Bạch Phiêu Phiêu túm cổ áo Bạch Kiếm, nghiến răng gằn từng chữ:
– Bạch Kiếm, nghe kỹ cho lão nương, ngươi chọc ai đều được nhưng không thể trêu vào Trần Lạc, nghe chưa? Các ngươi không thể trêu vào hắn, đừng để lúc đó chết như thế nào cũng không biết! Ta sẽ không nhặt xác cho ngươi!
– Ha ha ha ha ha ha!
Bạch Kiếm không hề tức giận, gã cười bất đắc dĩ nói:
– Phương thế giới này không có ai là chúng ta không thể trêu vào, Trần Lạc cũng vậy. Hắn không biết chúng ta mạnh cỡ nào!
– Tổ cha nó! Đầu đất hết thuốc chữa!
Bạch Phiêu Phiêu tức điên:
– Bạch Kiếm, chết tiệt ngươi tỉnh táo lại được không?
– Đường tỷ, ta rất tỉnh táo, ta rất lý trí.
Bạch Kiếm mặc kệ Bạch Phiêu Phiêu xách cổ áo mình, gã bình tĩnh mà nghiêm túc nói:
– Ta vẫn câu nói cũ, nhân dịp bây giờ còn kịp hãy cắt đứt quan hệ với nhóm Táng Hoa đi, tránh cho rước họa vào thân.
– Cút đi, lão nương lười nhìn ngươi!
Bạch Phiêu Phiêu mệt não, nàng ném Bạch Kiếm ra, đang định về phòng lại bị gã chặn đường.
Bạch Phiêu Phiêu nổi khùng quát to:
– Tổ cha nó, ngươi thôi đi được không?
– Nếu hôm nay đường tỷ không đồng ý thì ta sẽ cưỡng ép đưa tỷ về.
Bạch Phiêu Phiêu giận dữ rít gào:
– Ngươi dám!?
– Ta đã thông báo trong nhà, bao gồm phụ mẫu của đường tỷ. Bọn họ đồng ý để ta làm như vậy.
Nghe Bạch Kiếm nói đã thông báo cho gia tộc, Bạch Phiêu Phiêu tức xì khói.
Bạch Phiêu Phiêu mắng:
– Bạch Kiếm, bà nội nó ngươi rảnh quá kiếm chuyện phải không? Cút xéo, đừng để ta thấy mặt ngươi nữa, nếu không lão nương không để yên cho ngươi!
Bạch Phiêu Phiêu không nhịn thêm được nữa, người phát ra ánh sáng, linh lực điên cuồng vận chuyển. Bạch Phiêu Phiêu định sử dụng lực lượng đẩy Bạch Kiếm ra.
Giờ phút này, Bạch Phiêu Phiêu đã là đại thần thông vu sư, xem như cao thủ một phương. Nhưng trước nhân kiệt nhận Nhân Thư chi linh ôn dưỡng hai mươi năm như Bạch Kiếm thì lực lượng của Bạch Phiêu Phiêu thật nhỏ bé, dù nàng dốc hết sức ra cũng không thể lay động được gã.
Bạch Kiếm nhẹ nhàng vung tay, ánh sáng nở rộ. Bạch Phiêu Phiêu không biết xảy ra chuyện gì, giây sau phát hiện không thể nhúc nhích.
Bạch Phiêu Phiêu gào thét:
– Bạch Kiếm, đồ khốn, thả ta ra!
– Đường tỷ đừng chấp mê không tỉnh nữa. Ta làm vậy vì tốt cho đường tỷ, tin tưởng sau này tỷ sẽ hiểu.
Bạch Phiêu Phiêu định kêu các tỷ muội trong Hồng lâu ra hỗ trợ.
Bạch Kiếm nhìn thấu ý tưởng của Bạch Phiêu Phiêu, gã lắc đầu khẽ thở dài:
– Đường tỷ đừng làm chuyện vô ích, từ giây pthú tỷ đi ra ta đã thi triển đại thần thông phong lại xung quanh. Đừng nói bọn họ uống say như chết, có tỉnh táo cũng không làm được gì.
Bạch Kiếm không cho Bạch Phiêu Phiêu cơ hội cãi cọ, định mang nàng đi. Lúc này đoàn bốn, năm người vội vàng chạy đến. Đám người này là thuộc hạ của Bạch Kiếm.
Bọn họ cung kính hành lễ với Bạch Kiếm.
Bạch Kiếm gật đầu, lạnh lùng hỏi:
– Có chuyện gì?
– Tôn thương, Lưu Sa và Đồ Lão Tà đánh nhau.
Bạch Kiếm kinh ngạc hỏi:
– Chuyện khi nào?
– Mới xảy ra.
– Lưu Sa thật bướng bỉnh,sao lại công khai đánh với trưởng lão của học phủ, kỳ cục, làm Trung Ương nhân kiệt ta mất mặt. Đi, mang ta đến đó.
…
Trung Ương học phủ, Long Xà quảng trường.
Nơi này tụ tập rất nhiều đệ tử. Bọn họ gào thét, hét chói tai, reo hò, ai nấy siêu hưng phấn. Các cặp mắt nhìn trên cao, nơi đó có hai người đang đánh nhau. Trong Trung Ương học phủ thì đánh lộn ẩu đả cơ hồ là cơm thường, nhìn mãi quen mắt. Một số đệ tử thiên kiêu đánh lão sư cũng không lạ gì. Nhưng một trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt và một trong ba đứng đầu Trung Ương học phủ đánh lộn ngay giữa Long Xà quảng trường thì đây là lần đầu tiên các đệ tử chứng kiến.
Trong Trung Ương học phủ, mỗi khi đệ tử và lão sư có xung đột thì các học viên thường cổ vũ cho đệ tử, lần này cũng không ngoại lệ. Huống chi Lưu Sa là một trong Thập Nhị Nhân Kiệt mà bọn họ vô cùng tôn sùng. Đồ Lão Tà bình thường hay lải nhải, hùng hổ chẳng có chút bộ dáng đệ tử, các học viên rất ghét lão. Hai người đánh nhau, các học viên đương nhiên cổ vũ cho thần tượng mình tôn sùng.
– Lưu Sa lão đại cố lên!
– Đánh! Đánh chết Đồ lão già đi!
– Đúng rồi, đánh chết lão bất tử đó đi!
– Lão già Đồ Lão Tà già không nên nết, thường hay đánh chửi đệ tử. Lưu Sa lão đại hãy trút giận giùm chúng ta!
Lúc này hai người đang đánh nhau trên bầu trời là Lưu Sa, một trong Thập Nhị Nhân Kiệt và Đồ Lão Tà, một trong ba đứng đầu học phủ. Nói là đánh nhau nhưng mọi người đều nhìn ra Lưu Sa không đánh hết sức, từ đầu tới cúi gã chỉ đứng yên trên cao, vẻ mặt ngông cuồng, cười tự tin.
Lưu Sa chỉ dùng một tay ung dung đỡ đòn. Đồ Lão Tà nổi điên không ngừng thi triển các loại đại thần thông địa thủ đoạn, bất đắc dĩ vô dụng, dù lão có dốc hết sức ra vẫn không thể lay động được Lưu Sa.
Cảnh tượng trông như đang chọc con khỉ, nhiều đệ tử cười nhạo Đồ Lão Tà không biết tự lượng sức mình, lão không soi nước tiểu nhìn xem, dám to gan đánh với nhân kiệt Lưu Sa, tự chuốc nhục.cũng có một số đệ tử ngoan thấy tội cho Đồ Lão Tà.
Mặc dù tính cách nóng nảy của Đồ Lão Tà không được học phủ thích, nhưng nhiều người biết trong lòng lão già này không xấu, bình thường đánh chửi các học viên là vì quan tâm bọn họ. Nhiều lúc Đồ Lão Tà toàn cười mắng.
Giờ nhìn Đồ Lão Tà dốc hết khả năng cũng không làm gì được Lưu Sa một li, khiến người thấy tội nghiệp, cũng đáng buồn.
– Ài, rốt cuộc là vì sao? Tại sao Đồ Lão Tà và Lưu Sa đánh nhau?
– Nghe nói Lưu Sa, Đường Kỳ ở đại điện răn dạy Ngụy tổng quản. Có lẽ Lưu Sa, Đường Kỳ uống say nên buông lời mỉa mai, trào phúng, còn đánh Ngụy tổng quản? Ngươi cũng biết Ngụy tổng quản tính cách hiền hòa, thấy Lưu Sa, Đường Kỳ đã say nên không so đo.
Nhưng không biết sao chuyện này chui vào tai Đồ Lão Tà. Tính tình Đồ Lão Tà thì ai chẳng biết? Nghe đồn Lưu Sa chẳng những nhục nhã Ngụy tổng quản, còn tát một cái. Đồ Lão Tà nóng tính làm sao nhịn được? Thế là tìm đến Lưu Sa đánh lộn.
– Hóa ra là vậy. Nhưng Ngụy đại tổng quản cũng hiền quá. Đồ Lão Tà ra mặt cho Ngụy đại tổng quản, vì sao Ngụy đại tổng quản chỉ biết đứng đó không dám nói câu nào?
– Các ngươi đến quá muộn nên không biết. Đồ Lão Tà và Lưu Sa cãi cọ, Ngụy đại tổng quản hết sức can ngăn. Nhưng Đường Kỳ xuất hiện, không biết dụng thủ đoạn gì giam cầm Ngụy đại tổng quản, hiện tại Ngụy đại tổng quản có muốn nhúc nhích cũng không được.
– Hèn gì ta thấy sao Ngụy đại tổng quản chỉ đứng im như tượng, ra là bị Đường Kỳ giam cầm.
Mọi người nhìn sang, quả nhiên thấy Ngụy đại tổng quản đứng trong Long Xà quảng trường, hai nắm tay siết chặt, vẻ mặt tức giận nhưng không thể nhúc nhích.
Đường Kỳ khoanh tay trước ngực, vẻ mặt xem kịch vui nhìn Lưu Sa đúa giỡn Đồ Lão Tà.
Đường Kỳ cười khẩy nói:
– Lưu Sa, có nhiều người cổ vũ cho ngươi, đừng để mọi người thất vọng. Ngươi hãy thi triển đại thần thông đi, cho mọi người mở rộng tầm mắt.
Lưu Sa sung sướng nói:
– Ha ha ha ha ha ha! Ngươi cũng thấy đấy, không phải ta không muốn ra tay thật mà chỉ vì Đồ trưởng lão quá yếu, làm ta không có hứng nhúc nhích ngón tay. Huống chi ngươi cảm thấy lão già này có tư cách nếm đại thần thông tuyệt kỷ của chúng ta sao? Không, lão không có tư cách đó, quá kém cỏi!
Lưu Sa vẫn đứng yên trên cao, chỉ dùng một tay ứng đối Đồ Lão Tà liều mạng công kích. Đồ Lão Tà tấn công dồn dập. Cảnh tượng nhìn rất buồn cười, Đồ Lão Tà tóc muối tiêu nổi điên giống như một vãn bối không phục gồng mình công kích. Lưu Sa mới hai mươi tuổi tựa như tiền bối đức cao vọng trọng nhường nhịn, nhìn thật là đáng buồn đáng tiếc.
Hơn hai mươi năm trước Đồ Lão Tà dù gì là cao thủ nổi tiếng lừng lẫy trong phương thế giới này, cộng thêm lão nóng tính. Trước giờ toàn là Đồ Lão Tà ăn hiếp người khác, chưa từng chịu nhục nhã thế này.
Đồ Lão Tà đã mất lý trí, điên cuồng gào thét:
– Nhãi ranh, tổ cha ngươi, lão tử liều mạng!
Đồ Lão Tà bất chấp tất cả vận chuyển linh hải, định liều mạng với Lưu Sa. Lúc này một người từ trên trời giáng xuống, phất tay bắn ra ánh sáng trắng bao phủ Đồ Lão Tà nổi giận.
Mọi người giương mắt nhìn, thì ra là Bạch Kiếm một trong Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt, được gọi là chính nhân quân tử. Đi cùng Bạch Kiếm còn có Bạch Phiêu Phiêu bị ánh sáng trắng bao phủ. Mọi người không biết tại sao Bạch Kiếm giam cầm đường tỷ của mình như tội phạm, không ai quan tâm điều đó. Mọi người chỉ chú ý là vở kịch này sẽ kết thúc theo Bạch Kiếm xuất hiện hay tiếp tục diễn.
Lưu Sa không ngờ Bạch Kiếm sẽ đến, bất ngờ hỏi:
– A? Bạch Kiếm?
Bạch Kiếm nghiêm nghị nói:
– Đồ trưởng lão dù gì là trưởng lão của học phủ, sao ngươi có thể nhục nhã trưởng lão trước mặt công chúng?
– Đây là chuyện của ta, ngươi không cần xen vào, tránh ra!
Lưu Sa đang chơi vu ibị Bạch Kiếm phá rối làm gã khó chịu hét lên:
– Bạch Kiếm, ta khuyên ngươi biết khôn đừng nhúng tay vào việc của ta!
– Ta thấy ngươi dã uống say, Phi Dương sớm khuyên chúng ta đừng xung đột với trưởng lão học phủ, tại sao ngươi không chịu nghe?
Bạch Kiếm nâng Vân Phi Dương ra làm Lưu Sa hơi tỉnh rượu, chợt nhớ đúng là Vân Phi Dương nhiều lần khuyên bọn họ đừng xích mích với trưởng lão học phủ. Nhưng nếu Bạch Kiếm nói một câu gã liền dừng tay thì rất mất mặt.
Lưu Sa nói:
– Không phải ta nhất quyết muốn mâu thuẫn với Đồ trưởng lão, mà tại vì Đồ trưởng lão luôn tấn công ta, muốn đẩy ta vào chỗ chết. Từ đầu đến cuối ta không đánh trả, mọi người có mặt ở đây đều chính mắt thấy.
Đường Kỳ bước tới gần:
– Lưu Sa nói đúng, sự thật đúng là vậy.
Bạch Kiếm thích lo chuyện bao đồng nên Lưu Sa, Đường Kỳ đều gai mắt gã. Khiến người ghét nhất là Bạch Kiếm luôn đặt mình ở vị trí cao răn dạy người khác, lần này cũng không ngoại lệ.
Bạch Kiếm thấy Đường Kỳ đi tới thì trách móc:
– Đường Kỳ, nếu ngươi có mặt ở đây tại sao không ra tay ngăn cản?
Nếu không phải Vân Phi Dương xem trọng Bạch Kiếm thì Đường Kỳ rất muôán dạy gã một bài học. Nhưng Đường Kỳ hiểu rằng nếu Vân Phi Dương biết chuyện này thì người bị trách tội sẽ là gã.
Đường Kỳ kiềm nén tức giận, lạnh nhạt nói:
– Lưu Sa đã nói là do Đồ Lão Tà dây dưa không chịu ngừng, liên quan gì ta?
Trong khi ba người tranh cãi, Đồ Lão Tà gào thét:
– Đám nhóc con các ngươi! Hôm nay lão tử liều mạng quyết giết chết đám nghiệt chướng các ngươi!
Đồ Lão Tà ngửa đầu tức giận gầm rống, ánh sáng quanh thân điên cuồng nhấp nháy. Đồ Lão Tà dốc hết sức mạnh phá cấm chế của Bạch Kiếm. Một chuỗi tiếng nổ đì đùng vang lên, Đồ Lão Tà chẳng những không phá được cấm chế ngược lại bị chấn miệng mũi chảy máu.
Ngụy đại tổng quản rống to:
– Lão Tà, bình tĩnh đi, phải bình tĩnh!
Bạch Phiêu Phiêu sốt ruột hét to:
– Chết tiệt! Bạch Kiếm, tên khốn này, đứng đực mặt ra đó làm gì? Mau giải cấm chế trên người Đồ trưởng lão, nếu không trưởng lão sẽ chết!
Bạch Kiếm cũng nhận thấy Đồ Lão Tà còn tiếp tục sử dụng lực lượng phá câm chế của gã sẽ nổ banh xác, thế là gã phất tay giải trừ cấm chế.
– A! Đám nhãi ranh các ngươi, chết hết đi!
Câm chế vừa được giải Đồ Lão Tà mắt đỏ ngầu vọt tới, nhưng lão vừa nhúc nhích đã bị Bạch Kiếm tung ra cấm chế khác giam cầm.
Lưu Sa cười khẩy nói:
– Bạch Kiếm, ngươi thấy chưa? Không phải ta cố ý khó xử lão mà tự bản thân lão là đồ điên không biết trời cao đất rộng.
Bạch Kiếm phớt lờ Lưu Sa, gã nhìn Đồ Lão Tà, nói:
– Đồ trưởng lão, ta hy vọng ngươi bình tĩnh lại.
Mái tóc dài muối tiêu của Đồ Lão Tà bay rối, lão như người điên, miệng mũi chảy máu, bộ dáng cực kỳ đáng sợ. Đồ Lão Tà không nghe khuyên nhủ, gầm rống, lại bất chấp tất cả dốc hết sức phá cấm chế.
Bạch Kiếm vẫn cố khuyên can:
– Đồ trưởng lão hãy nghe ta nói, đợi về sau ta sẽ cho trưởng lão một lẽ công bằng, xin trưởng lão hãy bình tĩnh lại…
Bạch Phiêu Phiêu mắng át tiếng Bạch Kiếm:
– Đồ trưởng lão tức giận đánh mất lý trí, ngươi kêu trưởng lão làm sao bình tĩnh đây?
Bạch Phiêu Phiêu trừng Lưu Sa, Đường Kỳ, tức giận chửi:
– Các ngươi là thứ mặt dày vô sỉ, ỷ vào thực lực của mình cao, lực lượng cường đại đi ăn hiếp một lão nhân, khiến người buồn nôn!
Lưu Sa cảnh cáo:
– Bạch Phiêu Phiêu, ta khuyên ngươi nên chú ý lời nói của mình.
– Khỉ mốc, nhận Nhân Thư ôn dưỡng có gì ghê gớm? Các ngươi không ngẫm lại ngày xưa là ai chọn các ngươi? Giờ có bản lĩnh, dám xuống tay với Đồ trưởng lão, đồ khốn kiếp vong ơn phụ nghĩa!
Lưu Sa tức giận gằn từng chữ:
– Bạch – Phiêu – Phiêu!!!
Bạch Kiếm mặc kệ Bạch Phiêu Phiêu chửi rủa, gã chỉ muốn nhanh chóng giải quyét xong việc này, để tránh ảnh hưởng đến trung danh tiếng Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt.
Bạch Kiếm giải cấm chế trên người Ngụy đại tổng quản, nói:
– Ngụy tổng quản, Đồ trưởng lão hiện tại mất đi lý trí, xin hãy mang trưởng lão về đi.
Ngụy đại tổng quản lo lắng an toàn của Đồ Lão Tà, cấm chế vừa giải liền vọt ra:
– Lão Tà, lão Tà!
– Ngụy tổng quản hãy mau đưa Đồ trưởng lão về đi, các người không đánh lại Lưu Sa. Nếu Đồ trưởng lão còn chấp mê bất ngộ, tiếp tục chửi rủa Trung Ương nhân kiệt chúng ta sẽ chỉ tự chuốc nhục, thậm chí mất mạng. Ngụy tổng quản nên hiểu rõ hơn ai hết chúng ta có tư cách, có quyền lợi này.
Rõ ràng Bạch Kiếm ra mặt điều giải không phải vì lo cho an toàn của Đồ Lão Tà, điều gã lo là chuyện này ảnh hưởng danh tiếng Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt. Bạch Kiếm lo khuyên Ngụy đại tổng quản, bên kia Bạch Phiêu Phiêu tiếp tục chửi um sùm, ngôn từn hục nhã danh tiếng Trung Ương học phủ Thập Nhị Nhân Kiệt.
Bạch Kiếm nạt:
– Đường tỷ, im miệng, không được càn rỡ!
– Ta không im rồi sao?
Người quen Bạch Phiêu Phiêu đều biết tính cách của nàng không dễ chọc. Hai mươi năm trước Bạch Phiêu Phiêu là đại tỷ lừng lẫy, giờ tuy trưởng thành hơn nhiều nhưng vẫn là xác phụ nữ tính nam nhân.