Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2205 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 3
will turner..

❊ ❊ ❊

Còn 15p nữa là đến giờ học!

Hôm nay là ngày học chung- tức là học tại khu VW. Bao giờ cũng vậy, đối với những môn lý thuyết Rose cũng thở dài ngao ngán. Bởi ông thầy không có tí óc hài hước nào.

- Rose!_ giọng một cô gái hớt hải bất chợt vang lên.

Rose quay người lại, bắt gặp khuôn mặt lấm tấm tàn nhang cùng với mái tóc đỏ rực của Kate Scolt mà nở một nụ cười.

- Kỳ nghỉ cùng gia đình thế nào._ Rose hỏi han.

Thở hổn hển vì chạy, mái tóc đỏ rực của Kate dính bệt vào nhau, bàn tay trắng muốt của Kate xua xua.

- Rose yêu qúy! Mình hứa sẽ kể cho cậu nghe nếu cậu mua hộ mình lon nước. Mình sẽ bốc cháy nếu không được uống.

Vừa nói Kate lại chiếc ghế đá gần đó ngồi còn không quên hướng về phía Rose ánh mắt tội nghiệp.

- Đang là mùa Đông đó Kate.

Rose dở khóc dở cười nhìn về lớp tuyết dày đặc phía ngoài sân mà khẽ giọng nhắc nhở. Tuy nhiên Kate chỉ cười hihi ngô nghê rồi quay mặt đi để cho Rose lững thững bước về phía chiếc máy bán hàng tự động phía xa.

Nhét vội vài đồng xu vào máy, chọn một lon cafe Rose cúi người thò tay để lấy lon cafe vừa rơi xuống. Ngón tay vừa chạm vào bỗng lon cafe bị một bàn tay nam tính cầm lên.

"Póc" tiếng lon cafe bị khui ra...

Rose đơ người đứng lên nhìn về phía đối diện. Đập vào mắt cô là một lồng ngực vạm vỡ. Body 6 múi hoàn hảo...còn có làn ra màu đồng hấp dẫn.

Từ từ ngước mặt lên, Rose khẽ rùng mình. Cô đang bị một đôi mắt sâu lạnh lùng đánh giá. Đôi đồng tử màu hổ phách của người đối diện khiến cô như chết lặng. Đã có lần cô bắt gặp một đôi mắt như thế. Chỉ là....không có khả năng lại trùng hợp như vậy.

Khẽ dời tầm mắt qua lon Cafe đôi lông mày Rose khẽ nhíu lại. Cánh tay trắng muốt giơ trước mặt người con trai xa lạ.

- Tôi nghĩ anh cần phải trả tiền cho tôi. Lon cafe đó là của tôi.

Thế nhưng không thèm để tâm đến lời cô nói hắn ta bước lại gần về phía cô hơn. Lợi thế thân hình to lớn vạm vỡ của mình mà thành công giam cô giữa máy bàn hàng tự động và lồng ngực hắn.

- Tên?

Rose toát mồ hôi vì hơi ấm từ hắn toả ra. Khác với loài Ma-cà-rồng luôn lạnh lẽo thì thân nhiệt người Sói luôn luôn nóng. Thế nên mặc cho thời tiết đang -2° mà hắn vẫn thản nhiên cởi trần mà không có chút gì là run rẩy.

Đôi mắt Rose dán chặt vào hình xăm trên bắp tay trái của hắn mà hơi ngỡ ngàng. Đó là một điều lạ lùng! Cô chưa thấy một người Sói nào có hình xăm khác biệt như hắn.

- Tôi....tại sao tôi phải nói?

- Tên?_ hắn vẫn lạnh lùng

Rose khó chịu vươn tay đẩy lồng ngực hắn ra. Bàn tay nhanh chóng bị thân nhiệt ấm áp của hắn làm cho bối rối. Rụt rè rút tay về Rose lùi ra xa hướng hắn cất giọng bướng bỉnh.

- Nghe này, tôi muốn anh trả tiền cho tôi. Không lẽ anh định xù sau khi vô cớ lấy của tôi?

Người con trai trước mặt không đẹp trai như anh của cô. Hắn có gì đó rất thu hút. Mái tóc undercut nam tính. Khuôn mặt lạnh lùng khó tả. Đôi mắt màu hổ phách sâu không thấy đáy như muốn nhìn thấu tâm hồn người đối diện. Ngay lúc này Rose thừa nhận... Cô đã bị hắn thu hút trong vài giây.

Hắn ta không nói gì ngoài việc thản nhiên túm lấy tay Rose. Trước con mắt ngỡ ngàng của cô hắn để lon cafe đang uống dở vào lòng bàn Rose.

- Mùi vị không tệ!

Sau đó quay người đi thẳng.

Phải mất 1p Rose mới ý thức được sự việc. Hơi ấm từ bàn tay hắn khiến cô tỉnh táo. Không thương tiếc ném lon cafe đã bị hắn uống dở vào sọt rác Rose tức giận hướng về phía hắn hét lên.

- ĐỨNG LẠI

Đùa gì chứ! Hắn có phải là con trai không? Sao có thể lại không có chút xíu gì về hành động của mình như vậy.

Thế nhưng bỏ qua tiếng hét của cô hắn vẫn thản nhiên như không đi thẳng, hoàn toàn không có chút xíu áy náy hay nhận thấy mình mặt dầy vô sỉ như thế nào.

- Này...

Rose tức giận đá vào máy bán hàng tự động một cái sau đó mua một lon Cafe mới đến chỗ của Kate, vẻ mặt bực dọc khó chịu.

- Cậu sao thế?_ Kate nghiêng đầu hỏi đầy khó hiểu.

- Chỉ là một tên trơ trẽn, chúng ta vào lớp thôi.

- Trơ trẽn là sao? Tên đó làm gì cậu?

Kate hùng hổ phồng mang trợn mắt tức giận, bộ dáng giống như muốn đi tìm cái tên "trơ trẽn" kia tính xổ. Đối với Kate, ngoài cha mẹ ra thì Rose là người đối tốt với bản thân cô nhất. Tuyệt đối sẽ không bỏ qua cho ai bắt nạt Rose.

- Không có gì! Chúng ta mau vào thôi.

Rose phì cười túm tay Kate lôi tuột vào trong giảng đường.

-------------------

Buổi học hôm nay là môn Lịch Sử Và Sự Phát Triển Của Hai Loài. Thầy Alex Johnson là một giáo viên người Sói đã già cỗi đang mân mê kể về quá trình sự phát triển của người Sói và Ma-cà-rồng. Bộ râu quai nón của ông xồm xuề che lấp cả cái cổ. Mỗi khi nói được vài phút là ông dừng lại thở hổn hển như sắp chết vì thiếu dưỡng khí.

- Mình cá là bài này thầy sẽ dạy trong vài buổi. Xem bộ dạng thở dốc của thầy kìa.

Kate che miệng cười khúc khích nhìn Rose đầy thích thú. Mái tóc đỏ của Kate rực lên khiến khuôn mặt lấm tấm tàn nhang theo đó hồng lên trông thấy.

- Suỵt! Thầy đang nhìn đó!

Rose đưa tay lên miệng ra hiệu im lặng, đôi mắt bỗng chốc nhìn về hướng cửa chính đang được mở ra.

"Kẹtt" cửa chính bỗng nhiên được mở ra và sau đó là khoảng 20 người Sói bước vào. Bỗng chốc toàn thể những học viên đổ dồn những con mắt về phía đó.

Những chàng trai người Sói ai nấy cũng cơ bắp, 6 múi hoàn mĩ hoàn toàn phơi bày không che dấu. Những đôi mắt sắc lạnh nhưng cũng đầy cuốn hút hấp dẫn bao ánh nhìn. Trên bắp tay trái của họ đều có chung một hình xăm giống nhau. Đó là một hình tròn bên trong có hai con mắt Sói và một chữ L chính giữa hai con mắt.

Những cô nàng người Sói đa phần có một làn da nâu khoẻ mạnh và trông họ cò vẻ gì đó hơi hoang dã. Rõ ràng là họ không được thân thiện cho lắm.

- TẤT CẢ MAU..MAU ỔN ĐỊNH CHỖ NGỒI..HỘC HỘC...

Thầy Alex gầm lên khó chịu. Rõ ràng là đám học viên này đang làm gián đoạn việc dạy của ông. Thật là không có một chút phép tắc nào.

Sau khi nhận thấy ai nấy đều đã ổn định ông khẽ thở dốc, bàn tay trái vuốt râu, bàn tay phải cầm cuốn sách lên tiếp tục giảng.

Khoảng 15p sau,

Ai nấy mắt đều đã lim dim sắp vào cõi mộng, bỗng cửa chính một lần nữa được mở ra. Một thân ảnh nam tính đi vào.

Đôi mắt Rose mở ra ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào cái người đang đi vào không chớp mắt. Tại...tại sao lại là hắn ta?

Rõ ràng là những nữ sinh đã tỉnh ngủ và đang thầm ngưỡng mộ hắn. Mái tóc undercut nam tính, thân hình rắn chắc nóng bỏng. Khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc.

Hắn cứ bước đi không để ý mọi người đang nhìn mình mà đến một góc giảng đường cách xa với mọi người ngồi xuống.

Đúng lúc này giọng thầy Alex hét lên.

- WILL TURNER! ĐÂY LÀ LẦN THỨ MẤY TRÒ XUẤT HIỆN GIỮA BUỔI HỌC CỦA TÔI RỒI HẢ? CÒN CÓ MỘT LẦN NỮA TÔI SẼ KHÔNG BỎ QUA..HỘC..HỘC

Tiếng hét của thầy làm mọi người bịp chặt hai tai lại. Chỉ có Rose vẫn đang trong tình trạng như bị thôi miên. Đôi mắt cô vẫn dán chặt vào cái thân ảnh của hắn. Trong đầu đã hiện và nhớ cái tên hắn từ lúc nào.

Tên hắn là Will Turner sao?

Dường như cảm nhận được có một ánh mắt đang nhìn mình chăm chú Will Turner khẽ nâng mặt. Như có thần giao cách cảm đôi mắt hổ phách của hắn nhìn về phía Rose.

Rose giật mình khi bị hắn phát hiện nhưng cũng không hiểu vì sao cô vẫn nhìn vào hắn không nhúc nhích. Trái tim cũng không biết vì sao mà đập nhanh dữ dội. Cho đến khi Kate huých tay cô mới bối rối quay mặt đi.

Mà phía góc giảng đường Will vẫn chú mục vào bóng lưng của cô. Trên khuôn mặt lạnh tanh không cảm xúc bỗng hiện lên một nụ cười như có như không.

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »