hắn không suy nghĩ nữa. Trần Lạc lại giương mắt nhìn, Nhân Thư đã hoàn thành tái tạo. Quang ám không còn giao nhau, âm dương không còn giao hòa, Nhân Thư biến thành nguyên vô biên vô hạn, bao la hùng vĩ, mênh mông vô ngần.
Đây là Nhân Thư đã hoàn thành tái tạo, còn là hình dạng nguyên thủy nhất. Lúc này Nhân Thư yếu ớt nhất, hỗn loạn nhất, là cơ hội tranh giành Nhân Thư tốt nhất.
Mọi người dều biết điều này, nhưng không ai dám hành động thiếu suy nghĩ, bởi vì bọn họ biết Nhân Thư vừa hoàn thành tái tạo xong có lẽ rất yếu ớt nhưng quanh nó chứa lực lượng tiên thiên hỗn độn nguyên thủy nhất. Lực lượng này mạnh mẽ dù là các thần cũng phải lùi bước. Chỉ khi lực lượng tiên thiên hỗn độn nguyên thủy cẩn thận Nhân Thư biến mất mới là cơ hội di chuyển nó.
Người bí ẩn lúc trước chủ đạo Nhân Thư đã biến mất, không biết đi đâu. Sáu Trung Ương lão tổ cũng đi mất. Văn Thiên Thu vung phất trần, bốn phía thay đổi hoàn cảnh, mọi người trở về nơi mây mù như tiên cảnh. Văn Thiên Thu nhìn mọi người, gã cười toe toét, nụ cười đắc ý tự phụ. Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt cũng vậy, bọn họ ngạo nghễ không coi ai ra gì.
Cấc bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan, các nữ thần thì rầu rĩ. Mạc Vấn Thiên không còn vẻ ngông cuồng, bá đạo lúc trước. Gia Cát Thiên Biên không còn sự ung dung, bình tĩnh. Nụ cười tà biến mất trên môi Tịch Nhược Trần. Hoàng tộc Vân Đoan không cao cao tại thượng như trước kia. Bọn họ lộ rõ tâm sự nặng nề, rất là buồn bực.
Chính mắt thấy Nhân Thư tái tạo mọi người mới biết đã đánh giá thấp Trung Ương học phủ. Không ai ngờ Trung Ương lão tổ dung hợp cùng Nhân Thư, còn có cao thủ bí ẩn có thể chủ đạo Nhân Thư tái tạo. Chờ lực lượng tiên thiên hỗn độn nguyên thủy quanh Nhân Thư tan biến, Trung Ương lão tổ chiếm tiên cơ lớn nhất, những người khác làm sao tranh cướp?
Văn Thiên Thu mỉm cười hỏi:
- Các vị chính mắt thấy Nhân Thư hoàn thành tái tạo rồi không biết có cảm tưởng gì?
Văn Thiên Thu nhìn lướt qua mỗi người, cười càng tươi:
- Bảy ngày sau các lão tổ học phủ sẽ ra mặt thảo luận chuyện Nhân Thư, xin các vị tham gia đúng giờ. Đương nhiên trong thời gian này lão tổ lệnh cho ta sắp xếp nhân linh tĩnh thất, nếu các vị muốn thì có thể tùy thời tham ngộ Nhân Thư. Tin tưởng với tàin ăng của các vị có thể ngộ ra ảo diệu trong đó, Vân ta xin chúc mừng trước. Ha ha ha, các vị, mời.
Vẻ buồn bực không đọng lại trên mặt Mạc Vấn Thiên lâu, rất nhanh tan biến, thay thế là tràn đầy ngông cuồng, bá đạo.
Mạc Vấn Thiên nói:
- Văn Thiên Thu, quay về chuyển lời với Trung Ương lão tổ là đừng nghĩ dung nhập Nhân Thư rồi tương đương với chấp chưởng Nhân Thư!
Văn Thiên Thu cười tủm tỉm.
Vân Phi Dương lên tiếng:
- Mạc Vấn Thiên, ngươi biết được bao nhiêu về Nhân Thư?
Mạc Vấn Thiên cuồng cười:
- Ha ha ha ha ha ha! Ta biết được bao nhiêu?
Mạc Vấn Thiên quát to:
- Vân Phi Dương, ngươi là thứ gì? Ngươi xứng thảo luận Nhân Thư với ta? Đừng nghĩ được nhân linh ôn dưỡng là có thể vấn đỉnh thiên hạ. Cho ngươi biết, Mạc Vấn Thiên ta giết ngươi chỉ trong một giây.
- Vậy sao?
Vân Phi Dương cười khẩy nói:
- Ngươi chỉ may mắn thành tựu cái gọi là nhân chi vương tọa, không có gì to tát!
- Hừ! Được, khi Nhân Thư hiện thế, người đầu tiên Mạc Vấn Thiên ta giết là ngươi!
Tịch Nhược Trần đứng dậy, thất vọng lắc đầu:
- Ta cứ nghĩ sẽ có kịch hay để xem, giờ thì... Ha ha.
Mạc Vấn Thiên buông lời hăm dọa sau đó đi mất.
Tịch Nhược Trần nhìn Văn Thiên Thu, nói:
- Trung Ương học phủ quyết tâm rất lớn, ta thật tò mò người có thể chủ đạo Nhân Thư tái tạo là thần thánh phương nào.
Gia Cát Thiên Biên xen lời:
- Có thể chủ đạo Nhân Thư tái tạo chỉ có một loại người.
Tịch Nhược Trần hỏi:
- A? Thiên Biên huynh biết?
Gia Cát Thiên Biên không trả lời Tịch Nhược Trần:
- Ta đã đánh giá thấp Trung Ương học phủ.
Gia Cát Thiên Biên đứng dậy rời đi, buông tiếng thở dài:
- Không ngờ sau lưng Trung Ương học phủ che giấu một tồn tại cổ xưa. Văn trưởng lão, không biết ta nói có đúng không?
Thấy Gia Cát Thiên Biên ra vẻ cao sâu khó dò, Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt buông lời châm biếm:
- Gia Cát Thiên Biên, làm bộ làm tịch cao sâu khỉ gì?
- Giả bộ như mình hay lắm!
Thập Nhị Nhân Kiệt không biết Văn Thiên Thu mặt ngoài cười tủm tỉm nhưng trong lòng dậy sóng. Bởi vì Gia Cát Thiên Biên nói câu tồn tại cổ xưa đụng chạm bí mật sâu nhất trong lòng Văn Thiên Thu.
Mạc Vấn Thiên, Gia Cát Thiên Biên lần lượt rời đi, những người khác lục tục ra đi. Trần Lạc, Lãnh Cốc, Ngạo Phong, Tần Phấn cũng đi.
Giữa trưa, mặt trời nóng cháy.
Các học viên Trung Ương học phủ chưa tản ra, bọn họ túm tụm bàn tán lý do lần này phong vân tế hội. Các bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan, các nữ thần nối gót xuất hiện, học viên Trung Ương học phủ sôi trào. Mới rồi Văn Thiên Thu dàn xếp tĩnh thất, ở trong căn phòng đó có thể hưởng thụ nhân linh ôn dưỡng, tiếp tục tham ngộ Nhân Thư nhưng các bá chủ vương tọa, hoàng tộc Vân Đoan không hiếm lạ. Bọn họ không ở lại lâu.
Ngạo Phong, Tần Phấn, Trần Lạc, Lãnh Cốc tính kiếm chỗ yên lặng nhậu một bữa.
Đột nhiên từ đâu vang lên thanh âm kỳ lạ, như tiếng phượng hót, trong trẻo, sắc nhọn, tà dị, truyền vào tai làm người bứt rứt, như bị quái vật hung tợn theo dõi, cảm giác rất nguy hiểm.
Phượng hót lại vang lên, Trung Ương học phủ tự thành một giới bỗng rung bần bật. Trên bầu trời Trung Ương học phủ đỏ máu, như trời bị lửa đốt đỏ. Các học viên không biết xảy ra chuyện gì, sợ hãi hét chói tai.
Hách Thiên Nhai, Đồ Lão Tà, Ngụy đại tổng quản đang định dò xét thì Văn Thiên Thu, Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt xuất hiện.
Văn Thiên Thu hét to:
- Ai to gan dám phá rối Trung Ương học phủ ta!?
Văn Thiên Thu vung phất trần, cửa cổng Trung Ương học phủ mở ra.
Vù vù vù vù vù!
Một con phượng hoàng lửa khổng lồ bay vào, lao vút lên cao, phát ra tiếng phượng hót. Một người như bước ra từ lửa cháy, một người mặc áo đỏ thẫm, đầu đội khăn quàng đỏ, quần áo che kín người. Người đó vừa đi khăn quàng vừa rũ xuống, các học viên Trung Ương học phủ ngây người nhìn, vẻ mặt say mê.
Đó là một nữ nhân, một nữ nhân mặc áo đỏ, ba ngàn sợi tóc dài màu đỏ, khuôn mặt xinh đẹp yêu diễm làm người nghẹt thở, thiên địa đều nhạt nhòa. Đôi mắt quyến rũ hút hồn người, làm tất cả say mê nàng.
- Anh Tử?
- Trời, là Anh Tử!
- Anh Tử, ngươi sao rồi?
Các nữ thần phản ứng lại, vội vàng chạy qua.
Nhiều người chưa từng gặp Lạc Anh, nhưng khi mọi người thấy nữ nhân làm người ta thần hồn điên đảo liền biết tên của nàng. Nữ thần phượng hoàng nổi tiếng lừng lẫy thiên hạ hiện thời, Lạc Anh. Lý do rất đơn giản, đương thời chỉ có Lạc đại nữ thần mới có khuôn mặt yêu diễm xinh đẹp như vậy, chỉ có Lạc đại nữ thần mới có phượng hoàng tà mị nóng bỏng bảo vệ.
Khi Lạc Anh xuất hiện, toàn bộ nam nhân rung động, say mê nàng, điên cuồng vì nàng. Đừng nói đám học viên chưa từng trải đời, dù là Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt cũng không kiềm được tim đập nhanh.
Quá đẹp, quá yêu diễm, quá quyến rũ.
Không nam nhân nào giữ được bình tĩnh khi đối diện Lạc Anh.
Lạc Anh cười chào hỏi các nữ thần:
- Các tỷ muội, đã lâu không gặp, có nhớ ta không?
Lạc Anh sờ mặt Táng Hoa, cười bí hiểm. Nàng sờ mông Ngự Nương, cười càng yêu kiều. Nàng khều mũi Tiết Thường Uyển, cười càng xinh đẹp. Lạc Anh dùng cách chào hỏi mập mờ chào các nữ thần. Bọn họ biết Lạc Anh là loại nữ nhân gì, đã thói quen bị nàng sàm sỡ. Nhưng bây giờ trong lòng các nàng rất lo lắng, không ai biết Lạc Anh lúc này là trạng thái điên hay bình thường.
- Lạc Anh, rốt cuộc nàng xuất hiện, mấy năm nay ta luôn tìm nàng.
Một người xuất hiện, là Mạc Vấn Thiên.
Mọi người đều biết Mạc Vấn Thiên yêu Lạc Anh. Ngày xưa Mạc Vấn Thiên ở trước mặt toàn thiên hạ thổ lộ với Lạc Anh làm người cảm thán, gã không chỉ một lần tuyên bố nàng là nữ thần của Nhân Vương gã đây. Dù Lạc Anh chưa từng nhận lời nhưng không dập tắt được nhiệt tình của Mạc Vấn Thiên. Lần này Lạc Anh lại xuất hiện, Mạc Vấn Thiên không quan tâm mặt mũi Nhân Vương, gã chủ động đến gần, bày tỏ lòng nhớ nhung.
Ngày xưa Mạc Vấn Thiên theo đuổi Lạc Anh rất mãnh liệt, tới tận đại vũ trụ vô tận hải, nhưng nàng chưa từng quan tâm gã.
Lần này thì khác, Lạc Anh không nhìn Mạc Vấn Thiên, cười hỏi:
- Vậy sao? Ngươi tìm ta làm gì?
Mạc Vấn Thiên không che giấu tình yêu, gã bày tỏ:
- Nàng biết là ta mến mộ nàng, ta luôn nhớ nàng.
- Vậy cứ nhớ đi.
E rằng trong phương thế giới này, thế giới này chỉ có Lạc Anh đối diện đại danh đỉnh đỉnh Nhân Vương bày tỏ thì hờ hững đáp một câu như thế.
- Nàng biết ta thích nàng!
Lạc Anh xoay người nhìn Mạc Vấn Thiên:
- Thích ta?
Chỉ vẻn vẹn nhìn một cái.
Lạc Anh hỏi:
- Liên quan gì ta? Rất nhiều người thích ta, thêm người không nhiều, thiếu ngươi không ít. Huống chi...
Lạc đại nữ thần dài giọng, mắt nhìn Trần Lạc đứng gần đó:
- Ta sớm nói với ngươi rồi, lòng ta đã trao cho người khác. Đó, hắn là nam nhân của ta.
Không ai ngờ đối diện Nhân Vương Mạc Vấn Thiên bày tỏ, Lạc đại nữ thần hờh ững đáp lại. Ngay trước mắt bao người Lạc Anh chỉ vào Trần Lạc nói hắn là nam nhân của nàng.
Mọi người đều biết chuyện tình cảm mập mờ giữa hai người. Đồn rằng thật lâu trước kia Lạc gia và Lạc Anh từng yêu nhau, nghe nói là tình cảm lâm li bi đát vô cùng. Nhưng lúc Táng Cổ Phong hiện thế, Trần Lạc không chỉ chém tơ tình còn cắt nhân quả. Nghe nói Lạc đại nữ thần vì vậy mà điên dại, bình thường nàng nên hận Lạc gia muốn chết mới đúng, tại sao...
Trong khi mọi người nghi ngờ, Lạc đại nữ thần làm hành động khiến tất cả trố mắt líu lưỡi.
Lạc Anh đến gần Trần Lạc, hai tay choàng cổ hắn, mập mờ hỏi:
- Thân mến, nhớ ta không?
Người nghe tên Lạc Anh đều biết trong từ điển đời nàng chưa từng có hai chữ rụt rè. Các học viên Trung Ương học phủ cứ nghĩ đây chỉ là tin đồn, hôm nay bọn họ mới biết tin đồn là thật. Lạc đại nữ thần thật sự không biết dè dặt là gì, đầu tiên trước mặt mọi người sờ mặt Táng Hoa, bóp mông Ngự Nương, sờ ngực Bạch Phiêu Phiêu, sàm sỡ các nữ thần, giờ ôm cổ Lạc gia.
Chỉ có thế sao?
Không!
Trần Lạc chưa nói gì Lạc đại nữ thần đã chủ động hôn hắn, hôn ngay miệng.
Mọi người trợn mắt há hốc mồm nhìn, biểu tình phức tạp. Có hâm mộ, ghen tỵ, oán hận, lúng túng.
Trần Lạc không quan tâm ánh mắt người khác, nhưng bị Lạc Anh cường hôn trước mặt bao người làm hắn lúng túng. Ngạo Phong, Tần Phấn ho khan lùi sang bên cạnh.