Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2184 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 30
will turner...anh ở đâu?..

❊ ❊ ❊

Chiếc xe ô tô phanh kít lại dừng trước cổng học viện. Giờ phút này đáng lẽ nếu như bình thường thì học viện đã không một bóng người. Trời đã gần sáng, nhưng trong học viện vẫn lao nhao nghe những tiếng "biểu tình" của học viên khu V rầm rộ.

- Viện trưởng! Tôi cần phải xuống trạm xá. Ngay lập tức._ Rose vội vã lấy khăn quàng cổ trùm kín đầu, mở cửa bước vội ra khỏi xe.

Rose cũng không ngờ chỉ mới vài tiếng trôi qua mà học viện lại loạn như thế này. Mụ Mineva đang chống hông kiêu ngạo chỉ đạo từng đám học viên trở về. Giọng mụ khàn đi, có lẽ phải hò hét lâu nên mới như thế.

- CÁC TRÒ...CÁC TRÒ MAU QUAY VỀ. ĐÂY LÀ MỆNH LỆNH, MỆNH LỆNH. TẤT CẢ GIẢI TÁN.

Rose lách người, bỏ xa đám đông đang nhốn nháo. Vội vã chạy về phía trạm xá. Xem ra anh trai cô chưa biết việc, như vậy có thể thở phào nhẹ nhõm. Cô phải canh trừng trạm xá...tuyệt đối không cho anh trai cô động thủ.

Vùng bụng bị bầm tím lại nhói lên đau đớn, cô mới chỉ tỉnh dậy, thể trạng cũng còn rất yếu. Những vết thương trên người làm cô mệt mỏi chỉ muốn gục ngã.

Khu trạm xá đã ngay trước mắt, nhưng khác với vẻ hỗn loạn tại sân học viện thì ở đây hoàn toàn trái ngược. Không một ánh đèn, cả khu trạm xá yên ắng, chìm trong bóng tối có chút đáng sợ. Rose khẽ rùng mình....sẽ không...sẽ không thể nào...

Hơi thở phả ra phút chốc như muốn đóng băng, Rose bình tĩnh đi từng bước đến gần, cô sợ...sợ khi bước vào trong sẽ phải chứng kiến những điều kinh hoàng.

"Xoạt" một tiếng động khẽ vang lên,

Rose giật mình quay lại, bất thình lình rơi vào một vòng ôm ấm áp. Tiếng vui mừng của Kate vang lên bên tai.

- Rose, cuối cùng cũng tìm thấy cậu. Xin lỗi Rose, là tại mình....là tại mình không đi theo bảo vệ cậu._ Kate nức nở, nước mắt rơi xuống như mưa thấm vào bả vai Rose.

- Kate...không phải, không phải lỗi của bạn. _ Rose ôm chặt lấy Kate rơi nước mắt. Cô đã sợ hãi, đúng vậy! Cô cũng chỉ là một cô gái...trải qua việc như thế cô không thể cứng rẳn nổi.

Kate khóc sụt sùi, tiếng nấc ngẹn ngào lo lắng phá tan cái u ám nơi trạm xá. Bàn tay dụi mắt Kate ngước mắt lên nhìn Rose. Thoáng chút ngỡ ngàng nhưng nhanh sau đó khuôn mặt lại tỏ ra bình thường. Cô nàng chuyển đề tài.

- Phải rồi. Tại sao cậu lại quay về học viện? Cậu nên về nghỉ ngơi. Người đầy thương tích.

- Việc rất gấp, Kate. Law Freeman có trong khu trạm xá không? _ Rose nắm lấy vai Kate vội vã.

- Cậu gặp tên đốn mạt đó làm gì? Mình muốn giết hắn._ Kate hét lên

Rose quên mất Kate là người nóng tính, cô không nên hỏi mới phải. Nhưng linh cảm cô cho hay, Law Freeman sẽ không có trong trạm xá.

- Đừng lo lắng Kate, việc này rất gấp._ Trấn an Kate cho cô nàng bình tĩnh, nén cơn đau nhói Rose bước vội vào trạm xá trước con mắt không thể tin nổi của Kate. Cô nàng không thể tin được là Rose lại còn tìm Law Freeman - kẻ đốn mạt đáng chết kia. Dù vậy nhưng Kate cũng vội vã chạy theo Rose.

Không một ánh đèn!

Rose như chết lặng đứng im không nhúc nhích. Tại sao không có một ai ở đây? Chẳng lẽ Law Freeman đã bị anh trai cô bắt đi?

- Kỳ lạ, mình nhớ Law Freeman được đưa vào trạm xá mà. Tại sao đến một bóng người cũng không có?_ Kate ngạc nhiên.

Sau câu nói của Kate, Rose vội vàng xoay người chạy như bay ra khỏi cửa.

- ROSE! ROSE....CẬU ĐI ĐÂU?

Đi đâu? Tất nhiên là đi tìm Will Turner. Giờ phút này cô chỉ biết rằng đi tìm hắn. Anh trai cô là bạn thân của hắn chắc hắn sẽ tìm được và ngăn cản anh trai cô được thôi.

Đúng là chỉ còn cách tìm Will Turner!

Hướng tháp chuông chạy đến, cô hi vọng rằng hắn đang ở đó. Tuy nhiên có một số việc không thể nói trước được điều gì.

Chỉ vì quá vội vàng, nên chiếc khăn chùm đầu của Rose bung ra

Mái tóc bạch kim theo đó rơi xuống lấp lánh nổi bật trong tối. Thu hút biết bao ánh nhìn. Chỉ trong chốc lát đám học viên ùn ùn kéo đến, bao vây xung quanh Rose.

Tâm trạng rối bời, cô biết! Mình không thể che dấu thân phận mãi. Nhưng hiện giờ cô đang rất gấp...

- Tôi..

- Cô là ai?

- Rose Dorothy....không lẽ cô ta là.

- Áaaa...mái tóc bạch kim đó...

Những khuôn mặt sửng sốt, những tiếng xì xào...họ nhìn Rose vẻ e dè, một số khác lại tỏ ra thích thú.

- Công...công chúa._ một nữ sinh mấp máy

Ngay sau đó hàng chục con mắt mở to kinh ngạc, Rose nhất thời tũng quẫn, không thể nói gì ngoài việc lợi dụng lúc họ đang thất thần, dùng tốc độ của mình chạy đi.

Will Turner...anh đang ở đâu?

Rose vừa chạy vừa thầm gào hét trong lòng, cô rất mệt mỏi... Will Turner...

♣ ♣ ♣

Trong một căn nhà hoang trong rừng,

Will Turner thâm trầm, lạnh lùng ngồi dựa vào thành giường đã mục nát. Đôi mắt lạnh lẽo như băng nhìn chằm chằm vào cái thân hình đang nằm chỏng trơ một góc sàn nhà bẩn thỉu.

Law nằm đó, sắc mặt cậu ta đã khá hơn...thể lực người Sói đúng là phi thường. Chỉ là trên đầu cậu ta được băng một lớp băng trắng trông hết sức thảm hại. Có lẽ cậu ta sẽ không thể nào biết được, mình đã phạm phải điều nguy hiểm nhất.

Một cơn gió lạnh thổi vào, mang theo không khí chết chóc.

David như một hung thần, mặt tức giận điềm nhiên bước vào. Hơi lạnh từ người anh toả ra khiến cho mọi thứ trong phòng bỗng chốc bám một tầng băng mỏng.

- Bao giờ tên này tỉnh dậy?_ Giọng anh đè nén sự tức giận.

Will Turner đứng dậy, hắn như Atula cao ngạo đáng sợ nhìn xuống Law Freeman dưới sàn, giọng nói lạnh lạnh.

- Sắp!

Hình phạt dành cho kẻ ngu ngốc sắp bắt đầu....

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »