Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2273 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 73
phát lệnh truy nã..

❊ ❊ ❊

Rose lặng lẽ đứng một mình trong nhà tắm, khuôn mặt cô có chút hốc hác. Những vệt máu khô dính trên gò cùng với quần áo khiến cô khó chịu. Nhưng hơn hết khi nhìn vào đôi tay mình không khỏi khiến cô run rẩy.

Đôi tay này mới cách đây vài tiếng đã lấy đi sinh mạng của một người. Cho dù là vì tự vệ nhưng cô ngàn lần cảm thấy nhức nhối.

Đôi vai Rose run lên, đoạn ký ức đáng sợ năm xưa ùa về đánh thẳng vào trái tim non mềm vốn yếu ớt.

David mở cửa bước vào, nhìn thấy cô em gái bé bỏng sắc mặt nhợt nhạt, thân hình không ngừng run lên thì cực kỳ đau lòng. Anh tiến lại gần ôm lấy Rose vào lòng an ủi.

- Không phải là lỗi của em, nếu em không giết cậu ta thì em sẽ là người bị hại. Rose, em phải kiên cường mạnh mẽ.

David thở dài, anh khẽ xoa đầu cô. Anh biết trải qua lần này lại cô nhớ lại bóng ma ám ảnh thuở bé. Nhưng là...không cho phép cô yếu đuối nữa.

Đoạn ký ức mở ra.

Năm đó, khi hai anh em tròn 5 tuổi.

Hôm ấy là một đêm Giáng Sinh tuyết rơi trắng mặt đất.

Lần đầu tiên từ khi sinh ra hai anh em được Louis và Viola cho tiếp xúc với thế giới con người. Họ dẫn hai đứa trẻ vào thành phố đang ngập tràn đèn sáng lấp lánh, không khí tưng bừng an lành.

Nhưng họ đâu có ngờ, một loạt những kẻ khủng bố tràn vào cầm súng bắn khắp nơi, phút chốc cả đường phố London đâu đâu cũng thấy xác người chết, máu nhuộm đỏ trên những lớp tuyết trông thật rợn người.

Đối với một đứa trẻ 5 tuổi như Rose mà nói, đó là cảnh tượng kinh hoàng nhất. Trong đôi mắt trẻ thơ non nớt nhất thời chỉ thấy ngập tràn một màu máu cùng xác người.

Lần đầu ra thế giới bên ngoài lại là chứng kiến một thảm cảnh. Đó đã trở thành một nỗi ám ảnh đối với Rose, từng đêm cô bừng tỉnh trong ác mộng. Cô thu mình không dám ra bên ngoài.

Thế giới của con người đối với cô mà nói hết sức nguy hiểm. Cô ghét bạo lực, cô ghét những con người đả thương người khác.

Vì lẽ đó cô chỉ sống trong lâu đài, chỉ tiếp xúc với một thế giới nhỏ trong học viện. Giống như...một người bình thường!

Cô vốn không có hứng thú đánh thức sức mạnh ngủ say trong cơ thể mình. Đơn giản chỉ vì...cô không muốn. Cô không muốn, cô sợ có ngày chính năng lực ấy làm tổn thương người khác.

Bóng ma hồi bé vẫn đeo bám cô không buông.

- Em biết!_ Rose nắm chặt vạt áo trước ngực của David run run nói. Cô biết! Cô không thể yếu đuối nữa. Mà cô...cũng đã mạnh mẽ lên rất nhiều.

Lần đầu tiên cô quyết định thay đổi bản thân là vì chính mình. Nếu có nguy hiểm cô sẽ không yếu ớt đến nỗi giống như suýt bị Law Freeman làm nhục.

Và cô thay đổi là vì một người!

Vì Will Turner! Cô không thể đứng nhìn người khác đến cướp hắn đi. Hắn mạnh mẽ, tài giỏi như thế, khi bên cạnh hắn phải là một người có thể giúp được cho hắn.

Cho dù hiện tại cô chưa giúp gì cho hắn nhưng cô sẽ cố gắng hết sức mình để mạnh mẽ hơn.

Giết Law Freeman nhất thời khiến cô bàng hoàng nhưng là...sẽ không một lần nào cô như vậy nữa.

- Tốt! Mau tắm rửa rồi nghỉ ngơi._ David mỉm cười vỗ vai Rose sau đó ra khỏi phòng.

Vốc nước rửa mặt, Rose nhìn mình trong gương loé lên tia kiên định. - Rose, cố lên!

♣ ♣ ♣

Phía học viện.

Khỏi phải nói, vụ Law Freeman chết dưới tay của vị công chúa xinh đẹp giới Ma-cà-rồng trở thành đề tài phẫn nộ hơn bao giờ hết.

Không cần nói cũng biết bên khu W kịch liệt biểu tình, mắng chửi Rose không thương tiếc. Họ không bao giờ chịu để yên việc này một khi bắt bằng được Rose về chịu hình phạt.

Nhưng mà...vụ này khiến cho một người vô cùng tâm đắc. Lucius nhìn đám người lao nhao dưới sân học viện không khỏi nhếch miệng cười.

Vốn dĩ muốn tìm cách phát động chiến tranh nhưng là ông trời giúp sức, thuận nước đẩy thuyền.

- Dù sao các vị cũng phải xem xét. Trước đây nên nhớ rằng Law Freeman suýt cưỡng bức công chúa, nhưng mà phía chúng tôi không làm to chuyện. Chuyện này xảy ra chắc chắn Law Freeman xông vào tấn công công chúa trước, công chúa chỉ là tự vệ mà thôi._ Mụ Mineva tràn đầy lửa giận nhưng không dám bạo phát chỉ kiên nhẫn nói ra.

-Hay cho câu chỉ là tự vệ, vậy nhân chứng đâu? Cho dù vậy không thể rũ bỏ trách nhiệm. Đường đường là một công chúa mà khi gây án xong lại bỏ trốn. Hành động đó chứng tỏ cô ta "có tật giật mình"_ Davy Jonathan cười khẩy, liếc mắt nhìn mụ Mineva khinh bỉ.

- Ông....ông..

- ĐỦ RỒI._ Peter Evans quát lên. - Dù sao phải nhanh chóng bắt công chúa về, bằng mọi giá.

- Peter Evans, đừng quên ông là viện trưởng. Tại sao có thể "ăn cháo đá bát" như thế._ Mụ Mineva nghiến răng trèo trẹo.

Chỉ có Lucius, giáo sư Amanda Black và giáo sư Alex Johnson là không lên tiếng. Còn lại trong phòng hội đồng những giáo viên khác liên tục bàn tán. Không có một ai đứng ra bênh vực Rose trừ mụ Mineva.

Dĩ nhiên tất cả những người đó đều bị Lucius mua chuộc - Giáo sư Amanda chắc chắn.

- Sai phải chịu, đó là lẽ đời. Mineva, chắc bà cũng phải hiểu đạo lý này chứ?_ Peter Evans bình tĩnh đáp trả, đôi con ngươi xảo trá liếc qua bóng lưng của Lucius bên cửa sổ.

Ông ta biết trong lòng Lucius hả hê. Mà ông ta - Peter Evans, từ khi bước qua ranh giới ngăn cách giữa hai loài ông ta đã trở thành người của Lucius. Không thể nào quay lại được!

- Hừ..

- Từ xưa đến nay "Nước sông không phạm nước giếng", nay các người phá bỏ đừng trách chúng ta vô tình. Nhanh chóng bắt công chúa mang về đây._ Lucius nãy giờ im lặng bất chợt lên tiếng, đôi mắt hẹp dài liếc qua khiến mụ Mineva ớn lạnh.

Rốt cuộc sau câu nói của Lucius cả phòng hội đồng im lặng. Trừ mụ Mineva thì ai ai cũng gật đầu đồng tình.

Vì vậy đã phát lệnh truy nã công chúa Rose Dorothy Miller trong toàn giới hai loài.

Nguồn: TVE 4U
Được bạn: Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »