Thiên Thần Mắt Tím 2

Lượt đọc: 2176 | 0 Đánh giá: 0/10 Sao
★★★★★★★★★★
★★★★★★★★★★
« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »
Chương 31
law freeman trả giá..

❊ ❊ ❊

Thoát khỏi đám đông, Rose vội vã bước đi trên hành lang. Cô cần gặp Peter Evans - viện trưởng khu V.

Cô đang vô cùng hoảng loạn và lo lắng. Bởi khi đến tháp chuông, không có bóng dáng một ai. Will Turner cũng biết tăm, biệt tích. Cô chỉ có thể tìm Peter Evans mà thôi. Hi vọng ông ta có thể cho người đi tìm.

Phòng viện trưởng đã ở ngay trước mắt, bước chân Rose ngày một nhanh hơn.

"Cộp..cộp" tiếng giày cao gót từ phía xa bỗng vang lại, một giọng nói nghi hoặc vang lên.

- Ai? Ai đang lảng vảng ở đó?

Rosalie nhíu mày, bước chân uyển chuyển tiến đến trước mặt Rose.

Cùng 1s...hai người ngạc nhiên khi nhận ra người trước mặt.

Rose sửng sốt, câu đầu tiên trong đầu cô nghĩ đó là "Là người phụ nữ đó". Không biết vì sao nhưng cô có cảm giác người phụ nữ này không thiện. Bởi ánh mắt của ả hiện lên vẻ ganh ghét cùng hận thù.

"Viola" "Đứa con gái loài người tầm thường" những câu muốn chửi rủa được Rosalie giữ lại trong lòng. Ả nhìn trân trân vào Rose, những ngón tay ả bóp nhàu văn kiện trong lòng. Chỉ nhìn mái tóc bạch kim cùng đôi mắt tím của Rose, ả có thể nhận định: đây chính là con gái của Louis và Viola.

Đúng! Chắc chắn là thế. Thảo nào khi giáp mặt lúc chiều ả lại thấy quen như vậy.

- Tại sao trò lại ở đây?_ Rosalie hất hàm.

Nhận rõ thái độ không ưa mình của ả, Rose chỉ hướng mắt về phía phòng viện trưởng nhàn nhạt trả lời.

- Tôi có chuyện cần nói với viện trưởng.

- Viện trưởng rất bận, không có thời gian tiếp trò đâu._ Rosalie vênh váo, ả nhìn lướt Rose từ đầu tới cuối, sau đó có chút mỉa mai mở miệng.

- Tôi nghĩ...trò nên quay về và lo giải quyết vụ lộn xộn mà trò và Law Freeman gây ra thì hơn. Trò biết đấy...học viện đang loạn!

Nếu như bình thường Rose sẽ coi như chuyện không có gì mà bỏ qua. Tuy nhiên khi nhìn vào khuôn mặt khinh khỉnh của Rosalie thì cô thể cho ả ta toại nguyện. Hơn nữa vấn đề tìm Law Freeman rất quan trọng, cô sẽ không nghe lời bất kỳ ai.

- Việc này...không liên quan đến bà._ Nói rồi lách người tiến đến văn phòng của Peter Evans mở cửa bước vào.

Rosalie giận tím mặt, đôi môi ả vì tức giận mà bầm lên đỏ chót có chút tim tím, ả nghiến răng ken két.

- Quả nhiên mẹ nào con nấy. Thật đáng ghét!

--------------

Tại căn nhà hoang trong rừng.

"Rầm..mmm"

- Áaaaaaaaa...aaa_ một tiếng hét đau đớn hét lên, xé tan sự im lặng nơi núi rừng.

Law người mình đầy thương tích đang rên la quằn quại dưới sàn. Xung quanh cậu ta toàn những mảnh băng sắc nhọn.

- Ngư...ngươi...là ai?_ Law rống lên

Chật vật rút một mũi băng cắm từ vai mình ra, cậu ta chưa hết bàng hoàng vì những gì vừa diễn ra. Cậu ta chỉ mới tỉnh lại với cái đầu băng bó. Nhưng phát hiện ra không phải trong trạm xá mà là nơi tồi tàn. Chưa kịp tỉnh táo hẳn đã bị một người tấn công bất chợt.

Ai có thể nói cho cậu ta biết chuyện gì đang xảy ra?

Một cây đen từ đầu tới chân, David âm lãnh từ từ tiến lại. Trên tay anh là một thanh kiếm tạo ra từ băng. Đôi mắt anh đã đỏ rực một màu máu.

Thật đáng hận! Đứa em gái bảo bối của anh vậy mà suýt bị tên khốn này làm nhục. Trời mới biết khi anh nhận được tin anh đã lo lắng cho Rose nhường nào. Đứa em gái mà từ nhỏ anh hết mực che chở, không để cô chịu chút tổn thương nào lại suýt nữa bị làm nhục. Thật không thể tha thứ.

- Ngươi..ngươi là ai? Ta có thù oán gì với ngươi?_ Law sợ hãi, bàn tay bịp chặp vết thương, mông lùi ra phía sau đề phòng.

- Law Freeman, ngươi dám cả gan động tới em gái ta_ David vung cây kiếm trong tay lên, anh hét lên.

- ĐI CHẾT ĐI_đường kiếm hạ xuống.

Law trợn tròn đôi mắt lại như hoá đá...

Mũi kiếm lạnh lẽo hạ xuống, chỉ còn cách cổ của Law 0,5cm thì bất chợt bị dừng lại.

- BỎ TAY RA!_David tức giận trừng mắt nhìn Will Turner đang nắm chặt cánh tay mình.

- Muốn hai loài chiến tranh sao?_ Vừa nói Will Turner dùng lực đoạt đi cây kiếm băng trong tay David.

- HÔM NAY TÊN NÀY SẼ CHẾT

David tức giận, đẩy Will Turner qua một bên, bàn tay nhanh chóng vươn tới đè nắm lấy cổ Law.

Will Turner nhanh nhẹn một cước đạp vào bụng Law khiến cậu ta bay ngã vào vách tường, thoát đi đòn của David.

- Aaaaa..._ Law hét lên đau đớn, thân thể ngã phịch xuống sàn. - WILL TURNER TÊN KHỐN!

- WILL TURNER..CẬU DÁM CỨU HẮN?_ David túm lấy tay hắn gầm lên.

Nét mặt Will Turner không cảm xúc, ánh mắt của hắn ẩn chứa những cơn sóng ngầm. Bỏ qua lời tức giận của David, hắn chậm rãi tiến lại gần Law. Một tay túm lấy cậu ta đứng dậy, một tay rút lấy con dao bên hông ra.

Con dao sáng loáng hiện lên vẻ sát khí.

Thân hình run rẩy, mồ hôi vã ra như tắm. Law sợ hãi nhìn con dao trong tay Will Turner hoảng loạn. Thân thể bắt đầu ngọ ngoạy.

- Will....Turner...mày..mày tính làm gì?

Lôi Law lại gần chiếc bàn mục nát trong phòng, để hai tay cậu ta trên bàn. Môi hắn lạnh lùng phát ra.

- Tay nào mày đánh cô ấy?

- Will...cậu định..._ David khó hiểu.

- Will Turner, tao là người của Lucius Martin...mày không được làm hại tao._ Law gào lên, ánh mắt hoảng loạn sợ sệt. Có lẽ cậu ta đã hiểu Will Turner định làm gì.

- Trái hay phải?_ Hắn như âm hồn tra hỏi.

- Buông tao ra .... ÁAAAAAAAAAAA....AAAA

Law đau đớn hét lên, cảm nhận con dao sắc nhọn cắt đứt hai ngón tay bên trái của mình. Máu lênh láng phun ra...cậu ta rống lên đau đớn như chết đi sống lại.

David cũng bị cảnh này làm cho kinh hoàng, chỉ đứng im nhìn Will Turner như một tử thần lạnh tanh cắt đứt hai ngón tay Law.

Mặc cho Law rên la đau đớn, bàn tay trái cậu ta be bét máu. Vết cắt từ ngón áp út và ngón út trông thật rợn người. Cậu ta quằn quại nhìn vào hai ngón tay bị lìa của mình không ngừng rên rỉ.

- Ngón tay...ngón tay của tôi.. Áaaaa...

Cao ngạo đứng từ trên nhìn xuống Law cực kì thảm hại, Will Turner cầm hai ngón tay be bét của Law thả chúng cho rơi xuống sàn...giọng nói không gì có thể lạnh hơn.

- Nên nhớ, chết không phải là kết thúc. Hãy nhớ rằng...còn một lần nữa, tao sẽ cho mày nếm mùi của địa ngục.

Hết

TVE 4U
Được bạn:Mot Sach đưa lên
vào ngày: 16 tháng 4 năm 2024

« Lùi
Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138
Tiến »