Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2180 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 10
will turner thật đáng sợ!..

❊ ❊ ❊

- Will Turner! Anh có khả năng thôi miên?

Rose đứng khựng lại, rút tay mình ra khỏi bàn tay ấm áp của hắn trong trạng thái không biết lời mình nói ra có thật sự đúng hay không.

À..phải rồi! Cô đúng là cũng chậm hiểu quá đi. Não bộ như bị trì trệ ra vậy. Cái lúc trong căn phòng bỏ hoang cô cũng chỉ là thốt ra bất chợt không có suy nghĩ. Cái câu "Khốn khiếp! Anh dám thôi miên tôi?" cũng chỉ là do cô tức giận mà thốt ra không có tí gì là nghi hoặc.

Mà hắn có khả năng thôi miên chính là một sự kỳ lạ. Trước đây cô chưa bao giờ nghe nói người Sói có khả năng đặc biệt như Ma-cà-rồng cả. Có thể nói: Will Turner, anh ta là một người Sói đặc biệt!.

Rose khẳng định như vậy khi nhìn trực tiếp vào mắt hắn.

- Không phải là lúc trong căn phòng kia em biết rồi sao?

Hắn bình tĩnh! Bình tĩnh như mặt hồ nước không chút gợn sóng. Hắn không thừa nhận cũng không chối, chỉ nhàn nhạt nói ra một câu như thế. Phải, hắn biết cô sẽ hiểu.

- Như vậy... Anh..anh..

- Ý em tôi là một người Sói đặc biệt!_ Hắn lên tiếng chắc chắn.

Đúng thế! Đó là điều Rose nghĩ...thế nhưng không đời nào cô nói ra. Ánh mắt lẩn tránh cái nhìn nóng bỏng của hắn khiến cho đôi má hồng lên. Khẽ nuốt nước bọt Rose mím môi lại quay mặt qua chỗ khác. Kỳ thực cô dám nhìn sâu vào mắt hắn. Cô sợ sẽ phải rơi vào cõi u mê đó.

- Về việc quả cầu, tôi nghĩ sẽ vào thư viện tìm hiểu thêm.

Nhận biết được sự e dè của cô, Will Turner tiến lại. Bàn tay ấm nóng to lớn của hắn vươn ra quay mặt cô lại, để khuôn mặt cô đối diện với hắn.

Sự tiếp xúc bất chợt này khiến Rose bối rối, giơ tay đẩy bàn tay hắn đang áp lên mặt mình ra mà run rẩy.

- Anh muốn làm gì?_ cô lạnh giọng

- Nghe cho rõ! Tôi sẽ không bao giờ dùng khả năng của mình lên em.

Lời nói rành mạch của hắn khiến trái tim Rose đập nhanh đến lạ kỳ. Như có phản xạ cô nhìn trực tiếp vào mắt hắn như để xem có phải vừa rồi cô nghe nhầm. Tại sao cô lại cảm thấy trong lời hắn nói có chút gì đó giống như là yêu thương! Suy nghĩ này càng làm cô trở nên bối rối hơn bao giờ hết.

Quả thực lời nói của Will Turner là đúng. Trong căn phòng hoang hôm đó, kỳ thực hắn không có thôi miên cô. Mà cho dù có muốn hắn cũng không làm được. Bởi Rose không thể bị hắn thôi miên. Hắn đã nhận ra điều này ngay khi nhìn vào mắt cô vào 50 năm trước.

Đôi mắt trong veo như thạch anh của cô không không vướng chút tạp niệm...từng chút một nhìn vào hắn. Hắn chợt nhận ra rằng, chính kẻ bị thôi miên là mình mới đúng.

Cũng không biết từ lúc nào hắn đã cúi xuống và môi hắn tiến lại gần với cô hơn. 4cm...3cm...2cm...1cm...0,5cm... sắp tận hưởng làn môi mềm...

- Ôi trời ơi! Tao đang nhìn thấy gì thế này? Cảnh nóng à?

Một giọng nói khả ố vang lên kèm theo những tiếng cười châm chọc phá tan cái không khí tình cảm.

Rose giật mình mở to đôi mắt nhìn về phía phát ra giọng nói. Khuôn mặt cô hơi khó chịu. Không phải vì sự xuất hiện bất chợt của những con người kia, mà khó chịu bản thân cô. Suýt chút nữa cô lại đánh mất tự chủ mà để cho hắn hôn. Quả thật không thể hiểu nổi bản thân mình.

Khẽ nhíu mày nhìn về phía Law Freeman cùng đám bạn của cậu ta đang nhìn một cách châm chọc. Thế nhưng hắn cũng không nói gì. Đối với Will Turner, hắn thường không nói chuyện hay trả lời với những ai mà hắn cho rằng: có nói cũng dư thừa. Hắn thật sự không muốn mở miệng khi không cần thiết. Mà cái tên Law Freeman lại càng không đáng để hắn mở miệng.

Bởi bản chất của cái tên Law Freeman này là một tên vô lại có tiếng.

- Ồ! Bộ mày không biết trong học viện có nhiều em người Sói ao ước tình một đêm với mày hay sao mà lại cặp với một V thế này!

Law Freeman cười bỡn cợt, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cơ thể của Rose đánh giá với ánh mắt dâm tà. Sau cùng hắn kết luận.

- Không tồi! Kiểu này mà rên lên thì nghe sướn... Áaaaaaaaaa

Lời đang nói ra bỗng nghe thấy giọng cậu ta hét lên đau đớn. Rose đưa tay lên bụp miệng nhìn cảnh tượng trước mặt bàng hoàng.

"Rắc" tiếng xương gãy vang lên nghe thật kinh người. Trước mặt cô là cảnh Will Turner vừa bẻ gãy cánh tay cái tên vừa thốt ra lời lẽ dung tục kia. Tiếng la oai oái của người nằm dưới đất lăn lộn đau đớn tưởng như muốn xé tan cả không khí.

- Will...Will Turner.._ Rose lắp bắp

Đám bạn đi cùng Law Freeman cũng bị dọa cho sợ, hoàn toàn không dám làm cái gì. Họ vừa thấy gì? Cũng không rõ nữa! Chỉ kịp nghe tiếng Freeman hét lên...sau cùng cánh tay của cậu ta bị bẻ gãy.

Đúng như lời đồn, Will Turner thật đáng sợ!

- Áaaa....mau...mau đưa tao đi trạm xá. Aaaaaaaaa....đau..mau..mau..._ Ở dưới đất Freeman đau đớn la oai oái, cậu ta hướng ánh mắt dữ tợn nhìn về phía đám bạn cầu cứu. Thế nhưng dưới khí thế bức người của Will Turner không một ai dám nhúc nhích.

Khuôn mặt Will Turner lạnh lùng không cảm xúc, nhìn Law Freeman đang quằn quại đau đớn. Một lúc sau hắn mới lạnh giọng.

- Còn một lần nữa... Không phải tay mày đâu mà là mạng mày đấy! Cút

Chỉ chờ có thế đám người kia mới vội vội vàng vàng khiêng cái tên Law Freeman kia chạy ù đi đến trạm xá. Vẫn còn nghe tiếng rên đau đớn và tiếng chửi rủa của cậu ta vang vọng lại.

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »