Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2202 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 32
yên bình khi bên cạnh hắn..

❊ ❊ ❊

Peter Evans đang nhàn nhã thưởng thức trà, chiếc máy nghe nhạc phát lên những bản nhạc du dương. Bầu không khí nhẹ nhàng khác xa với bên ngoài hỗn loạn. Dường như ông ta không hề lo lắng một chút nào.

Peter Evans - là con trưởng trong một gia đình qúy tộc. Cha ông ta là một bá tước ngày trước theo chân Frank. Tuy tuổi đã cao nhưng trông ông vẫn vô cùng khoẻ mạnh, cuốn hút. Giờ phút này ông mặc cho bên ngoài có bao nhiêu hỗn loạn lại thản nhiên không màng công việc, thoải mái uống trà. Thật là một cảnh nghịch lý.

"Cạch" Rose bất chợt bước vào, miệng nhanh chóng nói ra ý định.

- Viện trưởng, tôi cần ông cho người đi tìm Law Free...

Lời nói chưa dứt, đôi mắt cô sững lại vẻ không tin nổi nhìn cái cảnh trước mặt. Cô đang thấy gì? Hình ảnh một người đàn ông lịch lãm đáng lẽ ra phải đau đầu giải quyết rắc rối lại đang nhàn nhã uống trà. Gì chứ...còn nghe nhạc. Rose nhíu mày không hài lòng.

Giật mình vì sự xuất hiện của Rose, Peter Evans suýt nữa bị sắc trà nóng. Vội vàng đứng phắt dậy, dáng vẻ chột dạ, ông ta lắp bắp.

- Cô..công chúa...sao người lại ở đây?

Việc Rose là công chúa đương nhiên là ông ta biết rõ. Ba năm trước David yêu cầu ông đưa Rose vào học viện, không được tiết lộ thân phận của cô. Hồ sơ nhập học của cô cũng do ông làm. Về việc giữ kỹ thân phận của Rose, ông ta đã làm rất tốt. Chỉ là...tại sao cô lại để lộ ra như vậy?

- Law Freeman đang ở đâu? Tại sao lại không có trong khu trạm xá?_ chứng kiến tình cảnh hiện tại, Rose hận không thể răn đe cho ông ta một trận. Nhưng trước hết...còn việc quan trọng phải làm.

- Chẳng phải cậu ta ở trong trạm xá sao?_ Peter Evans ngờ vực, mồ hôi trên trán rơi xuống. Ông ta không biết rằng chính câu nói này càng buộc tội tính vô trách nhiệm của mình.

- Đáng lý cậu ta phải ở đó. Tôi hỏi ông, ông đã làm gì? Ở đâu? Ông có biết nếu để anh trai tôi tìm ra Law Freeman thì tình hình sẽ tồi tệ như thế nào_ Rose gằn lên. Chuyện này làm cô muốn phát điên.

- Chuyện này...chuyện này...công chúa bình tĩnh, tôi sẽ cho người đi tìm._ Ông ta bối rối sợ sệt, lên tiếng trấn an sau đó nhanh chóng bước ra cửa. Việc Rose xuất hiện như thế này làm ông ta không thể nào lường trước được. Xem ra ông ta quá chủ quan rồi. Vị công chúa này không dễ động!

Chống tay vào bàn điều hoà nhịp thở, Rose đau nhức thở dốc. Những vết bầm tím nơi vùng bụng vì cú đấm quá mạnh của Law gây ra đang tra tấn thân thể cô. Ngay bây giờ cô chỉ muốn nằm xuống giường ngủ một giấc, như vậy mọi đau đớn sẽ giảm đi phần nào.

Rose cứ ngồi trong phòng hiệu trưởng như vậy một tiếng đồng hồ. Cho đến khi Peter Evans thớt hải chạy vào. Ông ta thở không ra hơi.

- Cô..công..chúa..đã tìm..tìm thấy...La..aw Freeman

Chỉ chờ có thế Rose chạy như bay ra phía ngoài.

♣ ♣ ♣

Lúc Rose nhìn thấy Law thì cực kì bàng hoàng, cô không tin vào mắt mình khi nhìn thân hình cậu ta. Khắp người Law chằng chịt vết thương, từ đầu tới chân toàn máu trông hết sức kinh khủng. Nhìn thấy bàn tay cậu ta bị mất hai ngón, Rose bịp miệng ngăn cho tiếng hét thốt ra.

Đã có chuyện gì xảy ra? Không lẽ...là do anh trai cô làm?

Loạng choạng quay mặt xoay người rời khỏi trạm xá, tuy trong lòng vẫn không thể tiêu hoá kịp mọi chuyện nhưng cô đã có thể thở phào nhẹ nhõm. Ít ra cậu ta vẫn còn sống! Chuyện cô lo lắng đã có thể thở phào.

- Công chúa, tôi sẽ cho người giám sát khu trạm xá. Người về nghỉ ngơi đi._ Peter Evans e dè.

- Được!

Mặt Trời bắt đầu ló dạng, những tia sáng nhẹ xuyên qua chiếu rọi xuống lớp tuyết dày đặc. Rose mệt mỏi đưa tay tránh đi ánh sáng, bước chân nặng nhọc...

Bỗng đôi mắt tím trong veo nhận ra một bóng hình quen thuộc. Đôi chân dừng lại, hốc mắt cô có chút cay xè.

Will Turner...tại sao bây giờ anh mới xuất hiện?

Trên mặt Will Turner lấm tấm những chấm máu nhỏ li ti, hắn chậm rãi tiến lại gần cô. Đôi mắt hổ phách nhìn cô có chút xót xa. Đưa tay vuốt nhẹ mái tóc cô sang một bên, giọng nói trầm nhẹ.

- Đừng khóc!

Câu nói này ngược lại như khích lệ Rose, những hạt nước mắt lần lượt to như hạt đậu rơi xuống. Những sự việc xảy ra làm cô sợ hãi, cô đã sợ hãi nhường nào.

- Tôi đã đi tìm anh..nhưng anh không có ở tháp chuông. Will..tôi đã rất hoảng loạn.

Ôm lấy Rose vào lòng, đáy mắt hắn lạnh lẽo nhìn về phía khu trạm xá. Vòng tay ôm lấy Rose chặt hơn, hắn trấn an cô.

- Ổn rồi, sẽ không ai làm thương tổn em nữa.

Cảm giác an toàn bao trùm, nằm gọn trong lồng ngực ấm áp của hắn Rose an tâm. Dường như mỗi khi ở bên cạnh anh chàng người Sói này cô đều cảm thấy an toàn. Mọi đau đớn, sợ hãi đều biến mất khi ở bên cạnh hắn.

Như sực nhớ ra điều gì, Rose rời vòng ôm ngước mặt lên nhìn hắn.

- Will...anh trai tôi...

- Ổn, đừng lo. Tôi sẽ không để anh trai em làm điều ngu ngốc.

Nở một nụ cười nhẹ nhõm, tâm trạng cô thả lỏng. Vậy là những điều cô lo sợ đã được câu nói của hắn thổi bay đi.

Will Turner nhìn cô, trong ánh mắt hiện lên ý cười. Thật may cô đã cười, nếu không hắn sẽ cho Law Freeman phải chịu thảm cảnh chứ không phải nhẹ nhàng như thế.

Ngày mới đã bắt đầu, nhưng những rắc rối bắt đầu giống như từng cơn sóng xô vào bờ.

Ngày một lớn...

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »