- Ta không nói ngươi không dám. Ngươi là Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, người thủ hộ trật tự thế giới, sao thèm để tép nhỏ như ta vào mắt?
- Cho ngươi biết, Lãnh Cốc ta lăn lộn đến bây giờ dựa vào ba thứ, một không sợ chết, hai có nghĩa khí, ba nhiều huynh đệ.
- Còn về Lạc gia thì ha ha ha, ta và Lạc gia đúng là huynh đệ kết nghĩa ra sống vào chết. Nhưng Lạc gia là Lạc gia, ta là ta, ta chưa từng kêu Lạc gia chống lưng cho ta, Lạc gia cũng không bao giờ làm vậy. Nếu Lạc gia thật sự chống lưng cho ta thì ngươi còn có thể đứng đây la hét với ta sao?
- Đừng nói Trần Lạc không ở đây, dù Trần Lạc có mặt, nhân kiệt Lưu Sa ta cũng dám giết ngươi!
- A? Vậy sao?
Lãnh Cốc tháo một chiếc nhẫn đeo trên ngón tay xuống:
- Mấy năm trước Lạc gia tặng chiếc nhẫn này cho ta, nói là nếu khi nào ta gặp nguy hiểm, bóp nát chiếc nhẫn thì Lạc gia sẽ xuất hiện ngay. Ngươi muốn thử không?
Một câu dậy sóng.
Lạc gia là người như thế nào? Trong phương thế giới này không ai không biết.
Năng lực của Lạc gia lớn tới mức nào, không ai biết. Vì không biết nên sự tồn tại của Lạc gia như một điều bí ẩn, kỳ dị bí hiểm. Giờ Lãnh Nhị gia bóp nát nhẫn là Lạc gia sẽ xuất hiện ngay, thế thì...
Mọi người nhìn Lưu Sa.
Lưu Sa không nói chuyện, gã đứng yên trong không trung nhìn chằm chằm chiếc nhẫn Lãnh Cốc cầm. Mặt Lưu Sa không lộ vẻ sợ hãi gì, nhưng gã im lặng khiến mọi người biết Lưu Sa, một trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt kiêng dè đại danh đỉnh đỉnh nghịch thiên Lạc gia.
- Được rồi, ngó bộ dáng nhát cáy của ngươi. Lạc gia bận rộn như vậy, ta sẽ không làm phiền hắn. Ngươi cứ ra tay đi, ta chỉ giữ nhẫn làm kỷ niệm, tiếc không bóp nát nó.
Lãnh Cốc lại đeo nhẫn vào, nhưng gã nói mấy câu đó tràn đầy trào phúng. Khuôn mặt bình tĩnh của Lưu Sa lộ vẻ tức giận, giọng nói tràn ngập túc sát.
- Ta đã nói là đừng nói Trần Lạc không có mặt, dù hắn có ở đây thì hôm nay ta dám giết ngươi!
- Vậy ra tay đi, nói nhảm nhiều vậy?
Lãnh Nhị gia không sợ, không một chút nào. Không uổng là nam nhân xương cứng, cứng như thép.
- Ngươi nghĩ rằng ta không dám?
Lưu Sa thật sự ra tay, gã huơ tay đánh một đấm giống như trời trăng sao cùng tụ tập. Không ai nghi ngờ thực lực của Lưu Sa, nhiều người nhớ rõ mấy năm trước trong Mê Vụ sâm lâm gã đã dùng nắm đấm này đánh chết ma vật hắc ám đến từ khủng bố thâm uyên chết tươi.
Đột nhiên một luồng kiếm quang bao la như chém rách thiên địa chặn lại cú đấm của Lưu Sa.
Ầm ầm ầm ầm ầm!
Bầu trời vang tiếng sấm nổ. Mọi người giương mắt nhìn.
Một người xuất hiện từ bao giờ, một nam nhân, một nam nhân áo đen tay cầm ngọc kiếm.
Một trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, Bạch Kiếm.
Không ai ngờ Bạch Kiếm đột nhiên xuất hiện, càng không nghĩ rằng gã đến ngăn cản Lưu Sa.
Thấy Bạch Kiếm, Lưu Sa quát to:
- Bạch Kiếm, ngươi làm gì?
- Ta đến ngăn cản ngươi phạm sai lầm.
Trong Thập Nhị Nhân Kiệt, danh tiếng của Bạch Kiếm lớn hơn Lưu Sa một chút. Ngày xưa Bạch Kiếm một kiếm kinh thế chặt đứt Vân Đoan thánh bia, kiến trúc tiêu chí của Vân Đoan trong phương thế giới này cho đến nay người người còn khen không dứt.
Lưu Sa tỏ vẻ khó chịu:
- Ta phạm sai lầm? Ta sai cái gì? Ta san bằng Chúc Long sơn là trừ hại cho dân, ta sai ở chỗ nào? Ai dám noái ta sai?
- Chuyện Chúc Long sơn hơi phức tạp, còn cần bàn bạc kỹ hơn. Lãnh Cốc đúng là đã xin học phủ, hách phủ chủ và đại tổng quản đều đồng ý yêu cầu của hắn. Vì sao ngươi vẫn cứ khăng khăng không chịu?
- Thế thì sao?
Hiển nhiên Lưu Sa không thèm để phủ chủ Hách Thiên Nhai, Ngụy đại tổng quản Trung Ương học phủ vào mắt.
Lưu Sa nạt:- Ta đã cho thời hạn một tháng, tự hắn không biết điều, đừng trách Lưu Sa ta vô tình. Có xin ai cũng vô ích!
- Đây là ý của Phi Dương.
Bạch Kiếm nhắc đến Phi Dương tức là Vân Phi Dương. Lúc trước Vân Phi Dương một kiếm chém ra Tiểu Linh giới, rất mạnh, được tiếng là đứng đầu Thập Nhị Nhân Kiệt. Thập Nhị Nhân Kiệt xem Vân Phi Dương như Thiên Lôi sai đâu đánh đó.
Quả nhiên nghe tên Vân Phi Dương thì Lưu Sa không rống cãi nữa, bí mật truyền âm:
- Bạch Kiếm, ngươi nên rõ ràng hơn ai hết phải xoá sổ Chúc Long sơn, nếu không sẽ ảnh hưởng danh dự của Thập Nhị Nhân Kiệt chúng ta.
- Ta đã nói đây là ý của Phi Dương, ngươi còn cần ta lặp lại một lần sao?
Lưu Sa nhìn Bạch Kiếm chằm chằm:
- Ngươi...!
Một lúc lâu sau Lưu Sa nói:
- Phi Dương ở đâu? Ta muốn đi hỏi hắn.
Lưu Sa mới nói xong chợt cảm giác được gì, gã xoay người nhìn. Một nam nhân áo trắng nho nhã đến đây từ bao giờ. Nam nhân đẹp trai tuấn tú, ngọc thụ lâm phong, anh tuấn lỗi lạc. Mọi người biết mặt nam nhân này, đó là Vân Phi Dương.
Người từng một kiếm chém ra Tiểu Linh giới hoang dã.
Một chiêu xoá sổ năm vị ma quân tà ác.
Dẫn dắt Thập Nhị Nhân Kiệt san bằng Mê Vụ sâm lâm, đồ diệt hắc ám vực đô, tiêu diệt các thế lực tà ác lớn nhỏ trong thế giới.
Thấy Vân Phi Dương, Lưu Sa hùng hổ không dám hó hé câu nào, cúi đầu gục mặt như đứa trẻ làm sai chuyện.
Vân Phi Dương không trách mắng Lưu Sa, gã nhìn Lãnh Cốc đứng gần đó, lạnh nhạt nói:
- Lãnh Cốc, học phủ đã chuyển thỉnh cầu của ngươi cho ta. Bây giờ ta cho ngươi thư thử thêm mấy ngày, ta hy vọng sau đó Chúc Long sơn sẽ hoàn toàn biến mất khỏi thế giới này. Ngươi làm được không?
- Lãnh Cốc ta nói được thì làm được.
- Chúc Long sơn tồn tại khiến nhiều dân chúng rất lo lắng, vi để an toàn, cũng vì hoà bình thế giới, hy vọng ngươi tự giải quyết cho tốt.
Vân Phi Dương nói xong biến mất, Bạch Kiếm, Lưu Sa cũng đi.
Vân Phi Dương bước chậm trên tầng mây như giẫm đất bằng, nhàn nhã ung dung.
Lưu Sa hỏi:
- Phi Dương, tại sao ngăn cản ta? Lãnh Cốc xin học phủ thì xin, liên quan gì chúng ta?
- Hách Thiên Nhai, Nguỵ tổng quản dù gì là đại nhân vật Trung Ương học phủ, chúng ta không thể làm quá đáng, nên chừa chút mặt mũi cho bọn họ.
Lưu Sa hừ lạnh một tiếng:
- Chẳng lẽ cứ bỏ qua như vậy sao? Hiện tại trên thế giới nói chúng ta sợ Trần Lạc nên luôn không dám đụng Lãnh Cốc, nếu không trừ khử hắn thì mọi người đều nghĩ chúng ta sợ Trần Lạc.
Lưu Sa tức giận nói:
- Một Trần Lạc nghịch thiên mà đi có gì mà sợ? Hừ, bọn họ không biết lực lượng của chúng ta mạnh cỡ nào.
- Sự tồn tại của Trần Lạc bí ẩn kỳ dị, rất đặc biệt, ta khuyên ngươi nên thạn trọng chút.
Bạch Kiếm nói:
- Dù sao chúng ta không hiểu biết nhiều về Trần Lạc.
- Như thế nào? Bạch Kiếm nhà ngươi sợ hắn?
- Sợ thì không, nhưng ta cảm thấy chúng ta nên có lòng kính sợ Trần Lạc, chỉ khi hạ thấp mình mới thấy rõ ràng đối thủ hơn.
- Hừ! Bạch Kiếm, mỗi lần nhắc đến Trần Lạc là ngươi toàn bênh hắn. Thế nào? Chẳng lẽ giữa các ngươi vẫn còn tình cảm? Ta đã quên, các ngươi cùng đến từ Kim Thủy vực, là đồng hương. Lúc ấy ngươi đặc biệt khâm phục hắn, chậc chậc...
- Ta chỉ nói sự thật, không liên quan gì tình cảm.
- Vậy ta hỏi ngươi, nếu Trần Lạc muốn cướp Nhân Thư thì ngươi sẽ làm sao?
Bạch Kiếm im lặng thật lâu sau trả lời:
- Ta sẽ khuyên hắn thu tay lại.
Lưu Sa định nói gì.
Vân Phi Dương lên tiếng:
- Chuyện Chúc Long sơn tạm gác sang bên, hiện tại chúng ta cần hoàn thành việc quan trọng hơn.
- Có chuyện gì?
- Đi gặp Mạc Vấn Thiên.
Chúc Long sơn.
Lãnh Cốc nhìn hướng Lưu Sa, Vân Phi Dương, Bạch Kiếm biến mất, chửi mắng:
- Thật là ba mươi năm Hà Đông ba mươi năm Hà Tây. Bà nội nó, đám con rùa kia càng lúc càng khốn kiếp, lời nói của hách phủ chủ cũng vô dụng.
Các huynh đệ Chúc Long sơn lên tiếng hỏi Lãnh Cốc có thật muốn giải tán Độc Lập Vinh Diệu Đoàn không.
Lãnh Cốc nhún vai nói:
- Phải nói bao nhiêu lần với các ngươi mới được? Người ta cứu thế giới, bây giờ lời người ta nói nặng ký. Người ta nhân danh chính nghĩa kêu chúng ta giải tán thì chúng ta phải giải tán, nếu không biết làm sao? Không đánh lại người ta, chỉ có thể hèn. Mất mặt không quan trọng, quan trọng là giữ được cái đầu.
Mặc cho Lãnh Cốc khuyên nhu thế nào, các huynh đệ Chúc Long sơn không muốn giải tán, thà chết cũng không cúi đầu, la hét đòi liều mạng với Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt.
- Nhị gia có nhẫn của Lạc gia đúng không? Kêu Lạc gia ra đi! Lão nhân gia mà đi ra, ta chống mắt xem Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt đồ bỏ đó còn lên mặt được không?
- Phải rồi, nhị gia và Lạc gia là huynh đệ kết nghĩa, chắc chắn Lạc gia sẽ giúp.
Lãnh Cốc quát to:
- Bà nội nó, các ngươi xem thường ta hay coi thường Lạc gia? Việc nhỏ vặt vãnh của chúng ta sao đáng làm phiền Lạc gia?
- Các ngươi cũng biết tính tình của Lạc gia, hắn mà nóng lên thì ai cản được? Lỡ Lạc gia đánh tàn Thập Nhị Nhân Kiệt thì không dễ ăn nói, dù gì người ta từng cứu thế giới, các ngươi thấy có đúng không?
- Mấy ngày nay ta đã sắp xếp chỗ ở cho mọi người, ngày mai lão Vương sẽ sắp đặt kỹ càng. Mấy ngày này đừng làm gì hết, cứ lo uống rượu, ai mà không uống say thì lão tử làm nát cúc hoa của các ngươi!
- Giải tán lo chuyện của mình đi. Hôm nay lão tử mệt, muốn nằm nghỉ một lúc, lui xuống đi.
Lãnh Cốc phất tay quay về phòng mình, vùi đầu uống rượu. Tính ra Lãnh Cốc đã hơn bốn mươi tuổi, không còn là thằng nhóc một người ăn cơm cả nhà không đói, làm việc không có suy nghĩ.
Lãnh Cốc là bá chủ một phương trong tay có ngàn vạn huynh đệ theo gã lăn lộn, khi gặp chuyện gã phải đắn đo an toàn mạng sống của mọi người.
Lãnh Cốc là người biết điều, gã biết hiện tại là thiên hạ của Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, chút thực lực của gã không là gì với người ta. Nếu không thỏa hiệp thì Lãnh Cốc biết làm sao?
Biết điều thì biết điều, Lãnh Cốc cũng hiểu rõ xuôi theo đại thế, nhưng trong lòng gã thấy khó chịu, vô cùng bực tức. Con người Lãnh Cốc tuy nói bằng hữu khắp thiên hạ, một đống huynh đệ có thể hy sinh mạng sống. Nhưng hiếm người nào thật lòng giao cả trái tim ra, gặp chuyện buồn phiền Lãnh Cốc chỉ có thể vùi đầu nốc rượu.
Lãnh Cốc nhìn nhẫn trong tay, gã thở dài. Đã bảy, tám năm từ khi nhân quả mở ra, mấy năm nay mỗi ngày gã luôn tìm hiểu tin tức về Trần Lạc, Ngạo Phong, Tần Phấn. Bất đắc dĩ sau nhân quả mở ra, ba người như đá chìm xuống biển không có bất cứ tin tức gì.
Lãnh Cốc ngửa đầu uống rượu. Khẽ thở dài:
- Lạc gia, lão Tần, lão Ngạo, ta biết các ngươi đều có việc lớn cần làm, ta biết Lãnh Cốc ta không giúp được gì, nhưng tốt xấu gì cũng cho ta biết chút tin tức đi. Ít ra để gia biết các ngươi bình an, đừng để gia cả ngày lo lắng phập phồng.- Ài, chớp mắt bảy, tám năm đã qua, không biết các ngươi núp đi đâu, chỉ còn mỗi lão tử cô đơn phiêu bạc trong thế giới này, như cô hồn đã quỷ. Ai muốn bóp nặn thì bóp, ai muốn giẫm lên thì giẫm.
- Có lẽ vì người đã già, không còn nhiệt huyết như xưa. Bọn họ muốn xoa nắn, giẫm đạp thì kệ đi, không thiếu miếng thịt nào. Gia mặc kệ.
- Nhắc mới nhớ, các ngươi biến mất bảy, tám năm, lão tử rất nhớ các ngươi. Lúc rảnh rỗi trong đầu luôn nhớ lại thời gian mấy người chúng ta cùng nhau, ăn miếng thịt lớn, uống bát rượu to, tâm sự chuyện đời, sung sướng biết mấy.
Lãnh Cốc nhìn chiếc nhẫn trên ngón tay, gã tháo xuống. Lãnh Cốc lại giật ngọc bài treo bên hông xuống, móc ra một quyển trục từ trong ngực. Trần Lạc tặng nhẫn, Ngạo Phong tặng ngọc bài, Tần Phấn tặng quyển trục.
Lãnh Cốc nhìn ba món đồ, bật cười nói:
- Ba người yên lặng tặng mấy thứ này cho ta làm gì? Tất cả đều giống nhau, dặn ta khi gặp nguy hiểm thì dùng.
- Các ngươi biết không? Chuyện này làm rất rối rắm. Mới rồi lúc ở bên ngoài ta xúc động muốn bóp nát mấy cái này. Nhưng ta nghĩ lại, lỡ các ngươi đang bạn làm chuyện gì thì chẳng phải là ta hại các ngươi?
- Hơn nữa gọi các ngươi đến vì chút chuyện vặt vãnh này thì Lãnh Cốc ta quá hèn, khi đó các ngươi cũng sẽ xem thường ta.
- Nếu ta nói nhớ các ngươi thì nghe rất giả tạo.
- Quan trọng nhất là gì biết không? Ta luôn nghi ngờ có phải các ngươi nói xạo không? Các ngươi nói khi gặp nguy hiểm thì ta dùng mấy thứ này, nhưng có dùng được không? Lỡ sử dụng mà các ngươi không xuất hiện thì biết làm sao? Vậy chẳng phải lão tử mất hết mặt mũi?
- Ài, rối rắm thật.
Lãnh Cốc bưng vò rượu lên, ngửa đầu uống cạn hết sạch. Lãnh Cốc mới đặt vò rượu xuống thì sững sờ, vì từ khi nào có một người ngồi đối diện gã, một người mặc áo lam, mặt mày tuấn tú mỉm cười nhìn Lãnh Cốc.
Lãnh Cốc nhìn Trần Lạc ngồi phía đối diện, gã hóa đá. Lúc phản ứng lại Lãnh Cốc còn tưởng mình uống say bị ảo giác, gã lắc đầu nguầy nguậy, nhắm mắt lại mở ra. Trần Lạc vẫn ngồi đối diện cười tủm tỉm nhìn Lãnh Cốc.
Điều này không đúng!
Lãnh Cốc cúi đầu nhìn chiếc nhẫn trong tay, xác định chưa bóp nát. Lãnh Cốc ngước đầu, mắt trợn to như ốc bưu nhìn Trần Lạc chằm chằm.
Trần Lạc tự rót rượu, nhìn Lãnh Cốc, mỉm cười nói:
- Như thế nào? Không quen?
- Tía nó, Lạc gia, thật sự là ngươi!?
Mãi khi Trần Lạc mở miệng Lãnh Cốc mới dám chắc Lạc gia trước mắt gã không phải ảo giác, là người thật.
Lãnh Cốc kích động hỏi:
- Ngươi... Ngươi đến đây lúc này? Sao ta không biết?
- Cũng một lúc rồi, thấy ngươi bận rộn nên không quấy rầy.
- Ta bận gì đâu. Mấy năm nay ngươi chạy đi đâu? Chắc không phải lại ngủ bảy, tám năm đi?
Lãnh Cốc nhớ lần trước Trần Lạc biến mất suốt mười năm, hỏi thì hắn bảo là ngủ suốt, hay lần này cũng vậy?
- Không ngủ nhưng cũng gần như vậy, bế quan lỡ quên thời gian, đi ra rồi mới biết đã qua rất lâu. Mấy năm nay tiểu tử nhà ngươi sống thế nào?
- Còn thế nào? Tàm tmạ.
Có lẽ vì thấy huynh đệ lâu không gặp quá vui nên Lãnh Cốc cười to bảo:
- Ngươi cũng thấy rồi, gia suốt ngày cùng đám huynh đệ ăn sung mặc sướng, cực kỳ tiêu sái.
- Vậy thì tốt. Ta phát hiện lợi hại nhà ngươi đã già, sao không trang điểm cho tươi tắn lên?