Thiên Vu

Lượt đọc: 34134 | 1 Đánh giá: 9/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi Tiến »
Chương 1078+1079: Lúng túng..

❊ ❊ ❊

Bạch Phiêu Phiêu trừng Lãnh Cốc:

- Lãnh Cốc, đường đệ của ta đã như vậy rồi ngươi còn nói mát?

- Bạch đại tỷ, ta chỉ giỡn với đường đệ của nàng một chút. Thiếu niên này cuồng chút nhưng người trẻ tuổi mấy ai không cuồng? Không cuồng thì sao gọi là người trẻ tuổi? Còn trẻ thì phải cuồng, không sợ ai!

- Dẹp ngươi đi!

Bạch Phiêu Phiêu phớt lờ Lãnh Cốc, nàng tới gần nói với Trần Lạc:

- Lạc... Lạc gia, đường đệ của ta không hiểu chuyện...

Nếu được thì Bạch Phiêu Phiêu không muốn kêu Trần Lạc là Lạc gia chút nào, vì nàng luôn gai mắt hắn, ban đầu đã như vậy. Nhưng vì đường đệ, Bạch Phiêu Phiêu đành cúi đầu.

Trần Lạc lắc đầu ngắt lời nàng, cười nói:

- Người trẻ tuổi, ta hiểu. Lãnh Cốc nữa, ngươi đừng giận hắn, xem ra hắn rảnh nên giỡn thôi.

Người quen Trần Lạc đều biết hắn không thích rắc rối, nếu trước kia xảy ra chuyện như vậy thì hắn đã bỏ đi từ lâu. Hôm nay Trần Lạc không đi vì vở hài kịch này không tính là rắc rối với Trần Lạc, hơn nữa lúc Bạch Phiêu Phiêu và Ngự Nương đi ra hắn thấy Tiết Thường Uyển, Táng Hoa, Hoàng Tuyền ở trong phòng. Thứ ba, có bị lộ thân phận hay không chẳng ảnh hưởng được Trần Lạc, hắn biết có một số người dù hắn không muốn gặp thì mấy ngày sau sẽ chạm mặt trong Trung Ương học phủ. Cho nên Trần Lạc lười trốn tránh.

- Ngươi thật sự là Lạc gia?

Bạch Kiếm tiến lên trước, ánh mắt phức tạp nhìn Trần Lạc, có kích động, có nghi ngờ.

Bạch Kiếm hỏi:

- Ngươi nhận ra ta không?

- Đương nhiên, ngươi là Bạch Kiếm, chúng ta là đồng hương. Ta nhớ ngày xưa ngươi muốn ta nhận đầu gối của ngươi.

- Quả nhiên ngươi nhớ ta!

- Nhảm, ngày xưa tính cách như ngươi sao ta không nhớ được? Hai mươi năm không gặp, ngươi không thay đổi gì nhiều.

Bạch Kiếm siêu kích động, cực kỳ hưng phấn, đang định mời Lạc gia đi phủ của mình ôn chuyện. Bạch Kiếm mới nêu yêu cầu xong Ngự Nương tới gần cười nói:

- Bạch Kiếm, ta tìm Lạc gia có chút chuyện quan trọng, chờ lát nữa các người ôn chuyện được không?

Truyền kỳ xưa nay, đại danh đỉnh đỉnh Lạc gia xuất hiện trong Trung Ương học phủ gây ra sóng to gió lớn. Khi tin tức truyền vào học phủ thì tất cả đệ tử như ong vỡ tổ ùa vào Hồng lâu.

Cái tên Lạc gia tượng trưng cho truyền kỳ đương thời, dù là tám vị vương giả vấn đỉnh vương tọa thần thoại trước kia rực rỡ cỡ nào, hay lúc này Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt xưng bá thế giới cũng không thể lu mờ ánh sáng của Lạc gia. Mọi người đều muốn chính mắt thấy phong độ của Lạc gia, tiếc rằng khi đám người kéo tới thì Lạc gia đã biến mất.

Nhiều người biết Lạc gia rời đi, đi theo Ngự Nương, không ai biết hắn đi đâu.

Thật ra Lạc gia chẳng đi đâu xa, hắn thậm chí không rời khỏi Hồng lâu, chỉ theo Ngự Nương tới chỗ nàng cư ngụ. Quả nhiên Táng Hoa, Tiết Thường Uyển, Hoàng Tuyền, Cổ Du Nhiên đều có mặt. Lúc nhìn thấy các nàng thì Trần Lạc chẳng hề ngạc nhiên, bởi vì hắn sớm cảm ứng được bọn họ tồn tại. Lãnh Cốc thấy đám người Táng Hoa thì ngạc nhiên không nói nên lời.

Trần Lạc tùy ý ngồi xuống ghế, gác chéo chân, ngắm một tách trà trên bàn. Trong phòng, Táng Hoa, Tiết Thường Uyển không nói chuyện, không khí lúng túng, nặng nề. Lãnh Cốc ngồi không yên, đứng chẳng xong, gã hối hận theo Lạc gia đến đây. Lãnh Cốc lúng túng, hối hận.

Ngự Nương lúng túng và hối hận còn nhiều hơn Lãnh Cốc, vì khi đối diện Trần Lạc, nàng không biết nên nói cái gì. Ngự Nương rất hối hận tại sao đã kêu Trần Lạc đi vào.

Ngự Nương không nói nên lời với Trần Lạc. Táng Hoa, Tiết Thường Uyển, Hoàng Tuyền, Cổ Du Nhiên đồng cảm. Bốn nữ nhân không nhìn Trần Lạc mà trừng Ngự Nương, như trách nàng tại sao kêu Trần Lạc đến.

Nhìn ánh mắt các nàng, Ngự Nương hối hận muốn chết, làm động tác tự tát mặt mình.

Thời gian lặng lẽ trôi, không khí trong phòng càng lúc càng lúng túng. Mặt ngoài Trần Lạc không sốt ruột, hắn loay hoay tách ra. Mấy nữ nhân cố nén lúng túng, chỉ nhìn hắn, không nói một câu. Lãnh Cốc đứng bơ vơ, hết nhìn Trần Lạc lại ngó Táng Hoa, gã cúi đầu lau mồ hôi trán.

Lãnh Cốc thầm nghĩ:

- Ta đúng là tiện, rảnh quá đi theo Lạc gia gặp mấy nữ nhân này làm chi? Tự chuốc rắc rối cho mình.

Cuối cùng Trần Lạc mở miệng hỏi:

- Sao không thấy Hạ Mạt, Lạc Anh đâu?

Trần Lạc định phá vỡ không khí lúng túng, nhưng mới hỏi xong hắn hối hận.

Táng Hoa cười trêu:

- Ngươi còn biết quan tâm Mạt Mạt và Anh Tử sao? Ta còn tưởng ngươi đã sớm quên mất bọn họ.

Trần Lạc khẽ thở dài:

- Ài.

Trần Lạc không biết nên trả lời Táng Hoa thế nào.

- Mạt Mạt Anh Tử đều mất tích, chúng ta cũng không biết bọn họ đi đâu. Đặc biệt là Anh Tử...

Nhắc đến Lạc Anh thì Táng Hoa không nói tiếp nữa.

- Bây giờ Lạc Anh vẫn còn...?

- Đúng vậy. Hiện tại Anh Tử còn trong trạng thái điên dại, có lẽ nặng hơn trước kia.

Trần Lạc chỉ có thể nói:

- Biết rồi.

- Từ khi nào ngươi và Nữ Vu đi chung?

- Tình cờ gặp.

Có vẻ Táng Hoa không thích Nữ Vu ra mặt:

- Nàng ta không phải thứ tốt gì.

Táng Hoa ngừng một lúc, nói tiếp:

- Các người trò chuyện về điều gì?

- Không có gì, chỉ nói về các nàng.

- Chúng ta?

Mấy nữ nhân Táng Hoa nhìn nhau, hỏi nội dung cụ thể. Trần Lạc không giấu diếm, kể lại những gì Nữ Vu đã nói cho hắn. Lãnh Cốc càng nghe càng thấy kỳ. Lãnh Cốc biết Nữ Vu, biết Nữ Vu là hóa thân vận mệnh, được tiếng là Nữ Vu nương nương, là thần linh trong thiên địa, chấp chưởng vận mệnh thương sinh.

Táng Hoa nói gì? Lạc gia và Nữ Vu đi chung? Lạc gia bảo trùng hợp gặp? Chẳng lẽ...

Lãnh Cốc nhận ra điều gì, gã đứng bật dậy, kinh sợ hỏi:

- Xin phép ngắt ngang. Táng Hoa đại tỷ nói thế là sao? Đại tỷ vừa bảo người ở bên ngoài ngồi chung với Lạc gia là Nữ Vu?

Táng Hoa gật đầu.

Lãnh Cốc vẫn chưa tin:

- Là Nữ Vu nương nương chấp chưởng vận mệnh?

Táng Hoa lại gật đầu. Lãnh Cốc cảm giác đầu óc trống rỗng, trời đất quay cuồng, trước mắt tối đen, chân mềm nhũn.

Lãnh Cốc lẩm bẩm:

- Nữ Vu nương nương... Má ơi, ta ngồi uống rượu với Nữ Vu nương nương, trời ơi, thật là...

Không ai quan tâm Lãnh Cốc kinh hoàng, giật mình. Ở trong mắt người bình thường Nữ Vu có lẽ là thần linh, nhưng đối với Táng Hoa, Tiết Thường Uyển, những người truyền thừa đá ngũ sắc, thần tộc cổ xưa thì Nữ Vu chẳng có gì ghê gớm.

- Trước kia ngươi không biết chúng ta đều là truyền thừa đá ngũ sắc, thần tộc cổ xưa?

- Cũng không phải, có biết chút ít, nhưng không rõ mối liên quan giữa đá ngũ sắc, thần tộc cổ xưa và Nhân Thư.

- Nói vậy ngươi đã biết rõ sứ mệnh của truyền thừa ngũ sắc, thần tộc cổ xưa chúng ta?

- Biết.

- Tại sao Nữ Vu nói những điều này?

- Sao ta biết?

- Được rồi, vậy ngươi nghĩ sao?

Trần Lạc ngước lên nhìn các nàng Táng Hoa, Tiết Thường Uyển:

- Cái gì nghĩ sao?

Nghe Trần Lạc hỏi lại, mấy nữ nhân lắc đầu.

Các nàng đều muốn biết một liên tục, đó là khi Nhân Thư hiện thế, bọn họ sẽ chiến đấu vì sứ mệnh, Trần Lạc lựa chọn thế nào? Vấn đề này các nàng vừa muốn biết vừa không muốn, chẳn ngờ Ngự Nương chập mạch tự nhiên hỏi ra.

Các nàng rất mong chờ nghe đáp án, nhưng khi Trần Lạc hỏi ngược lại nghĩ cái gì thì trong lòng các nàng hiểu ngay tiểu tử này lại giả bộ ngu. Trần Lạc đã muốn giả ngu thì các nàng biết điều lắc đầu phủ nhận.

Không khí khó khăn lắm mới dịu lại chỉ vì Ngự Nương hỏi câu không nên lại tràn ngập lúng túng.

Không khí lung tung không kéo dài quá lâu, Trần Lạc chủ động đứng dậy.

Trần Lạc xoa tay, lên tiếng:

- Hôm nay ta còn bạn ít chuyện, bữa nào mọi người tụ tập lại, chúng ta tâm sự một bữa?

Táng Hoa, Tiết Thường Uyển, Hoàng Tuyền gật đầu đồng ý:

- Xin xứ tự nhiên.

Ngự Nương vội đứng dậy tiễn khách, cười nịnh nói:

- Được được, có cơ hội lại nói chuyện.

Ti8ễn Trần Lạc đi, Ngự Nương thở phào, nàng biết không nên mời hắn đến, càng không nên hỏi vấn đề chết tiệt kia. Ngự Nương về phòng, đối diện các cặp mắt oán trách, nàng giơ hai tay đầu hàng.

Ngự Nương ủ rũ nói:

- Các tỷ tỷ, ta sai rồi, ta biết sai, các ngươi làm ơn tha cho ta.

- Ngươi đã biết tại sao còn... Có biết vừa rồi chúng ta mất mặt lắm không?

Táng Hoa cũng không nhịn được trách Ngự Nương:

- Ngươi gọi hắn đến thì thôi, làm chi hỏi hắn thấy thế nào về truyền thừa ngũ sắc, thần tộc cổ xưa? Sao ngươi không hỏi thẳng nếu Nhân Thư xuất thế, tỷ muội chúng ta đánh nhau hắn sẽ giúp ai?

- Ta... Ta... Ta sai rồi.

Ngự Nương ngồi chồm hổm, che mặt ăn năn, cốc đầu mình.

Ngự Nương tự trách:

- Không biết hôm nay ta bị gì nữa, ai dà, ta uống sai, ừm, chắc chắn là vì say...

♣ ♣ ♣

Ban đêm.

Ánh trăng mông lung, ánh sao rực rỡ.

Hôm nay là đêm không ngủ cho các học viên Trung Ương học phủ. Lý do rất đơn giản, bởi vì có Lạc gia.

Trần Lạc không phải loại người thích cao điuệ, sau khi ra khỏi Hồng lâu hắn rời khỏi Trung Ương học phủ. Lãnh Cốc đi theo sau Trần Lạc, thơ thẩn bản năng bước theo hắn, còn chưa lấy lại tinh thần từ kích động gặp Nữ Vu.

Lãnh Cốc vừa đi vừa lẩm bẩm:

- Nữ Vu, đây là hóa thân chấp chưởng vận mệnh, là thần. Ta chẳng những uống rượu của nàng, còn không lớn không nhỏ... Lạc gia, vì sao không sớm nói cho ta biết?

- Có gì khác nhau sao?

- Làm sao giống? Nếu Lạc gia sớm cho ta biết sẽ đi gặp Nữ Vu thì ta sẽ ăn mặc đẹp chút, ít nhất để lại ấn tượng tốt với Nữ Vu nương nương. Đó dù gì là thần, còn là thần linh chấp chưởng vận mệnh, trời ạ, ta điên mất.

Trần Lạc không quan tâm Lãnh Cốc, trong đầu suy nghĩ vấn đề Ngự Nương hỏi. Nói thật là khi Nhân Thư hiện thế, nếu đám nữ nhân này chiến đấu vì sứ mệnh của mình, Trần Lạc không biết nên làm sao. Một phe truyền thừa từ đá ngũ sắc, là người bảo vệ Nữ Oa. Một phe truyền thừa từ thần tộc cổ xưa, có thù sâu không đội trời chung với Nữ Oa. Hai phe này nếu đánh nhau thì đúng là...

Trần Lạc lắc đầu, không tiếp tục suy nghĩ vấn đề khiến người nhức đầu.

Sau khi ra khỏi Trung Ương học phủ, Trần Lạc rời khỏi thành thị.

Lãnh Cốc nhìn xung quanh, khó hiểu hỏi:

- Lạc gia đang đi đâu? Chẳng lẽ gặp tình nhân khác?

- Cút đi!

Trần Lạc không thèm nhìn Lãnh Cốc, đạp mông gã:

- Lúc trong Hồng lâu Bạch Kiếm nhắn tin cho ta, nói đợi ta trong một trang viên, đi tâm sự.

Lãnh Cốc khẽ kêu:

- Bạch Kiếm?

Lãnh Cốc sờ cằm:

- Ta luôn muốn hỏi Lạc gia và Bạch Kiếm có quan hệ gì? Bên ngoài đồn lúc ở Kim Thủy vực, hai người chẳng những là bạn học cũ còn có quan hệ rất tốt.

- Nói sao đây, ta và Bạch Kiếm cũng không quen thân gì, dù sao nhiều năm trôi qua, dù có quan hệ cũng trở nên nhạt nhẽo.

- Vậy Lạc gia còn quan tâm hắn làm chi?

- Dù sao là bằng hữu với nhau, còn là bạn học cũ, là đồng hương, ta không tiện từ chối.

Trần Lạc đến chỗ Bạch Kiếm hẹn, đó là một trang viên không chút bắt mắt. Hai người vừa đến nơi liền có một người bước ra khỏi trang viên.

Một bộ đồ trắng, một thanh trường kiếm.

Bạch Kiếm, một trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt.

- Cuối cùng Lạc gia cũng đến.

- Ngại quá, để ngươi chờ lâu.

Bọn họ khách sáo vài câu, Bạch Kiếm đưa Trần Lạc, Lãnh Cốc vào trang viên. Trang trí trong trang viên phong cách cổ xưa, phong khách chỉ có bàn ghế đơn giản. Bạch Kiếm nói chỗ này là nhà của gã, cũng là nơi gã thường tu luyện. Lãnh Cốc khá giật mình.

Lãnh Cốc là người ngay thẳng, nghĩ gì nói nấy:

- Này Bạch Kiếm, nói sao thì ngươi cũng là một trong Thập Nhị Nhân Kiệt, sao ở chỗ ráchn át thế này?

- Con người ta không có hứng thú với cái gì trừ tu luyện, nên trong nhà không cần gì. Chắc Lạc gia cũng biết?

Trần Lạc gật gù, trong ấn tượng của hắn thì Bạch Kiếm là kẻ cuồng tu luyện. Trần Lạc nhớ rõ ngày xưa Lạc gia vì học chút bản lĩnh từ hắn mà đi theo hầu hắn một đoạn thời gian rất dài.

Bạn cũ gặp mặt khó tránh khỏi nhớ lại quá khứ. Ngày xưa Trần Lạc và Bạch Kiếm quen nhau không lâu nhưng dù gì từng đán hấmy trạn lúc trong Tiểu La Thiên học viện, cùng nhau thi đậu Trung Ương học phủ, có khá nhiều hồi ức thú vị.

Bạch Kiếm không ham rượu chè, không mê trà, gã chiêu đãi Trần Lạc, Lãnh Cốc loại ngọc lộ tự gã nhưỡng. Ngọc lộ không có mùi vị gì nhưng uống vào cảm giác không tệ. Trần Lạc, Lãnh Cốc không phải loại người so đo, uống nhiều rượu cũng vui, mà uống ngọc lộ nhạt nhẽo cũng không phàn nàn gì.

Lãnh Cốc có chút thành kiến với Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, nhưng gã biết con người Bạch Kiếm không tệ, huống chi Bạch Kiếm còn là bạn cũ của Trần Lạc, nên xem Bạch Kiếm như bằng hữu của mình.

Lãnh Cốc nói chuyện thẳng đuột:

- Bạch Kiếm, chắc chúng ta vào Trung Ương học phủ chung một năm? Nhưng sao ta chưa từng gặp ngươi bao giờ? Ngươi chạy đi đâu?

- Lúc ta vừa vào Trung Ương học phủ không lâu thì bị đưa đi chỗ bí mật nhận đủ loại thí nghiệm. Mới đầu không biết gì, sau mới biết đó là học phủ đang chọn dự bị Thập Nhị Nhân Kiệt. Không hiểu sao ta thành người dự bị, đương nhiên có rất nhiều người lọt qua thử thách. Nhưng đa số người giữa đường đã chết, hiếm hoi có người sống sót.

- Chết giữa đường? Tại sao?

- Mỗi người dự bị sẽ nhận nhân linh tịnh hóa, có một ít vượt qua, một số khác không qua nổi nên chết. Dù thông qua tịnh hóa thì phải nhận nhân linh ôn dưỡng, chịu đựng được thì tiếp tục ôn dưỡng, không chịu nổi thì chết giữa chừng. Cuối cùng chỉ có mười hai người chúng ta là kiên trì được.

- Tía nó, không ngờ đằng sau Thập Nhị Nhân Kiệt còn có chuyện bí ẩn này?

Lãnh Cốc sớm biết Thập Nhị Nhân Kiệt là Trung Ương học phủ lợi dụng Nhân Thư chi linh bồi dưỡng ra, gã cho rằng nhận Nhân Thư chi linh ôn dưỡng là được, giờ nghe Bạch Kiếm nói mới biết thật sự phức tạp hơn gã dự đoán nhiều.

Lãnh Cốc cảm thán rằng:

- Mặc kệ dùng thủ đoạn gì, nếu muốn trở thành cường giả thì phải trả giá đổ máu.

Bạch Kiếm nói nhẹ nhàng nhưng Trần Lạc, Lãnh Cốc biết quá trình tuyệt đối không phải người bình thường chịu nổi. Nghĩ bằng ngón chân cũng biết linh khí càng tinh thuần thì càng khó hấp thu. Bạch Kiếm hút Nhân Thư chi linh, thứ này được gọi là linh khí căn nguyên nhân loại, linh khí mạnh nhất, tinh khiết nhất trong thiên địa, chỉ tưởng tượng thôi đã thấy siêu khủng bố.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 7 tháng 4 năm 2024

« Lùi Tiến »

1 Trong Tổng Số 2 tác phẩm của Cửu Hanh