– Lưu Sa, ngươi có ý gì?
Lưu Sa cười nhạt:
– Ta có ý gì?
– Có lẽ khi khuyên Trần Lạc thì ngươi không lộ ra bí mật của học phủ, nhưng lúc khuyên người khác thì sao? Ngươi dám nói không lộ ra bí mật của học phủ không? Tin tưởng không cần ta nói mọi người cũng biết ta đang nói đến ai.
– Ngươi và Bạch Phiêu Phiêu có quan hệ huyết thống, Bạch Phiêu Phiêu và đám nữ nhân Ngự Nương chơi thân. Nhóm nữ nhân Ngự Nương có mưu tính gì với Nhân Thư thì mọi người đều biết. Ta biết ngươi không chỉ một lần khuyên bảo Bạch Phiêu Phiêu.
– Giờ ngay trước mặt Phi Dương, ngươi dám nói lúc khuyên Bạch Phiêu Phiêu không hề lộ ra bí mật của học phủ sao?
– Bạch Phiêu Phiêu là đường tỷ của Bạch Kiếm, ta thừa nhận không chỉ một lần khuyên bảo tỷ ấy, nhưng…!
Bạch Kiếm đổi giọng, gã nhìn Lưu Sa chằm chằm:
– Lúc ta khuyên Bạch Phiêu Phiêu không hề lộ ra bí mật của học phủ, không một chữ nào. Huống chi bản thân Bạch Phiêu Phiêu không tham gia chuyện Nhân Thư, ta có khuyên chỉ là khuyên nàng rời xa đám nữ nhân Ngự Nương. Phi Dương biết chuyện này. Ta nói cho ngươi biết, Phi Dương còn đề nghị ta là nếu điều kiện cho phép có thể lộ bí mật học phủ vối Bạch Phiêu Phiêu, nhưng ta chưa hề làm vậy.
Lưu Sa khẽ kêu:
– Vậy sao?
Lưu Sa nhìn hướng Vân Phi Dương đầy thắc mắc.
Vân Phi Dương đứng trên cao, mắt khép hờ, môi treo nụ cười bí ẩn.
Vân Phi Dương nhắm mắt, mở miệng nói:
– Lưu Sa, ngươi gây rối đủ chưa?
Lưu Sa đi theo Vân Phi Dương đã lâu, gã nghe ra vui giận trong thanh âm của Vân Phi Dương.
Lưu Sa ấp úng:
– Ta…
Trước cổng Trung Ương học phủ, Thập Nhị Nhân Kiệt đứng trong không trung. Hách Thiên Nhai, Đồ Lão Tà, Ngụy đại tổng quản, đám đại nhân vật học phủ đứng cách không xa. Những người khác không có gì, chỉ có Đồ Lão Tà là tỏ ra bực tức, đi tới đi lui, miệng lầm bầm chửi rủa.
Đồ Lão Tà hùng hổ rủa:
– Văn Thiên Thu, con rùa rút đầu đó càng lúc càng mặt dày không biết xấu hổ, ỷ vào sau lưng có các lão tổ chống lưng suốt ngày sai tới sai lui chúng ta. Bà nội nó, hôm nay càng ghê tởm, bắt chúng ta đứng đây chờ, càng nghĩ càng thấy tức!
Đồ Lão Tà liếc Hách Thiên Nhai, Ngụy đại tổng quản, hỏi:
– Này, hai người nói một câu đi, chẳng lẽ cứ để Văn Thiên Thu cưỡi trên đầu trên cổ chúng ta vậy sao?
Hách Thiên Nhai thở dài, Ngụy đại tổng quản bất đắc dĩ lắc đầu. Đồ Lão Tà nhắc Văn Thiên Thu là viện trưởng nội viện Trung Ương học phủ, kinh nghiệm hay bối phận, thân phận đềi không bằng Hách Thiên Nhai. Nhựng tè khi nhân quả mở ra, Văn Thiên Thu tiến thẳng vào Trung Ương nội các, trở thành thái thượng trưởng lão.
Trong Trung Ương học phủ, thái thượng trưởng lão địa vị cao hơn phủ chủ. Trong lòng đám người Hách Thiên Nhai không muốn chút nào nhưng dù sao các lão tổ chính miệng thăng chức Văn Thiên Thu làm thái thượng trưởng lão, hiện tại lời Văn Thiên Thu nói tức là lời của Trung Ương nội các. Trung Ương nội các là trung tâm quyền lực của Trung Ương học phủ.
Ngụy đại tổng quản an ủi:
– Lão Tà, ráng nhịn đi.
– Nhịn? Ta đã nhịn bảy, tám năm, khi nào mới chấm dứt đây? Chịu hết nổi rồi, cùng lắm lão tử bỏ!
– Lão Tà.
Hách Thiên Nhai mở miệng nói:
– Ta hiểu tâm tình của ngươi, ta biết chúng ta có thể ra đi. Nhưng ngươi có nghĩ đến không? Nếu chúng ta đi thì nội các sẽ tìm người khác quản lý học phủ, đến lúc không chừng càng rối loạn lên. Vì học phủ, vài các đệ tử trong học phủ, vì thế giới này, chúng ta hãy ráng nhịn. Hy vọng sẽ có kỳ tích xảy ra.
Bề ngoài Đồ Lão Tà điên khùng nhưng trong lòng sáng như gương. Đồ Lão Tà nóng tính, thẳng thắn, không chịu nổi uất ức. Đồ Lão Tà nhẫn nhịn đến bây giờ toàn vì lý do Hách Thiên Nhai đã nói, lão luyến tiếc Trung Ương học phủ, bất nhẫn nhìn học phủ biến thành như bây giờ. Trong lòng Đồ Lão Tà luôn mong chờ kỳ tích xảy ra.
Nhưng kỳ tích đâu?
Sẽ có kỳ tích sao?
Không biết.
Hách Thiên Nhai không biết, Ngụy đại tổng quản không biết, Đồ Lão Tà càng không biết. Điều duy nhất ba người có thể làm là chờ, đợi kỳ tích không ai biết có xảy ra không.
Mỗi lần nhắc đến vấn đề sẽ làm Hách Thiên Nhai, Đồ Lão Tà sống đã mấy trăm nsăm thấy rất buồn rầu. Ngụy đại tổng quản thật sự không muốn nhắc lại vấn đề này, nhìn Đồ Lão Tà ủ rũ, trong lòng Ngụy đại tổng quản chỉ biết thở dài.
Ngụy đại tổng quản đổi đề tài:
– Phủ chủ nói xem đám nhóc vấn đỉnh vương tọa thần thoại hôm nay thật sự sẽ đến sao?
– Hôm nay Nhân Thư sẽ hoàn thành tái tạo, ta in trên thế giới này hễ ai có hứng thú với Nhân Thư đều sẽ không bỏ qua cơ hội tuyệt vời này.
– Nội các có ý gì? Biết rõ đám người này sẽ đến chẳng những không cố ngăn cản còn kêu chúng ta ra cửa nghênh tiếp.
– Ta suy nghĩ vấn đề này đã lâu, đến nay vẫn không hiểu nổi.
Hách Thiên Nhai mệt mỏi lắc đầu, nói:
– Thật tình không hiểu nội các rốt cuộc muốn làm cái gì.
Trung Ương học phủ biển người đông đúc, các đệ tử tụ tập lại. Bọn họ thảo luạn tin vỉa hè nghe được. Nghe nói hôm nay các vấn đỉnh vương tọa thần thoại sẽ đến, không ai biết tin này có thật không. Trong khi mọi người tranh luận thì trên bầu trời đột nhiên biến dị, sấm điện chớp giật, tiếng rồng ngâm vang lên.
Thoáng chốc mây đen tụ lại, sấm chớp đì đùng, trên bầu trời xuất hiện chín con hoàng kim thánh long. Cửu Long xuất hiện, xoay quanh bay lượn giữa hư không. Rồng trong Các Thế Kỷ đương cho là đứng đầu chúng linh, tượng trưng cho vương giả, hoàng kim thánh long càng là vương giả trong vương giả. Khi chín con hoàng kim thánh long xuất hiện, mây sét ầm ầm, thiên thế mênh mông.
Các học viên Trung Ương học phủ ngước đầu, xoe tròn mắt nhìn cảnh tượng bao la hùng vĩ khiến người tán thán.
– Cửu Long… Chẳng lẽ… Là…
– Chẳng lẽ là Gia Cát Thiên Biên vấn đỉnh Thiên Tử Đế Vương đã đến?
Thấy chín con hoàng kim thánh long, trong đầu mọi người nhớ đến một câu. Đó là cửu long khiếu chiên, chúng sinh thần phục. Trên thế giới này cùng với uy thế trời, có chín thánh long thủ hộ, người đó chỉ có Gia Cát Thiên Biên, vấn đỉnh Thiên Tử Đế Vương tọa.
Trong không trung xuất hiện một luồng sáng vàng như cột thông thiên nối trời và đất. Chín con hoàng kim thánh long xoay tròn quanh cột sáng vàng. Mọi người thấy ba người từ trên trời giáng xuống, đi đầu là thanh niên đầu đội kim quan, mặc long bào, đẹp trai vô cùng. Thanh niên khoanh tay đứng, vẻ mặt thờ ơ, bễ nghễ thiên hạ, thèm theo thiên uy giáng xuống, thật như Thiên Tử Đế Vương, khiến người không chịu nổi muốn dập đầu vái lạy.
– Gia Cát Thiên Biên, hắn chính là Thiên Tử Đế Vương Gia Cát Thiên Biên!
Các học viện đứng trước cổng đa số là người trẻ tuổi mười bảy, tám tuổi. Sau khi nhân quả mở ra, Gia Cát Thiên Biên biến mất bảy, tám năm. Đối với các thanh thiếu niên thì Gia Cát Thiên Biên là nhân vật phong vân thế hệ trước.
Có lẽ nhiều người chưa từng gặp Gia Cát Thiên Biên, nhưng có nghe nói câu chuyện cửu long khiếu chiên, chúng sinh vái lạy. Nghĩ bằng đầu ngón chân cũng biết cửu long thủ hộ, thiên uy bao phủ, người mặc long bào từ trên trời giáng xuống đương nhiên là Gia Cát Thiên Biên.
Nhìn Gia Cát Thiên Biên trong vầng sáng màu vàng, Đồ Lão Tà trề môi nói:
– Vấn đỉnh Thiên Tử Đế Vương có khác, lúc giáng xuống cửu long thủ hộ, lại còn thiên uy bao phủ, thật là… Bà nội nó!
Đồ Lão Tà không biết dùng từ gì để hình dung bốn phía trước mắt.
Các đại nhân vật hay đệ tử Trung Ương học phủ đều bị cửu long thủ hộ, thiên uy bao phủ của Gia Cát Thiên Biên rung động không nói nên lời. Chỉ có Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt đứng trên cao là thờ ơ.
Đối diện chín con thánh long đại biểu vương giả, đại biểu thiên uy của trời, vẻ mặt Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt không hề rung động, chẳng chút ngạc nhiên. Có mấy nhân kiệt biểu tình khinh thường, như thể chín con thánh long, thiên uy bao phủ của Gia Cát Thiên Biên chỉ là trò hề trong mắt Thập Nhị Nhân Kiệt.
– Đến thì đến, còn làm chuyện rầm rộ như thế, sợ người ta không biết hắn là Gia Cát Thiên Biên sao?
Biểu tình Lưu Sa kiêu căng, khinh thường nói:
– Chẳng qua là vấn đỉnh Thiên Tử Đế Vương tọa, ở trước nhân linh thì Thiên Tử Đế Vương tọa của hắn không là gì.
Đường Kỳ cười khẩy nói:
– Ha ha ha, Lưu Sa, ngươi có điều không biết. Gia Cát Thiên Biên dù gì trốn bảy, tám năm, lần này xuất hiện đương nhiên cần lên sân khấu thật hoa lệ, không thì ai biết hắn là Gia Cát Thiên Biên vấn đỉnh Thiên Tử Đế Vương tọa?
Biểu tình Bạch Kiếm trầm trọng, nghiêm túc nói:
– Cửu thánh long thủ hộ, thiên uy bao phủ, Gia Cát Thiên Biên không uổng là đế vương được trời khâm điểm, rất lợi hại, chúng ta tuyệt đối không được khinh thường!
– Bạch Kiếm, chúng ta chỉ nói chơi, nên làm như thế nào trong lòng mọi người biết rõ. Ta ghét nhất cái kiểu cao cao tại thượng, tự cho mình đúng, lên mặt dạy đời của ngươi. Làm như chúng ta đều là đồ ngu, có mỗi mình ngươi thông minh.
Lý do Lưu Sa gai mắt thứ nhất là vậy. Bọn họ có thể trở thành Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, được chọn ra từ Trung Ương nội các dù là tâm tính hay tâm tình đều đứng đầu, sẽ không cậy tài khinh người, càng không trong mắt không người. Bọn họ cười nhạo Gia Cát Thiên Biên chỉ nói miệng, trong lòng biết gã vấn đỉnh Thiên Tử Đế Vương tọa mạnh cỡ nào.
Bạch Kiếm làm bộ dáng thiên hạ đều say chỉ mình gã tỉnh dạy đời bọn họ, làm nhóm Lưu Sa rất khó chịu.
Bạch Kiếm muốn nói gì. Gia Cát Thiên Biên đã đến trước cửa cổn Trung Ương học phủ. Vân Phi Dương đứng đầu Thập Nhị Nhân Kiệt, gã đứng trên cao, hai tay chắp sau lưng nhìn Gia Cát Thiên Biên.
Vân Phi Dương mỉm cười nói:
– Gia Cát huynh đệ, đã lâu không gặp.
Gia Cát Thiên Biên vấn đỉnh tương lai Thiên Tử Đế Vương tọa có thể nói là khác hẳn trước kia. Gia Cát Thiên Biên trước kia ung dung, bình thản, điệu thấp. Gia Cát Thiên Biên bây giờ rất là bắt mắt, long bào khoác trên người càng sáng chói hơn, cộng với cửu long thủ hộ, thiên uy bao phủ tôn gã lên như vô thượng chí tôn.
Gia Cát Thiên Biên nhìn Vân Phi Dương, thản nhiên nói:
– Lúc Gia Cát Thiên Biên ta bế quan, ngươi vẫn chỉ là thiêu kiêu trận pháp có chút thành tựu. Không ngờ chớp mắt đã qua tám năm, khi ta xuất quan ngươi đã trấn áp Vân Đoan, san bằng Mê Vụ sâm lâm, càn quét hắc ám, danh chấn thiên hạ, đứng đầu Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt. Văn huynh thật làm người ta mở rộng tầm mắt.
– Nếu nói mở rộng tầm mắt thì ta làm sao dám so sánh với Gia Cát Thiên Biên nhà ngươi? Lúc trước khi ta đi ngươi còn là thiêu kiêu ngôi sao nổi tiếng thiên hạ, lúc ta xuất quan ngươi đã là đế vương vấn đỉnh thiên tử vương tọa.
Vân Phi Dương, Gia Cát Thiên Biên đối thoại khá thú vị, hai người nói chuyện ẩn ý, trong câu nói tràn đầy cười nhạo đối phương. Nhìn Vân Phi Dương và Gia Cát Thiên Biên, nhớ lại hai mươi năm trước, hai người nổi tiếng thiên hạ. Một người là thiên kiêu ngôi sao trận pháp, một là thiêu kiêu ngôi sao vu pháp.
Hai mươi năm sau, hai người một là đứng đầu Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, một là đế vương vấn đỉnh thiên tử vương tọa. Điều này khiến người cảm thán thiêu kiêu mãi mãi là thiên kiêu, nhưng trải qua bao nhiêu trắc trở va vấp, cuối cùng vẫn là thiêu kiêu rực rỡ nhất phương thế giới này.
Cái gì là vận mệnh?
Chính là đây.
Người ta trời sinh có số ngôi sao, hai mươi năm trước là vậy, hai mươi năm sau vẫn như thế.
Gia Cát Thiên Biên đến không lâu sau mặt đất rung rinh, thế giới rung lắc dữ dội.
Đây là uy thế đại địa.
Chỉ có một người có uy thế này, là Địa Vương Mộ Vân Không.
Quả nhiên mặt đất vang tiếng nổ điếc tai, một luồng sáng bắn thẳng lên trời. Có một người trong luồng sáng đó, là Mộ Vân Không vấn đỉnh đại địa vương tọa.
Xuất hiện chung với Mộ Vân Không còn có Thương Vô Tà vấn đỉnh thiên chi vương tọa. Lúc Thương Vô Tà xuất hiện tuy không có cửu long thủ hộ nhưng cũng có thiên uy cuồn cuộn đi cùng. Khi Thương Vô Tà, Mộ Vân Không đến, Vân Phi Dương chưa nói gì, Đường Kỳ một trong Thập Nhị Nhân Kiệt đã cười chào hỏi trước.
– Thương Vô Tà, Mộ Vân Không, các ngươi còn nhớ ta không?
Người nào quen Đường Kỳ đều biết rõ gã và Thương Vô Tà, Mộ Vân Không cùng thời kỳ. Lúc nhập học,… Xem như thiên kiêu, nhưng về thân phận, địa vị, sức ảnh hưởng đều thua xa Thương Vô Tà. Hiện tại Đường Kỳ trở thành Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt nổi tiếng lừng lẫy, gã muốn diễu võ dương oai một phen.
Tiếc rằng Thương Vô Tà, Mộ Vân Không phớt lờ Đường Kỳ, cảm giác như không phải không biết mà là không thèm nhìn, có nghe không thấy, không thèm để gã vào mắt.
Đường Kỳ vốn là người tâm cao khí ngạo, vốn định khoe khoang trước mặt Thương Vô Tà, Mộ Vân Không, ai ngờ hai người này phớt lờ gã. Đường Kỳ không giận mới lạ.
Đường Kỳ hừ mạnh, đang định nói chuyện bỗng trên bầu trời vọng xuống thanh âm cười nhạo:
– Ta cứ tưởng mỗi người trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt đều có tấm lòng hiệp nghĩa, tâm tình tĩnh như nước. Hiện tại xem ra ta đã nghĩ nhiều. Đường Kỳ ơi là Đường Kỳ, nếu ngươi muốn diễu võ dương oai trước Thương Vô Tà, Mộ Vân Không để thỏa mãn lòng hư vinh của mình thì ta khuyên ngươi ngừng đi. Hai người bọn họ ngày xưa không để ngươi trong lòng, hiện tại cũng vẫn vậy, cần gì tự chuốc nhục?
Không ai biết thanh âm đến từ đâu, không ai biết là người nào nói. Đường Kỳ không rảnh suy nghĩ mấy thứ này, gã là Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, bị người nhục nhã thẳng mặt, dù tâm tính của gã tốt cách mấy cũng không nhịn được.
Đường Kỳ nổi khùng quát to:
– Chuột nhặt phương nào? Lăn ra đây cho ta!
Người Đường Kỳ tỏa sáng lấp lánh, gã giơ tay chỉ. Bầu trời kéo mây đen chợt đông lại, cảnh tượng khiến người da đầu tê dại, cảm thán Thập Nhị Nhân Kiệt cường đại. Đường Kỳ giơ tay chỉ một cái đóng băng bầu trời, thật là kinh thế hãi tục.
Trong khi mọi người kinh thán lực lượng của Đường Kỳ cường đại thì bầu trời bị đóng băng dần xuất hiện một tầng sắc đỏ.
Răng rắc! Răng rắc!
Bầu trời đóng băng vỡ ra từng tầng. Bảy, tám người bước ra từ sương đỏ. Người đi đầu mặc áo đỏ, tóc dài xõa vai, khuôn mặt điển trai treo nụ cười tà, vô cùng ưu nhã, cũng tà mị đến cực độ.