Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2211 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 13
cô là của hắn..

❊ ❊ ❊

Trời đã bắt đầu tối, cánh rừng phía trước mặt bỗng trở nên tối tăm. Từng tiếng côn trùng kêu râm ran như thúc giục bước chân cô nhanh hơn. Thế nhưng cô đã để lạc mất bóng dáng của hắn. Cô đã suy nghĩ là sẽ nói cho hắn biết. Cái người Jame Carney đó chắc rất quan trọng với Will Turner. Mà trực giác mách bảo cô rằng Will Turner là người tốt.... Cô tin chắc hắn sẽ không làm chuyện xấu nào.

- Em tìm tôi?_ Giọng nói của Will Turner bất chợt vang lên thật trầm.

- Aaa!_ Rose giật mình kêu lên một tiếng, đôi mắt nhanh chóng bắt gặp cái thân ảnh nam tính đang ngồi trên một tảng đá to lớn trên đầu cô.

Hắn ngồi trên đó từ khi nào? Rose điều chỉnh nhịp tim đang hốt hoảng đập nhanh trong lồng ngực chậm rãi. Đôi mắt nhìn lên phía trên nhỏ giọng.

- Tôi có việc cần thông báo với anh.

- Ừ

Hắn đáp lại ngắn gọn khiến cô hơi bối rối. Hắn ngồi quay ngược lại với ánh Trăng khiến cô không nhìn rõ mặt hắn. Qua bóng tối mơ hồ nhưng cô vẫn cảm giác được ánh mắt hắn đang nhìn mình nóng rực. Vội vàng quay mặt qua chỗ khác Rose nói nhanh chóng.

- Về người tên Jame Carney...người đó sẽ chết nếu như anh dùng khả năng của mình để ép buộc một trong các giáo sư. Anh biết đấy! Họ sẽ giết Jame Carney vì sự bất cẩn của anh.

Rose thở phì phò, cảm thấy nhẹ lòng khi đã nói ra. Ngước khuôn mặt lên nhìn hắn...cô bắt gặp bóng hình cô độc đang nhìn về phía Mặt Trăng to vành vạnh trên đầu. Trái tim lại lỡ mất nhịp!

Ngồi im lặng một hồi lâu, Will Turner trầm ngâm...sau cùng mới mở miệng.

- Tôi biết!

Phải! Làm sao hắn có thể không biết cho được. Đó cũng là điều hắn do dự bao nhiêu năm nay. Suy cho cùng không thể đưa Jame Carney vào chỗ chết. Hắn cần phải nhẫn nhịn...

Thoáng chút ngỡ ngàng sau câu trả lời của hắn, cô cũng không ngờ hắn lại biết! Cũng không hỏi tại sao cô nghe tin này ở đâu. Thế nhưng tại sao hắn lại nói với giáo sư Black như vậy? Lẽ nào là để thăm dò thái độ của "họ"?

Như sực nhớ ra còn một chuyện chưa nói, Rose đến gần tảng đá ngồi xuống. Sau đó mới từ từ nói ra.

- Phải rồi, tôi nghe nói Lucius Martin sắp quay lại. Đó là ai vậy?_ Rose tùy hứng cầm lấy cành cây khô vẽ loạn lên mặt đất.

Lucius Martin? Hơi bất ngờ khi cô nói ra cái tên này. Trên khuôn mặt hắn vẫn không cảm xúc, đôi đồng tử màu hổ phách loé lên vài tia khó hiểu. Vậy là sắp lại gặp nhau! Lucius Martin...

"Phịch" hắn nhảy xuống đất, nhìn về phía Rose đang cắm cúi viết lung tung trên mặt đất. Cái bóng của hắn che hết cả hình dáng nhỏ bé của Rose đang ngồi bó gối cạnh tảng đá.

Rose ngước lên nhìn hắn...

Giờ phút này trước mắt cô là anh chàng người Sói hấp dẫn nhất học viện. Hắn không đẹp trai nhưng lại nam tính thu hút. Cô cảm thấy...hắn thật khác. Thật đặc biệt so với những người Sói khác. Không phải vì khả năng của hắn, mà vì bản thân hắn. Hắn thât khó nắm bắt.

Từ từ ngồi xuống trước mặt cô, hắn không có trả lời câu hỏi của cô mà chỉ vươn tay kéo bộ tóc giả của cô xuống. Bàn tay khẽ nâng một lọn tóc bạch kim đưa lên miệng hôn.

- Tôi muốn...khi chỉ có hai ta, em là chính em!

- Will Turner anh.._ Rose lùi về phía sau, bàn tay nắm chặt lại đề phòng.

Thế nhưng...

- Will ! Gọi tôi là Will._ Hắn tiến lại gần hơn, đôi môi phát ra trầm thấp yêu cầu.

- Cái..cái gì?

Rose khó hiểu nhìn hắn, cái lưng dựa sát vào tảng đá phía sau có chút ran rát. Nhưng lời nói của hắn khiến cô mơ hồ.

Nở một nụ cười hiếm hoi, hắn không nói gì nữa mà hành động. Cúi đầu hôn lên cánh môi mềm mà mỗi lần nhìn vào đều khiến hắn chỉ muốn nuốt trọn. Bàn tay to luồn ra sau gáy chế trụ cái cổ của cô. Bàn cánh kia bế cô lên..

- Ưm..m bu..ôn.. _ Rose mở to mắt nhìn hắn tức giận. Bàn tay đấm vào ngực hắn thùm thụp.

Rời khỏi môi cô hắn bế cô nhẹ nhàng trèo lên tảng đá to lớn một cách dễ dàng. Đặt cô xuống đỉnh tảng đá hắn cười khẽ.

- Anh...khốn khiếp!

Rose tức giận mắng hắn, cánh tay trắng muốt vung lên muốn ráng vào mặt hắn, lại bị hắn nhanh chóng bắt được. Bàn tay ấm nóng của hắn nhanh nhẹn túm cả hai tay của cô lại khoá chặt ra phía đằng sau.

- Anh..Will Turner..anh buông tôi ra_ Rose hét lên, hai cánh tay ngọ ngoạy muốn thoát ra.

- Will_ hắn nhắc nhở.

Nhưng cô không nghe lời, bàn chân nâng lên đạp mạnh vào chân hắn...thế nhưng khuôn mặt hắn không lộ ra tí đau đớn nào. Bàn tay dùng lực nắm lấy cổ tay cô một chút.

- Aaa..mau buông tôi ra.

Giờ phút này cô cảm thấy cực kỳ hối hận về việc theo hắn vào rừng. Không những không được gì mà lại còn bị hắn chiếm tiện nghi. Cô đã quên hắn chính là Sói...thật là ngu ngốc.

- Gọi tên tôi, tôi sẽ thả em.

Hắn nhàn nhã nhìn cô đầy hưởng thụ. Đôi mắt lạnh lùng bỗng chốc hiện lên ý cười. Cô gái bướng bỉnh này hắn cần răn đe một chút. Những chiếc gai nhọn của cô....hắn cũng không ngại thay cô bẻ từng cái.

Nhận thấy tình cảnh hiện tại của mình không có chút lợi thế nào Rose mới nhẫn nhịn cắn đôi môi nhỏ nhắn, khó chịu lên tiếng.

- Will...

Khi đôi môi cô hé ra gọi tên hắn, hắn cảm thấy thời gian như ngừng lại. Trong đầu vang vọng giọng nói trong trẻo của cô..

Cánh tay buông lỏng, hắn cầm đôi bàn tay của cô lên đưa miệng hôn. Cổ tay cô vì lực nắm của hắn mà hằn lên vệt đỏ, hắn không nói gì chỉ hôn lên vệt đỏ đó. Vết răng cắn vài ngày trước hắn cắn ở cổ tay cô vẫn hiện lên lờ mờ. Nó không thể hết.... Đó là ký hiệu đánh dấu chủ quyền của hắn.

Cô là của hắn!

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »